Home » Posts filed under Đảo
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đảo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đảo. Hiển thị tất cả bài đăng
Những chúa đảo biển Tây - Kỳ 6
(LĐ) - Hòn đảo chỉ có một túp lều...
Trong những lần dọc ngang trên vịnh Thái Lan, đi trên lãnh hải Việt Nam dọc các tỉnh miền Tây Nam Bộ, tôi từng nhiều lần giật mình vì cuộc sống hoang sơ và tột cùng khó tin của những hòn đảo nhỏ bé.
Khoảng chừng 200 đảo, có đảo chỉ một gia đình sinh sống, mấy chục năm qua, “chúa đảo” luôn là… nữ giới. Có đảo lay lắt một gia đình Rôbinsơn. Có đảo tràn ngập gái mại dâm như một 'thiên đường tình dục' cho đám thuỷ thủ giữa điệp trùng sóng gió... Và, bây giờ, sau hàng nghìn cây số, sau 2 chuyến bay liên tiếp, sau cả ngày ngồi tàu máy đinh tai nhức óc của ngư dân đảo Phú Quốc, tôi lại chứng kiến một “ám ảnh đảo hoang” buồn tê tái nữa. Đảo chỉ có một túp lều với những con người tàn tật, nghèo khổ, cùng nhau đi biển tìm cá xương xanh để mưu sinh.
Không hiểu tại sao họ vẫn làm Rôbinsơn...
Xã đảo Hòn Thơm, huyện đảo Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang có gần 2.000 dân. Xã trải rộng trên 16 hòn đảo lớn - nhỏ nhưng chỉ có 4 hòn có cư dân sinh sống. Trong đó, lạ kỳ thay, 2 hòn tít hút đường chân trời là hòn Mây Rút và hòn Rông Ngang - mỗi đảo chỉ có 1 gia đình cư ngụ. Hòn Mây Rút có duy nhất gia đình bà Bảy Yên là “nữ chúa” đã 50 năm ròng, kinh tế khá giả, nhà xây, vườn rộng, thuyền lớn. Tuy nhiên, ở bài viết này, tôi muốn kể chuyện hòn Rông Ngang, hay còn gọi là hòn Dùng Dì.
Nhìn trên bản đồ, các hòn đảo của quần đảo An Thới hầu hết bé như một cái chấm lửng ảo mờ, nhìn trên máy bay ATR 72 trên chuyến bay Phú Quốc - TPHCM, lần nào tôi cũng cố nhẩm trong đầu để phân biệt đâu là hòn Rông Ngang mà không sao làm nổi. May quá, cán bộ huyện đảo "bật mí", hình như cạnh đảo Rông Ngang là hòn Kim Quy, ở trên giời vén mây nhòm xuống, hòn Kim Quy đích thị là một con rùa với cái đầu thò ra khỏi mai. Tôi xuyên qua mây mù, nhìn hòn Kim Quy “bơi lội” giữa đại dương mà áng chừng Rông Ngang là một trong những cái vệt mờ xám giữa vịnh Thái Lan lóng lánh trong nắng vàng kia...
Càng nhòm, cái mong muốn đặt chân đến Rông Ngang, tặng quà, thăm hỏi gia đình anh chàng Vương Chính Trung và cô vợ tàn tật, những đứa con như “khỉ hoang” của anh ta (tôi từng nghe ngư dân đồn đại) càng thôi thúc mãi trong tôi. Cả khu vực biển đảo mênh mông, xa cách đảo Phú Quốc bởi một vụng nước kỳ lạ - sâu kỷ lục ở mức 50-70m - đến giờ vẫn không có điện lưới.
Lại không có phương tiện gì có thể ra Rông Ngang ngoài việc thuê tàu đánh cá của ngư dân, chúng tôi bèn cưỡi sóng cập vào đảo Hòn Thơm, ngủ nhờ trạm biên phòng Hòn Thơm (của đồn An Thới) một đêm để “trinh sát”, lần đường. Đảo lớn nhất trong quần đảo An Thới - Hòn Thơm - cũng là một bụm đất nổi thưa thớt, 99% nhà cửa công trình lợp tạm bợ bằng lá dừa, cũng là một loại đảo chạy gió. Bà con tích cóp được cái gì, cứ mua vàng đeo ở cổ, gió về là chạy. Gió chướng thổi thì rời ấp Bãi Chướng, vọt sang phía bên kia sườn đảo, nấp sau lưng đảo, để mặc nhà cửa lều lán bên này cho gió thốc tơi bời.
Bao giờ bên kia đến mùa phải hứng gió lớn, lại chạy vòng về Bãi Chướng. “Đấy, Hòn Thơm mà còn thế, thì hòn Rông Ngang bé tẹo với một túp lều như nhà ông Vương Chính Trung, khổ gấp trăm lần giữa phong ba bão táp, anh ạ” - một chiến sĩ biên phòng nhiều năm gắn bó với quần đảo An Thới thở dài: “Nhiều lúc ra thăm, thấy người ta rách rưới, chạy lóc chóc... từ trên cây dừa xuống, trẻ con người toàn bùn đất. Nhìn cảnh đó, em rơi nước mắt!”.
Anh Sơn - Phó trưởng Công an xã Hòn Thơm - kể, thỉnh thoảng, tết nhất, cán bộ vẫn ra đó tặng ít muối, mì chính hay dầu ăn cho gia đình anh Trung, họ không có tài sản gì ngoài một con tàu trị giá vài trăm nghìn, cũ và bé đến mức, “các anh cứ thuê tàu mà ra thăm, tàu của ông Trung chỉ có thể đi men bờ đảo với mấy ghềnh đá ấy thôi. Đi xa là “toi”. Vì thế, cứ ra, kiểu gì cũng gặp “ổng”.
Linh và Dụng (hai sĩ quan biên phòng của trạm Hòn Thơm) ngồi ở mũi tàu cá làm hướng đạo, chúng tôi cắt biển, trực chỉ Rông Ngang. Mặt trời đứng bóng, tiếng nổ nhức óc vẫn không cho ai nói với ai được một câu. Biển xanh thắm. Sóng dâng cao, té ướt hết cả mấy anh em trên tàu. Chỉ còn lác đác vài cái thuyền của người lặn biển, họ cắm sào, lặn tìm xác tàu đắm, tìm những thức quà đắt đỏ và hiểm nguy của đại dương. Có cụm đá nổi lên giữa biển như một trạm nghiên cứu bí ẩn của người ngoài hành tinh.
Tôi sững sờ nhớ lời của PGS-TS Trịnh Dánh - nguyên Giám đốc Bảo tàng Địa chất Việt Nam - rằng ông và nhiều nhà khoa học đã khảo sát, muốn xây dựng một khu bảo tồn địa chất để tôn vinh các gờ đá, các đảo đá, mỏm đá ở chính khu vực An Thới này. Các rặng san hô bên dưới, tương tác với nắng vàng và biển xanh, tạo thành cả một vùng biển sặc sỡ đủ màu xanh, đen, vàng, hồng... Toàn bộ khu vực ven đảo do Vương Chính Trung làm “chúa” kia đã được các chuyên gia bảo tồn biển khoanh vùng, bảo vệ nghiêm ngặt.
“Chúa đảo bất đắc dĩ” cõng vợ đi biển
Tàu cập bãi cát. Phải nói thế này, nếu đúng Phú Quốc là thiên đường du lịch, thì Rông Ngang đích thị là một trong những nơi đẹp nhất! Đá, các kỳ quan phong hoá, san hô, biển đảo hiện ra như trong truyện cổ tích. Nhà của “chúa đảo” Trung liêu xiêu lợp tạm bằng lá lẩu. Một thằng bé hơn chục tuổi, ăn mặc tềnh toàng leo từ trên cây dừa xuống với tốc độ nhanh đến ngạc nhiên, thằng nữa từ ngoài triền cây đỉnh đảo ào về. Cả hai tủm tỉm cười rồi ngơ ngác nhìn khách. Trong bóng tối của túp lều, “nữ chúa đảo” Lê Ngọc Quê (SN 1976) xoã tóc, răng gãy nhiều cái làm cho nụ cười rất... lạ, dò xét nhìn chúng tôi, đôi chân không tự di chuyển được oặt ẹo nằm trong bóng tối, “chồng tui ngoài kia kìa”.
< Vợ chồng anh Trung “chúa đảo” và 2 đứa con, cả hòn đảo Rông Ngang chỉ có 4 người này sinh sống.
Từ dưới con tàu cũ gỉ đang dập dềnh chân sóng, người đàn ông đầy dầu mỡ, quần dài cắt cụt thành quần... soóc thập thõm đi vào. Anh Vương Chính Trung tiếp khách với nụ cười hiền lành, nhưng không mấy cảm xúc. Nhiều người bảo anh có vấn đề... nhè nhẹ về tâm thần, có lẽ vì thế.
Anh Trung xua hai thằng con thoăn thoắt leo lên các ngọn dừa hái quả về đãi khách. “Nước ngọt ở đây không có. Có lần các nhà địa chất ở Tây Nguyên, rồi ở cả Hà Nội vào khoan tìm, cũng không thấy. Thôi, các anh uống tạm nước... dừa. Tui tiếc vườn dừa đầy đảo Rông Ngang này, nên cứ bám đất này. Chứ mấy “ổng” cũng khuyên vào Hòn Thơm, vào An Thới (thị trấn) cho con cái học hành đi, ở ngoài này khổ quá...”. Người gốc ở thị xã Hà Tiên, một lần đi đánh cá lưu lạc ra quần đảo này, ghé Rông Ngang xin nước uống, anh Trung phải lòng cô Ngọc Quê. Bấy giờ cô Quê đã bị bại liệt, hỏng cả hai chân và đảo này còn có bố mẹ và anh em ruột cô Quê sinh sống.
< Hai con đại bàng Phú Quốc (loài quý hiếm) vừa bóc trứng đã bị bắt, nuôi tại nhà trước khi bán cho các đại gia chơi chim.
Cách đây 9 năm, ông Lê Văn Việt, bà Phạm Thị Thái (bố mẹ của Quê) đã bán một phần đất trên đảo (người mua chưa đến ở) rồi vào An Thới để yên phần tuổi già, đồng thời lo tính kế cho con cháu tiếp xúc với trường lớp. 15 năm trôi qua, chàng rể đảo Rông Ngang và cô Quê đã sinh được 2 thằng con trai - đứa lớn Vương Lê Ngọc Chánh (14 tuổi), đứa thứ hai Vương Lê Hồng Thuỷ cũng đã quá tuổi vào lớp 1 được... dăm năm mà chưa bao giờ biết trên đời có thứ gọi là học hành. Anh Trung cũng chưa bao giờ đi học, cô Quê lại càng không.
Đứa lớn Ngọc Chánh có thời gian được cán bộ bảo tồn biển khi làm dự án ở khu vực nhà “ông bà chúa đảo” đưa đi học và phải vào trong đảo Hòn Thơm, ở nhờ nhà người anh em kết nghĩa của bố Trung, để hằng ngày theo chúng bạn học chữ. “Được vài hôm, “ổng” (anh bạn) nhậu dữ quá, xỉn tối ngày, thế là nó không cho thằng Chánh đi học nữa. Thằng nhóc trốn theo thuyền đánh cá ra lại Rông Ngang, từ bấy, cả nhà mù chữ luôn” - anh Trung kể. Hai thằng bé gầy nhẳng, ăn mặc lếch thếch, theo bố mẹ đi biển từ tấm bé, giờ hơn 10 tuổi đầu mà đã (lắm khi) phải đi theo thuyền làm thuê cho người đánh cá xa nhà, mỗi ngày kiếm 80.000 đồng. “Độ này dầu đắt quá, đi đánh cá bằng thuyền “phế liệu” 12 mã lực của tui thì lỗ vốn.
< San hô ở biển Hòn Rông Ngang.
Thế là cho con đi làm thuê, mình đánh ven bờ. Sáng ra, bế vợ lên mũi thuyền ngồi, nổ máy ra khơi tìm cá xương xanh, thường là đi đến tối mới về, nếu trời yên bể lặng... Để vợ ở nhà một mình thì không có ai trông, chăm sóc, nhỡ ốm đau hay gặp ai bắt nạt, biết kêu ai? Mà lên thuyền ngồi, vợ tui biết nhìn luồng cá, biết nhòm mây trời “dự báo” mưa gió, đã nhiều lần cứu chồng đó” - anh Trung khoe. Không thẻ hộ nghèo, không trợ cấp người tàn tật hay khó khăn gì. “Từ tháng 5.2010, xã vừa cấp cho thẻ bảo hiểm y tế cho người nghèo. Uống thuốc không mất tiền, nhưng chích (tiêm) thì phải mất tiền”.
Ba - bốn tháng may ra có một vị khách giữa mênh mông đại dương ghé vào xin hớp nước. Mỗi sáng thức dậy, Trung lại cõng cô vợ liệt hai chân thả lên đầu thuyền lên đường kiếm cá, hai đứa trẻ ở tuổi thò lò mũi xanh không đi vào Hòn Thơm làm thuê, thì cũng lên thuyền vươn khơi cùng cha mẹ. Cái gia đình “chúa đảo” tàn tật, mù chữ, nghèo khó đó cứ lăn lóc như sỏi đá của biển, như rừng dừa bạt ngàn phủ kín Rông Ngang. Hỏi, sao anh không đưa vợ con vào trung tâm xã, vào đất liền, anh Trung trả lời: “Làm gì có đất nào ở trong đó để mà sống, đất của vợ chồng tui là hòn đảo này bố mẹ vợ “cắt đất” cho 15 năm trước. Tui cũng tiếc vườn dừa này lắm, cắt dừa đem đổi lấy gạo chạy đói thôi”.
Hoá ra, làm “chúa đảo” cũng thật nhọc nhằn.
Dulichgo: Hòn Rông Ngang còn có những tên gọi khác như hòn Gầm Ghì, hòn An Đông, hòn Dùng Dì. Đây là một trong những hòn của quần đảo An Thới, cách cực Nam Phú Quốc 12km (tính từ mũi Cao Tộc - Phú Quốc). Hòn có chiều ngang khoảng 900m, cách không xa là hòn Móng Tay (phía Nam) và hòn Xưởng (phía Bắc). Trên đảo có rừng và các bãi đá đẹp. biển gồm nhiều loại san hô phong phú.
Hết.
Xem thêm >
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6
Theo Đỗ Doãn Hoàng (báo Lao Động)
Du lịch, GO!
Trong những lần dọc ngang trên vịnh Thái Lan, đi trên lãnh hải Việt Nam dọc các tỉnh miền Tây Nam Bộ, tôi từng nhiều lần giật mình vì cuộc sống hoang sơ và tột cùng khó tin của những hòn đảo nhỏ bé.
Khoảng chừng 200 đảo, có đảo chỉ một gia đình sinh sống, mấy chục năm qua, “chúa đảo” luôn là… nữ giới. Có đảo lay lắt một gia đình Rôbinsơn. Có đảo tràn ngập gái mại dâm như một 'thiên đường tình dục' cho đám thuỷ thủ giữa điệp trùng sóng gió... Và, bây giờ, sau hàng nghìn cây số, sau 2 chuyến bay liên tiếp, sau cả ngày ngồi tàu máy đinh tai nhức óc của ngư dân đảo Phú Quốc, tôi lại chứng kiến một “ám ảnh đảo hoang” buồn tê tái nữa. Đảo chỉ có một túp lều với những con người tàn tật, nghèo khổ, cùng nhau đi biển tìm cá xương xanh để mưu sinh.
Không hiểu tại sao họ vẫn làm Rôbinsơn...
Xã đảo Hòn Thơm, huyện đảo Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang có gần 2.000 dân. Xã trải rộng trên 16 hòn đảo lớn - nhỏ nhưng chỉ có 4 hòn có cư dân sinh sống. Trong đó, lạ kỳ thay, 2 hòn tít hút đường chân trời là hòn Mây Rút và hòn Rông Ngang - mỗi đảo chỉ có 1 gia đình cư ngụ. Hòn Mây Rút có duy nhất gia đình bà Bảy Yên là “nữ chúa” đã 50 năm ròng, kinh tế khá giả, nhà xây, vườn rộng, thuyền lớn. Tuy nhiên, ở bài viết này, tôi muốn kể chuyện hòn Rông Ngang, hay còn gọi là hòn Dùng Dì.
Nhìn trên bản đồ, các hòn đảo của quần đảo An Thới hầu hết bé như một cái chấm lửng ảo mờ, nhìn trên máy bay ATR 72 trên chuyến bay Phú Quốc - TPHCM, lần nào tôi cũng cố nhẩm trong đầu để phân biệt đâu là hòn Rông Ngang mà không sao làm nổi. May quá, cán bộ huyện đảo "bật mí", hình như cạnh đảo Rông Ngang là hòn Kim Quy, ở trên giời vén mây nhòm xuống, hòn Kim Quy đích thị là một con rùa với cái đầu thò ra khỏi mai. Tôi xuyên qua mây mù, nhìn hòn Kim Quy “bơi lội” giữa đại dương mà áng chừng Rông Ngang là một trong những cái vệt mờ xám giữa vịnh Thái Lan lóng lánh trong nắng vàng kia...
Càng nhòm, cái mong muốn đặt chân đến Rông Ngang, tặng quà, thăm hỏi gia đình anh chàng Vương Chính Trung và cô vợ tàn tật, những đứa con như “khỉ hoang” của anh ta (tôi từng nghe ngư dân đồn đại) càng thôi thúc mãi trong tôi. Cả khu vực biển đảo mênh mông, xa cách đảo Phú Quốc bởi một vụng nước kỳ lạ - sâu kỷ lục ở mức 50-70m - đến giờ vẫn không có điện lưới.
Lại không có phương tiện gì có thể ra Rông Ngang ngoài việc thuê tàu đánh cá của ngư dân, chúng tôi bèn cưỡi sóng cập vào đảo Hòn Thơm, ngủ nhờ trạm biên phòng Hòn Thơm (của đồn An Thới) một đêm để “trinh sát”, lần đường. Đảo lớn nhất trong quần đảo An Thới - Hòn Thơm - cũng là một bụm đất nổi thưa thớt, 99% nhà cửa công trình lợp tạm bợ bằng lá dừa, cũng là một loại đảo chạy gió. Bà con tích cóp được cái gì, cứ mua vàng đeo ở cổ, gió về là chạy. Gió chướng thổi thì rời ấp Bãi Chướng, vọt sang phía bên kia sườn đảo, nấp sau lưng đảo, để mặc nhà cửa lều lán bên này cho gió thốc tơi bời.
Bao giờ bên kia đến mùa phải hứng gió lớn, lại chạy vòng về Bãi Chướng. “Đấy, Hòn Thơm mà còn thế, thì hòn Rông Ngang bé tẹo với một túp lều như nhà ông Vương Chính Trung, khổ gấp trăm lần giữa phong ba bão táp, anh ạ” - một chiến sĩ biên phòng nhiều năm gắn bó với quần đảo An Thới thở dài: “Nhiều lúc ra thăm, thấy người ta rách rưới, chạy lóc chóc... từ trên cây dừa xuống, trẻ con người toàn bùn đất. Nhìn cảnh đó, em rơi nước mắt!”.
Anh Sơn - Phó trưởng Công an xã Hòn Thơm - kể, thỉnh thoảng, tết nhất, cán bộ vẫn ra đó tặng ít muối, mì chính hay dầu ăn cho gia đình anh Trung, họ không có tài sản gì ngoài một con tàu trị giá vài trăm nghìn, cũ và bé đến mức, “các anh cứ thuê tàu mà ra thăm, tàu của ông Trung chỉ có thể đi men bờ đảo với mấy ghềnh đá ấy thôi. Đi xa là “toi”. Vì thế, cứ ra, kiểu gì cũng gặp “ổng”.
Linh và Dụng (hai sĩ quan biên phòng của trạm Hòn Thơm) ngồi ở mũi tàu cá làm hướng đạo, chúng tôi cắt biển, trực chỉ Rông Ngang. Mặt trời đứng bóng, tiếng nổ nhức óc vẫn không cho ai nói với ai được một câu. Biển xanh thắm. Sóng dâng cao, té ướt hết cả mấy anh em trên tàu. Chỉ còn lác đác vài cái thuyền của người lặn biển, họ cắm sào, lặn tìm xác tàu đắm, tìm những thức quà đắt đỏ và hiểm nguy của đại dương. Có cụm đá nổi lên giữa biển như một trạm nghiên cứu bí ẩn của người ngoài hành tinh.
Tôi sững sờ nhớ lời của PGS-TS Trịnh Dánh - nguyên Giám đốc Bảo tàng Địa chất Việt Nam - rằng ông và nhiều nhà khoa học đã khảo sát, muốn xây dựng một khu bảo tồn địa chất để tôn vinh các gờ đá, các đảo đá, mỏm đá ở chính khu vực An Thới này. Các rặng san hô bên dưới, tương tác với nắng vàng và biển xanh, tạo thành cả một vùng biển sặc sỡ đủ màu xanh, đen, vàng, hồng... Toàn bộ khu vực ven đảo do Vương Chính Trung làm “chúa” kia đã được các chuyên gia bảo tồn biển khoanh vùng, bảo vệ nghiêm ngặt.
“Chúa đảo bất đắc dĩ” cõng vợ đi biển
Tàu cập bãi cát. Phải nói thế này, nếu đúng Phú Quốc là thiên đường du lịch, thì Rông Ngang đích thị là một trong những nơi đẹp nhất! Đá, các kỳ quan phong hoá, san hô, biển đảo hiện ra như trong truyện cổ tích. Nhà của “chúa đảo” Trung liêu xiêu lợp tạm bằng lá lẩu. Một thằng bé hơn chục tuổi, ăn mặc tềnh toàng leo từ trên cây dừa xuống với tốc độ nhanh đến ngạc nhiên, thằng nữa từ ngoài triền cây đỉnh đảo ào về. Cả hai tủm tỉm cười rồi ngơ ngác nhìn khách. Trong bóng tối của túp lều, “nữ chúa đảo” Lê Ngọc Quê (SN 1976) xoã tóc, răng gãy nhiều cái làm cho nụ cười rất... lạ, dò xét nhìn chúng tôi, đôi chân không tự di chuyển được oặt ẹo nằm trong bóng tối, “chồng tui ngoài kia kìa”.
< Vợ chồng anh Trung “chúa đảo” và 2 đứa con, cả hòn đảo Rông Ngang chỉ có 4 người này sinh sống.
Từ dưới con tàu cũ gỉ đang dập dềnh chân sóng, người đàn ông đầy dầu mỡ, quần dài cắt cụt thành quần... soóc thập thõm đi vào. Anh Vương Chính Trung tiếp khách với nụ cười hiền lành, nhưng không mấy cảm xúc. Nhiều người bảo anh có vấn đề... nhè nhẹ về tâm thần, có lẽ vì thế.
Anh Trung xua hai thằng con thoăn thoắt leo lên các ngọn dừa hái quả về đãi khách. “Nước ngọt ở đây không có. Có lần các nhà địa chất ở Tây Nguyên, rồi ở cả Hà Nội vào khoan tìm, cũng không thấy. Thôi, các anh uống tạm nước... dừa. Tui tiếc vườn dừa đầy đảo Rông Ngang này, nên cứ bám đất này. Chứ mấy “ổng” cũng khuyên vào Hòn Thơm, vào An Thới (thị trấn) cho con cái học hành đi, ở ngoài này khổ quá...”. Người gốc ở thị xã Hà Tiên, một lần đi đánh cá lưu lạc ra quần đảo này, ghé Rông Ngang xin nước uống, anh Trung phải lòng cô Ngọc Quê. Bấy giờ cô Quê đã bị bại liệt, hỏng cả hai chân và đảo này còn có bố mẹ và anh em ruột cô Quê sinh sống.
< Hai con đại bàng Phú Quốc (loài quý hiếm) vừa bóc trứng đã bị bắt, nuôi tại nhà trước khi bán cho các đại gia chơi chim.
Cách đây 9 năm, ông Lê Văn Việt, bà Phạm Thị Thái (bố mẹ của Quê) đã bán một phần đất trên đảo (người mua chưa đến ở) rồi vào An Thới để yên phần tuổi già, đồng thời lo tính kế cho con cháu tiếp xúc với trường lớp. 15 năm trôi qua, chàng rể đảo Rông Ngang và cô Quê đã sinh được 2 thằng con trai - đứa lớn Vương Lê Ngọc Chánh (14 tuổi), đứa thứ hai Vương Lê Hồng Thuỷ cũng đã quá tuổi vào lớp 1 được... dăm năm mà chưa bao giờ biết trên đời có thứ gọi là học hành. Anh Trung cũng chưa bao giờ đi học, cô Quê lại càng không.
Đứa lớn Ngọc Chánh có thời gian được cán bộ bảo tồn biển khi làm dự án ở khu vực nhà “ông bà chúa đảo” đưa đi học và phải vào trong đảo Hòn Thơm, ở nhờ nhà người anh em kết nghĩa của bố Trung, để hằng ngày theo chúng bạn học chữ. “Được vài hôm, “ổng” (anh bạn) nhậu dữ quá, xỉn tối ngày, thế là nó không cho thằng Chánh đi học nữa. Thằng nhóc trốn theo thuyền đánh cá ra lại Rông Ngang, từ bấy, cả nhà mù chữ luôn” - anh Trung kể. Hai thằng bé gầy nhẳng, ăn mặc lếch thếch, theo bố mẹ đi biển từ tấm bé, giờ hơn 10 tuổi đầu mà đã (lắm khi) phải đi theo thuyền làm thuê cho người đánh cá xa nhà, mỗi ngày kiếm 80.000 đồng. “Độ này dầu đắt quá, đi đánh cá bằng thuyền “phế liệu” 12 mã lực của tui thì lỗ vốn.
< San hô ở biển Hòn Rông Ngang.
Thế là cho con đi làm thuê, mình đánh ven bờ. Sáng ra, bế vợ lên mũi thuyền ngồi, nổ máy ra khơi tìm cá xương xanh, thường là đi đến tối mới về, nếu trời yên bể lặng... Để vợ ở nhà một mình thì không có ai trông, chăm sóc, nhỡ ốm đau hay gặp ai bắt nạt, biết kêu ai? Mà lên thuyền ngồi, vợ tui biết nhìn luồng cá, biết nhòm mây trời “dự báo” mưa gió, đã nhiều lần cứu chồng đó” - anh Trung khoe. Không thẻ hộ nghèo, không trợ cấp người tàn tật hay khó khăn gì. “Từ tháng 5.2010, xã vừa cấp cho thẻ bảo hiểm y tế cho người nghèo. Uống thuốc không mất tiền, nhưng chích (tiêm) thì phải mất tiền”.
Ba - bốn tháng may ra có một vị khách giữa mênh mông đại dương ghé vào xin hớp nước. Mỗi sáng thức dậy, Trung lại cõng cô vợ liệt hai chân thả lên đầu thuyền lên đường kiếm cá, hai đứa trẻ ở tuổi thò lò mũi xanh không đi vào Hòn Thơm làm thuê, thì cũng lên thuyền vươn khơi cùng cha mẹ. Cái gia đình “chúa đảo” tàn tật, mù chữ, nghèo khó đó cứ lăn lóc như sỏi đá của biển, như rừng dừa bạt ngàn phủ kín Rông Ngang. Hỏi, sao anh không đưa vợ con vào trung tâm xã, vào đất liền, anh Trung trả lời: “Làm gì có đất nào ở trong đó để mà sống, đất của vợ chồng tui là hòn đảo này bố mẹ vợ “cắt đất” cho 15 năm trước. Tui cũng tiếc vườn dừa này lắm, cắt dừa đem đổi lấy gạo chạy đói thôi”.
Hoá ra, làm “chúa đảo” cũng thật nhọc nhằn.
Dulichgo: Hòn Rông Ngang còn có những tên gọi khác như hòn Gầm Ghì, hòn An Đông, hòn Dùng Dì. Đây là một trong những hòn của quần đảo An Thới, cách cực Nam Phú Quốc 12km (tính từ mũi Cao Tộc - Phú Quốc). Hòn có chiều ngang khoảng 900m, cách không xa là hòn Móng Tay (phía Nam) và hòn Xưởng (phía Bắc). Trên đảo có rừng và các bãi đá đẹp. biển gồm nhiều loại san hô phong phú.
Hết.
Xem thêm >
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6
Theo Đỗ Doãn Hoàng (báo Lao Động)
Du lịch, GO!
Động Đông Trong huyền ảo
Từ trước đến giờ, khi đến Vân Đồn: khách phương xa thường chỉ biết đến loại hình du lịch nghỉ dưỡng - tắm biển và thưởng ngoạn cảnh đẹp.
< Đảo Đông Trong là một trong những hòn đảo đẹp và thơ mộng trên vịnh Bái Tử Long.
Vậy nhưng từ vài năm trở lại đây, người ta còn biết đến một địa chỉ du lịch khá hấp dẫn và mới mẻ ở huyện đảo này: đó là loại hình du lịch tham quan hang động ở hòn đảo Đông Trong.
Khởi hành từ cầu cảng Vân Đồn, sau khoảng từ 3 đến 5 phút là du khách đã đặt chân lên hòn đảo Đông Trong...
< Khách theo đường đá dẫn lên động. Từ cửa động sẽ có tầm nhìn đẹp xuống vịnh Bái Tử Long.
Toàn bộ đảo Đông Trong là núi đá nhô lên từ đáy biển. Xung quanh đảo là các doi cát tự nhiên và nhân tạo. Đứng từ xa nhìn vào đảo Đông Trong giống như hình một con sư tử dáng vẻ oai phong, hoành tráng, án ngữ trước cảng.
< Động khá rộng và nhiều ngóc ngách, mát lạnh.
Theo đường đá ven núi, du khách có thể lên cửa động. Đường đi ở đây thông thoáng, không quá dốc, lại thoải mái và an toàn. Có rất nhiều cửa để đi vào động: Cửa phía Đông, cửa phía Tây, cửa phía Bắc; tuy nhiên, cửa động phía Đông là rộng nhất.
< Vòm hang có nhiều nhũ đá với hình thù lạ mắt.
< Những ngách quanh co được soi sáng bằng ánh đèn điện. Thạch nhũ buông xuống với nhiều hình thù kỳ ảo.
Tại cửa động này du khách sẽ bắt gặp một không gian hoành tráng: Đỉnh vòm cao rộng, bốn mặt thành vách động có nhiều thạch nhũ buông rủ xuống tạo thành nhiều hình thù kỳ thú, màu sắc huyền ảo, lung linh, gợi tới nhiều sự liên tưởng về một chốn thần tiên nào đó...
< Nơi trưng bày để bảo tồn di chỉ khảo cổ động Đông Trong.
Trong quá trình tôn tạo mới đây, Công ty TNHH Vân Tiến đã phát hiện được một số đốt xương sống hóa thạch, nhiều mảnh nồi gốm, công cụ đá... Qua kết luận của các nhà khảo cổ học thì nơi đây có thể là một điểm cư trú, đồng thời cũng là nơi an táng của người tiền sử.
< Động còn là nơi cư trú của những chú dơi thầm lặng.
Động Đông Trong đang trở thành một địa chỉ du lịch sinh thái biển hấp dẫn, thu hút khách du lịch từ khắp nơi về tham quan và nghỉ dưỡng. Đây là một điểm nhấn du lịch của huyện đảo Vân Đồn nói riêng và của tỉnh Quảng Ninh nói chung.
Du lịch, GO! - Ảnh web Quảng Ninh
< Đảo Đông Trong là một trong những hòn đảo đẹp và thơ mộng trên vịnh Bái Tử Long.
Vậy nhưng từ vài năm trở lại đây, người ta còn biết đến một địa chỉ du lịch khá hấp dẫn và mới mẻ ở huyện đảo này: đó là loại hình du lịch tham quan hang động ở hòn đảo Đông Trong.
Khởi hành từ cầu cảng Vân Đồn, sau khoảng từ 3 đến 5 phút là du khách đã đặt chân lên hòn đảo Đông Trong...
< Khách theo đường đá dẫn lên động. Từ cửa động sẽ có tầm nhìn đẹp xuống vịnh Bái Tử Long.
Toàn bộ đảo Đông Trong là núi đá nhô lên từ đáy biển. Xung quanh đảo là các doi cát tự nhiên và nhân tạo. Đứng từ xa nhìn vào đảo Đông Trong giống như hình một con sư tử dáng vẻ oai phong, hoành tráng, án ngữ trước cảng.
< Động khá rộng và nhiều ngóc ngách, mát lạnh.
Theo đường đá ven núi, du khách có thể lên cửa động. Đường đi ở đây thông thoáng, không quá dốc, lại thoải mái và an toàn. Có rất nhiều cửa để đi vào động: Cửa phía Đông, cửa phía Tây, cửa phía Bắc; tuy nhiên, cửa động phía Đông là rộng nhất.
< Vòm hang có nhiều nhũ đá với hình thù lạ mắt.
< Những ngách quanh co được soi sáng bằng ánh đèn điện. Thạch nhũ buông xuống với nhiều hình thù kỳ ảo.
Tại cửa động này du khách sẽ bắt gặp một không gian hoành tráng: Đỉnh vòm cao rộng, bốn mặt thành vách động có nhiều thạch nhũ buông rủ xuống tạo thành nhiều hình thù kỳ thú, màu sắc huyền ảo, lung linh, gợi tới nhiều sự liên tưởng về một chốn thần tiên nào đó...
< Nơi trưng bày để bảo tồn di chỉ khảo cổ động Đông Trong.
Trong quá trình tôn tạo mới đây, Công ty TNHH Vân Tiến đã phát hiện được một số đốt xương sống hóa thạch, nhiều mảnh nồi gốm, công cụ đá... Qua kết luận của các nhà khảo cổ học thì nơi đây có thể là một điểm cư trú, đồng thời cũng là nơi an táng của người tiền sử.
< Động còn là nơi cư trú của những chú dơi thầm lặng.
Động Đông Trong đang trở thành một địa chỉ du lịch sinh thái biển hấp dẫn, thu hút khách du lịch từ khắp nơi về tham quan và nghỉ dưỡng. Đây là một điểm nhấn du lịch của huyện đảo Vân Đồn nói riêng và của tỉnh Quảng Ninh nói chung.
Du lịch, GO! - Ảnh web Quảng Ninh
Những chúa đảo biển Tây - Kỳ 5
(Thanh Niên) - Bí ẩn chúa Hòn Heo
Hòn đảo lớn nhất trong quần đảo Bà Lụa, cũng là nơi đặt trụ sở hành chính của xã Sơn Hải, một thời từng gắn liền với tên vị hảo hớn mà cuộc đời của ông đến giờ vẫn là một ẩn số.
“Cái thời ban sơ ra đây lập nghiệp, dân đảo luôn cần những người có bản lĩnh dẫn dắt. Nếu không thì không chết vì sóng gió, bệnh hoạn, cũng không yên với cướp biển, lính tráng... Những thứ đó, ông Tư Hạc đối phó được hết. Nên dân ở đây nể ổng, thương ổng. Người ta gọi Hòn Heo này là Hòn Heo ông Tư Hạc”, giọng trầm trong chiều muộn của người đàn ông nhiều trải nghiệm sóng gió đã thúc giục tôi phải tìm kiếm nhân vật mà đến giờ dân đảo vẫn nhắc với sự kính trọng.
Hảo hớn nơi đảo vắng
Sụp tối. Trời bỗng nổi cơn phong ba. Gió từ hướng tây đánh rát mặt người mới tới. Cái bắt tay bất ngờ của ông cụ có nụ cười lịch lãm khiến chúng tôi có cảm giác yên lòng giữa vùng đảo xa lạ này. Ông Hai Tỷ (Trần Văn Tỷ, 82 tuổi) là người hiểu biết và được người dân gần xa trong quần đảo kính trọng. Ông giữ "kho" chuyện xa xôi của những người mà nếu không có những câu chuyện ấy, tên tuổi của họ cũng sẽ khuất lấp theo những ngôi mộ vô danh trên đảo hoang. Ông Tỷ có thói quen hay lý giải tận tường những gì mình nói ra. Nhưng ông lại không lý giải hết những bí ẩn về ba ông, ông Tư Hạc (Trần Văn Hạc).
Người ta nói ông Tư Hạc là người của Việt Minh, nhưng hết hải tặc, rồi đến Pháp, Mỹ cũng đều tìm đến ông khi họ hiện diện tại quần đảo này. Có người nói ông là một cao thủ võ lâm, cũng có người nói ông là thầy bùa Lỗ Ban, là thầy thuốc... hay hành hiệp trượng nghĩa giúp người. Ông Tư Hạc ra quần đảo Bà Lụa sinh sống bằng nghề đóng ghe đi biển. Dân đảo còn truyền miệng rằng những chuyến ghe do bàn tay ông Tư Hạc đóng nhỏ lớn bất kể, đều rất an toàn trước sóng to gió lớn. Thậm chí, người tin tưởng còn thêu dệt thêm, ghe của ông đóng đi biển thường trúng hơn các ghe khác... Cứ thế, cứ thế... hình ảnh ông Tư Hạc trở nên vững vàng trong lòng dân đảo, những người lưu xứ ra tận đảo xa này rất cần có một niềm tin.
< Ông Hai Tỷ (82 tuổi), con của chúa đảo Hòn Heo Trần Văn Hạc.
“Ông nói chuyện người ta rất tin tưởng nên có lời đồn ông có bùa Lỗ Ban”, ông Trương Văn Còn, nguyên Chủ tịch xã Sơn Hải, nhớ lại. Ví như ghe tàu ai bị cướp bóc, ông Tư Hạc sẽ lặn lội tìm tướng cướp để nói chuyện và y như rằng, tàu của nạn nhân sẽ được thả. Hay như các tàu buôn từ Thái Lan, Campuchia chở đường qua đổi cá, mực của dân trên quần đảo cũng được ông Tư Hạc nói chuyện để đảng cướp cho yên ổn làm ăn. Vì nếu họ bị cướp thì sẽ không ai dám giao thương với dân trên đảo nữa. Dù ông biết rằng, nếu căng buồm về hướng tây chẳng bao lâu là lọt vào quần đảo Hải Tặc. Thậm chí, có tướng cướp trong băng đảng “Cánh buồm đen” còn kết giao với ông Tư Hạc. Họ cùng nhau khai khẩn đảo hoang và giúp đỡ người cô thế.
Ông Trương Văn Còn nhớ lại quãng đời trai trẻ trôi dạt ra đây trốn lính, ông mới biết tấm lòng của chúa đảo Tư Hạc. Từ những người lánh quân dịch hay các “lao công chiến trường”, bị kỷ luật “cạo đầu khô, tô dầu hắc” cũng từng phải nhờ ông Tư Hạc che chở. Không hiểu ông nói chuyện thế nào mà quân đội Sài Gòn giao hẳn cho ông một khẩu súng ngắn để ông “giữ đảo”. Mỗi khi cảnh sát dã chiến chuẩn bị hành quân ra đảo thì họ điện cho ông. Khi có lính đất liền ra, nghe tiếng súng ông Tư Hạc thì trai tráng sẽ rút hết lên rừng núi. Ai xui lắm bị tóm được thì chỉ cần một lời của ông Tư là được thả ra. Ông Tỷ kể, ban ngày là thế, còn ban đêm cha con ông chỉ huy trai tráng bẻ dừa chất đầy trên các ghe giấu trong rừng ở mũi Miếu Bà đem về đất liền bán quyên tiền cho quân kháng chiến.
Xây dựng đảo hoang
Ông Hai Tỷ nói gia đình ông ở Ba Động (Trà Vinh). Ba của ông trước tham gia Việt Minh, bị Pháp truy đuổi ra tới tận đảo này. Lúc ông Tư Hạc có mặt, Hòn Heo đã qua 2 đời chúa đảo. Quần đảo âm u với nạn cướp bóc đầy rẫy. Các chúa đảo thật khó lòng để bảo vệ cuộc sống của dân đảo. 2 đời chúa đảo trước là ông Hai Nhu chết bí ẩn được chở qua chôn cất ở Hòn Rễ Lớn. Đến đời chúa đảo Tám Đạm thỏa hiệp được với các nhóm thảo khấu thì bị quân lính từ Ba Hòn ra giết chết. Giữa vùng biển đảo mênh mông, những người dân tứ cố rất cần có người đứng ra lãnh đạo tinh thần. Không hề có họp hành, bầu bán, nhưng ông Tư Hạc, một người giỏi võ nghệ và uy tín, mặc nhiên được coi như chúa đảo. Dân trong quần đảo được yên ổn làm ăn.
Tuy giỏi đóng xuồng ghe, nhưng ông Tư lại khuyến khích người mới đến khai khẩn đảo hoang. Ông cho tìm khắp các đảo, nơi nào có dừa, có giống cây ăn trái, hoa màu... thì mang về Hòn Heo để trồng. Hàng ngàn cây dừa được nhân ra khắp hòn đảo trong thời gian không dài. Nhờ vậy, Hòn Heo có nguồn "lương thực" vững chắc, dù biển có sóng gió, đất liền có khói lửa binh đao.
< Hòn Heo giờ xóm làng sung túc nhất quần đảo Bà Lụa.
Thế nhưng cũng chẳng bao lâu, Pháp đưa quân ra chiếm Hòn Heo, chủ yếu để giành huê lợi. Có lúc người Pháp mang ra đảo đến 500 dân phu, tù khổ sai để canh tác xoài, cà phê... Dân Hòn Heo nghe lời chúa đảo Tư Hạc không làm thuê cho Pháp mà tản cư khắp nơi, người vào Bình An, người đi tìm các hòn đảo khác tá túc...
Mãi đến năm 1954, khi người Pháp rút đi thì dân đảo mới trở lại cất nhà. Chúa đảo Tư Hạc xung phong trở về cất nhà trước, rồi sau đó đến nhà ông Cảnh, ông Đoan, ông Miên... Hòn Heo có lại xóm làng.
Ông Trương Văn Còn nói có lẽ do lúc ly loạn, phải bỏ vợ con lại quê hay nỗi lòng trắc ẩn thế nào mà ông Tư Hạc không lập gia đình ở đảo, chỉ ở vậy, nhận trẻ em cơ nhỡ về làm con nuôi. Các con, cháu ông nay cũng đều thành đạt trên xứ đảo.
Xem thêm >
Còn tiếp
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6
Theo Tiến Trình (báo Thanh Niên)
Du lịch, GO!
Hòn đảo lớn nhất trong quần đảo Bà Lụa, cũng là nơi đặt trụ sở hành chính của xã Sơn Hải, một thời từng gắn liền với tên vị hảo hớn mà cuộc đời của ông đến giờ vẫn là một ẩn số.
“Cái thời ban sơ ra đây lập nghiệp, dân đảo luôn cần những người có bản lĩnh dẫn dắt. Nếu không thì không chết vì sóng gió, bệnh hoạn, cũng không yên với cướp biển, lính tráng... Những thứ đó, ông Tư Hạc đối phó được hết. Nên dân ở đây nể ổng, thương ổng. Người ta gọi Hòn Heo này là Hòn Heo ông Tư Hạc”, giọng trầm trong chiều muộn của người đàn ông nhiều trải nghiệm sóng gió đã thúc giục tôi phải tìm kiếm nhân vật mà đến giờ dân đảo vẫn nhắc với sự kính trọng.
Hảo hớn nơi đảo vắng
Sụp tối. Trời bỗng nổi cơn phong ba. Gió từ hướng tây đánh rát mặt người mới tới. Cái bắt tay bất ngờ của ông cụ có nụ cười lịch lãm khiến chúng tôi có cảm giác yên lòng giữa vùng đảo xa lạ này. Ông Hai Tỷ (Trần Văn Tỷ, 82 tuổi) là người hiểu biết và được người dân gần xa trong quần đảo kính trọng. Ông giữ "kho" chuyện xa xôi của những người mà nếu không có những câu chuyện ấy, tên tuổi của họ cũng sẽ khuất lấp theo những ngôi mộ vô danh trên đảo hoang. Ông Tỷ có thói quen hay lý giải tận tường những gì mình nói ra. Nhưng ông lại không lý giải hết những bí ẩn về ba ông, ông Tư Hạc (Trần Văn Hạc).
Người ta nói ông Tư Hạc là người của Việt Minh, nhưng hết hải tặc, rồi đến Pháp, Mỹ cũng đều tìm đến ông khi họ hiện diện tại quần đảo này. Có người nói ông là một cao thủ võ lâm, cũng có người nói ông là thầy bùa Lỗ Ban, là thầy thuốc... hay hành hiệp trượng nghĩa giúp người. Ông Tư Hạc ra quần đảo Bà Lụa sinh sống bằng nghề đóng ghe đi biển. Dân đảo còn truyền miệng rằng những chuyến ghe do bàn tay ông Tư Hạc đóng nhỏ lớn bất kể, đều rất an toàn trước sóng to gió lớn. Thậm chí, người tin tưởng còn thêu dệt thêm, ghe của ông đóng đi biển thường trúng hơn các ghe khác... Cứ thế, cứ thế... hình ảnh ông Tư Hạc trở nên vững vàng trong lòng dân đảo, những người lưu xứ ra tận đảo xa này rất cần có một niềm tin.
< Ông Hai Tỷ (82 tuổi), con của chúa đảo Hòn Heo Trần Văn Hạc.
“Ông nói chuyện người ta rất tin tưởng nên có lời đồn ông có bùa Lỗ Ban”, ông Trương Văn Còn, nguyên Chủ tịch xã Sơn Hải, nhớ lại. Ví như ghe tàu ai bị cướp bóc, ông Tư Hạc sẽ lặn lội tìm tướng cướp để nói chuyện và y như rằng, tàu của nạn nhân sẽ được thả. Hay như các tàu buôn từ Thái Lan, Campuchia chở đường qua đổi cá, mực của dân trên quần đảo cũng được ông Tư Hạc nói chuyện để đảng cướp cho yên ổn làm ăn. Vì nếu họ bị cướp thì sẽ không ai dám giao thương với dân trên đảo nữa. Dù ông biết rằng, nếu căng buồm về hướng tây chẳng bao lâu là lọt vào quần đảo Hải Tặc. Thậm chí, có tướng cướp trong băng đảng “Cánh buồm đen” còn kết giao với ông Tư Hạc. Họ cùng nhau khai khẩn đảo hoang và giúp đỡ người cô thế.
Ông Trương Văn Còn nhớ lại quãng đời trai trẻ trôi dạt ra đây trốn lính, ông mới biết tấm lòng của chúa đảo Tư Hạc. Từ những người lánh quân dịch hay các “lao công chiến trường”, bị kỷ luật “cạo đầu khô, tô dầu hắc” cũng từng phải nhờ ông Tư Hạc che chở. Không hiểu ông nói chuyện thế nào mà quân đội Sài Gòn giao hẳn cho ông một khẩu súng ngắn để ông “giữ đảo”. Mỗi khi cảnh sát dã chiến chuẩn bị hành quân ra đảo thì họ điện cho ông. Khi có lính đất liền ra, nghe tiếng súng ông Tư Hạc thì trai tráng sẽ rút hết lên rừng núi. Ai xui lắm bị tóm được thì chỉ cần một lời của ông Tư là được thả ra. Ông Tỷ kể, ban ngày là thế, còn ban đêm cha con ông chỉ huy trai tráng bẻ dừa chất đầy trên các ghe giấu trong rừng ở mũi Miếu Bà đem về đất liền bán quyên tiền cho quân kháng chiến.
Xây dựng đảo hoang
Ông Hai Tỷ nói gia đình ông ở Ba Động (Trà Vinh). Ba của ông trước tham gia Việt Minh, bị Pháp truy đuổi ra tới tận đảo này. Lúc ông Tư Hạc có mặt, Hòn Heo đã qua 2 đời chúa đảo. Quần đảo âm u với nạn cướp bóc đầy rẫy. Các chúa đảo thật khó lòng để bảo vệ cuộc sống của dân đảo. 2 đời chúa đảo trước là ông Hai Nhu chết bí ẩn được chở qua chôn cất ở Hòn Rễ Lớn. Đến đời chúa đảo Tám Đạm thỏa hiệp được với các nhóm thảo khấu thì bị quân lính từ Ba Hòn ra giết chết. Giữa vùng biển đảo mênh mông, những người dân tứ cố rất cần có người đứng ra lãnh đạo tinh thần. Không hề có họp hành, bầu bán, nhưng ông Tư Hạc, một người giỏi võ nghệ và uy tín, mặc nhiên được coi như chúa đảo. Dân trong quần đảo được yên ổn làm ăn.
Tuy giỏi đóng xuồng ghe, nhưng ông Tư lại khuyến khích người mới đến khai khẩn đảo hoang. Ông cho tìm khắp các đảo, nơi nào có dừa, có giống cây ăn trái, hoa màu... thì mang về Hòn Heo để trồng. Hàng ngàn cây dừa được nhân ra khắp hòn đảo trong thời gian không dài. Nhờ vậy, Hòn Heo có nguồn "lương thực" vững chắc, dù biển có sóng gió, đất liền có khói lửa binh đao.
< Hòn Heo giờ xóm làng sung túc nhất quần đảo Bà Lụa.
Thế nhưng cũng chẳng bao lâu, Pháp đưa quân ra chiếm Hòn Heo, chủ yếu để giành huê lợi. Có lúc người Pháp mang ra đảo đến 500 dân phu, tù khổ sai để canh tác xoài, cà phê... Dân Hòn Heo nghe lời chúa đảo Tư Hạc không làm thuê cho Pháp mà tản cư khắp nơi, người vào Bình An, người đi tìm các hòn đảo khác tá túc...
Mãi đến năm 1954, khi người Pháp rút đi thì dân đảo mới trở lại cất nhà. Chúa đảo Tư Hạc xung phong trở về cất nhà trước, rồi sau đó đến nhà ông Cảnh, ông Đoan, ông Miên... Hòn Heo có lại xóm làng.
Ông Trương Văn Còn nói có lẽ do lúc ly loạn, phải bỏ vợ con lại quê hay nỗi lòng trắc ẩn thế nào mà ông Tư Hạc không lập gia đình ở đảo, chỉ ở vậy, nhận trẻ em cơ nhỡ về làm con nuôi. Các con, cháu ông nay cũng đều thành đạt trên xứ đảo.
Xem thêm >
Còn tiếp
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6
Theo Tiến Trình (báo Thanh Niên)
Du lịch, GO!
Những chúa đảo biển Tây - Kỳ 4
(Thanh Niên) - Ám ảnh xác trôi
“Ông xấu quá, tôi chết lạnh lẽo nhưng xin ông cho lên đảo ông cũng không cho”! Quá lâu rồi, nhưng câu nói đó thỉnh thoảng lại về cắn rứt trong giấc mơ của người “chúa đảo” Hòn Dê.
Xác người “ghé” đảo
“Nhưng mà làm sao tôi cho ở được, trên đảo các con tôi còn nhỏ… trách tôi chịu, nhưng lúc đó tôi phải quyết định vậy thôi”, ông Năm Sư (Phạm Văn Năm, “chúa đảo” Hòn Dê, xã Sơn Hải, H.Kiên Lương, Kiên Giang) kể như phân trần.
Đó là buổi sáng mùng 6 tết, không nhớ rõ năm nào, nhưng đã lâu lắm rồi, giờ các con ông đã trưởng thành, đã đi xa để kiếm sống. Còn ông giờ là chủ của nhiều ghe cào ngang dọc vùng biển Tây. Nhưng nỗi buồn thì vẫn còn đó, ám ảnh thì vẫn còn đó. Đó là những năm quần đảo Bà Lụa thỉnh thoảng lại có xác người “ghé” vào một hòn đảo nào đó. Ông Năm Còn, Chủ tịch đầu tiên của xã đảo này, nhớ lại: "Những năm đó, khi mùa gió chướng về thì xác chết lại tấp vào các đảo ở đây. Những hòn đảo có người thì dân đảo báo cho chính quyền tổ chức đi vớt. Ở xa quá thì họ gọi các ghe cá cùng giúp vớt rồi mang ra đảo hoang Kiến Vàng chôn cất".
Có lần, ngay sáng mùng 1 tết, ông cùng với các ngư dân ở Hòn Heo phải chạy tàu đi vớt người xấu số rồi bó cao su mang đi chôn. Đến khi về tới nhà thì người bám đầy mùi, vợ ông phát hoảng không cho vô nhà. Ông phải bẻ lá chanh, lá quýt để gột rửa nhưng cũng không hết. “Nạn nhân là người đi biển gặp sóng gió cũng có, người đi vượt biên bị nạn cũng có… Nhưng nghĩa tử là nghĩa tận, mình đâu phân biệt là ai, họ chết lạnh lẽo như vậy mình không chôn cất người ta đàng hoàng thì làm sao yên ổn được”, ông Còn tâm sự.
< Vợ chồng ông Năm Sư trên đôi ghe cào rong ruổi khắp biển Tây.
Trong một lần như thế, xác người xấu số trôi vào Hòn Dê, hòn đảo chỉ duy nhất gia đình ông Năm Sư sinh sống. Lúc dạt vào đảo, thân thể nạn nhân đã không còn nguyên vẹn. Thay vì mang lên chôn cất, ông Năm lại lấy cây xô xác người ra xa đảo, xuôi theo gió về hướng Hòn Heo. Giải thích cho hành động của mình, ông Năm nói lúc đó các con ông đều còn nhỏ, chạy lắt choắt trên đảo. Sợ xác chết lây bệnh tật cho các con thì nguy, nên ông xin người quá cố tha thứ cho… Không nghĩ rằng, hành động đó cho đến giờ vẫn còn ám ảnh. Ông Năm nói thỉnh thoảng lại có người về trách móc ông trong giấc mơ.
Vắt sức để sinh tồn
Ở quần đảo Bà Lụa, gia đình ông Năm Sư cũng thuộc hàng cố cựu. Ông còn nổi tiếng với tính siêng năng, chịu khó và tổ chức nếp nhà rất nghiêm khắc. Ông nói, mình có tuổi trẻ “tứ đổ tường”. Cưới con gái của một chủ tiệm bánh ở Kiên Lương, nghĩ sẽ “dừng bước giang hồ” nhưng ý định không thành. Chiến tranh, vì không muốn cầm súng nên 23 tuổi, ông đã đưa vợ vượt biển ra đảo để trốn quân dịch.
Thương chồng, bà Lâm Thị Trúc chấp nhận sống đời bôn ba. Tuy “cành vàng lá ngọc”, nhưng chẳng bao lâu, bà Trúc lại khiến dân đi biển phải nể nang bởi chẳng những thích nghi rất nhanh với biển cả, bà có thể cầm ghe đi biển chẳng khác gì đấng nam nhi.
Biết đảo Hòn Dê không có nước ngọt, nhưng vợ chồng Năm Sư vẫn xung phong ra khai phá tạo lập cuộc sống. Ông Năm kể, những lần đi tìm nước ngọt là cực hình. Sóng gió là điều không tránh khỏi, nhiều lần chở được nước về gần tới đảo thì bị sóng đánh chìm. Ở nơi nước ngọt khan hiếm, không phải lúc nào đi xin cũng có nước. Có những lần vợ chồng ông phải đi… trộm nước để các con tránh phải chết khát trên đảo.
Sống trong môi trường khắc nghiệt, các con ông cũng được rèn luyện đức tính chịu thương chịu khó. Từ tờ mờ sáng, họ đã được cha mẹ “lùa” vào rừng trồng rẫy, trồng cây ăn trái, kiếm thức ăn cho gia súc… Chẳng bao lâu từ khi vợ chồng Năm Sư bước chân lên đảo, Hòn Dê thay đổi nhanh chóng. Vườn xoài, chanh, ổi, chuối… thay cho cây tạp. Bí, khoai trồng được lại chở ngược vào đất liền bán cho có giá. Cha mẹ siêng năng, chịu khó, các con ông cũng thế mà noi theo.
Nhà sắm được tàu đi đánh cá, họ xung phong ra tận Nam Du, Thổ Chu… Bận bão tố tàu chìm, họ lại nhanh chóng kiếm tiền mua lại chiếc khác. Hòn Dê cô đơn dần được biết đến như là hòn đảo có vườn cây trồng hấp dẫn bậc nhất trong quần đảo.
“Đời tôi bôn ba, tôi muốn con cháu tôi phải khá hơn”, ông Năm tâm sự. Người ta thấy cảnh hằng ngày, gia đình Năm Sư vượt biển đưa lũ trẻ qua Hòn Heo để học chữ mà phải tặc lưỡi. Bà Năm nói, cuộc đời sóng gió của bà đã không nhớ bao nhiêu lần chìm tàu, chìm ghe ở biển. Không ít lần thập tử nhất sinh, nhưng có một lần cách 10 năm trước, mà cho tới giờ nhắc tới bà vẫn còn đau nghẹn lồng ngực. Cứ mỗi sáng, gia đình bà lại có xuồng đưa đám cháu tới trường. Những đứa lớn đi học thì những đứa nhỏ lại đòi theo tới trường. Thấy đám nhỏ ham học, bà Năm cũng mừng và chiều cháu cho đi theo qua Hòn Heo. Nhưng rồi chuyến về lại Hòn Dê gặp sóng to đánh xuồng bị chìm. Bà Năm cố níu đứa cháu 3 tuổi nhưng cũng bất lực. Cả nhà bà lập tức lao ra biển lặn tìm trong vô vọng...
Năm Sư nói cuộc đời ông tuy đã ra tới tận đảo hoang mà lập nghiệp, nhưng cũng chưa hết những nỗi buồn, uất ức. Vì sống trong môi trường khắc nghiệt, nên sự tính toán để tồn tại, để chu toàn đã ăn sâu như một bản năng. Tính bộc trực, “không phạm đến ai, cũng đừng ai phạm đến mình” đã khiến không ít người dè dặt. Ngay cả chuyện người ta đến ngỏ lời đưa du khách ra hòn đảo đẹp của ông cũng gặp những cái lắc đầu, ông nói ông không ngại người lạ, nhưng “thấy phiền”.
Giờ đã có của ăn của để. Hai vợ chồng ông lại rong ruổi trên cặp tàu cá lớn. Ngoài những chuyến biển, nếu không ghé qua đảo với con cháu thì vợ chồng ông cho tàu cặp vào Ba Hòn, Bình An để bầu bạn gần xa. Biển đảo, sóng gió đôi lúc cũng trở nên nhỏ bé và yếu ớt để ông có thể giải tỏa những chất chứa một thời sống khép kín giữa đảo hoang.
Xem thêm >
Còn tiếp Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6
Theo Tiến Trình (báo Thanh Niên)
Du lịch, GO!
“Ông xấu quá, tôi chết lạnh lẽo nhưng xin ông cho lên đảo ông cũng không cho”! Quá lâu rồi, nhưng câu nói đó thỉnh thoảng lại về cắn rứt trong giấc mơ của người “chúa đảo” Hòn Dê.
Xác người “ghé” đảo
“Nhưng mà làm sao tôi cho ở được, trên đảo các con tôi còn nhỏ… trách tôi chịu, nhưng lúc đó tôi phải quyết định vậy thôi”, ông Năm Sư (Phạm Văn Năm, “chúa đảo” Hòn Dê, xã Sơn Hải, H.Kiên Lương, Kiên Giang) kể như phân trần.
Đó là buổi sáng mùng 6 tết, không nhớ rõ năm nào, nhưng đã lâu lắm rồi, giờ các con ông đã trưởng thành, đã đi xa để kiếm sống. Còn ông giờ là chủ của nhiều ghe cào ngang dọc vùng biển Tây. Nhưng nỗi buồn thì vẫn còn đó, ám ảnh thì vẫn còn đó. Đó là những năm quần đảo Bà Lụa thỉnh thoảng lại có xác người “ghé” vào một hòn đảo nào đó. Ông Năm Còn, Chủ tịch đầu tiên của xã đảo này, nhớ lại: "Những năm đó, khi mùa gió chướng về thì xác chết lại tấp vào các đảo ở đây. Những hòn đảo có người thì dân đảo báo cho chính quyền tổ chức đi vớt. Ở xa quá thì họ gọi các ghe cá cùng giúp vớt rồi mang ra đảo hoang Kiến Vàng chôn cất".
Có lần, ngay sáng mùng 1 tết, ông cùng với các ngư dân ở Hòn Heo phải chạy tàu đi vớt người xấu số rồi bó cao su mang đi chôn. Đến khi về tới nhà thì người bám đầy mùi, vợ ông phát hoảng không cho vô nhà. Ông phải bẻ lá chanh, lá quýt để gột rửa nhưng cũng không hết. “Nạn nhân là người đi biển gặp sóng gió cũng có, người đi vượt biên bị nạn cũng có… Nhưng nghĩa tử là nghĩa tận, mình đâu phân biệt là ai, họ chết lạnh lẽo như vậy mình không chôn cất người ta đàng hoàng thì làm sao yên ổn được”, ông Còn tâm sự.
< Vợ chồng ông Năm Sư trên đôi ghe cào rong ruổi khắp biển Tây.
Trong một lần như thế, xác người xấu số trôi vào Hòn Dê, hòn đảo chỉ duy nhất gia đình ông Năm Sư sinh sống. Lúc dạt vào đảo, thân thể nạn nhân đã không còn nguyên vẹn. Thay vì mang lên chôn cất, ông Năm lại lấy cây xô xác người ra xa đảo, xuôi theo gió về hướng Hòn Heo. Giải thích cho hành động của mình, ông Năm nói lúc đó các con ông đều còn nhỏ, chạy lắt choắt trên đảo. Sợ xác chết lây bệnh tật cho các con thì nguy, nên ông xin người quá cố tha thứ cho… Không nghĩ rằng, hành động đó cho đến giờ vẫn còn ám ảnh. Ông Năm nói thỉnh thoảng lại có người về trách móc ông trong giấc mơ.
Vắt sức để sinh tồn
Ở quần đảo Bà Lụa, gia đình ông Năm Sư cũng thuộc hàng cố cựu. Ông còn nổi tiếng với tính siêng năng, chịu khó và tổ chức nếp nhà rất nghiêm khắc. Ông nói, mình có tuổi trẻ “tứ đổ tường”. Cưới con gái của một chủ tiệm bánh ở Kiên Lương, nghĩ sẽ “dừng bước giang hồ” nhưng ý định không thành. Chiến tranh, vì không muốn cầm súng nên 23 tuổi, ông đã đưa vợ vượt biển ra đảo để trốn quân dịch.
Thương chồng, bà Lâm Thị Trúc chấp nhận sống đời bôn ba. Tuy “cành vàng lá ngọc”, nhưng chẳng bao lâu, bà Trúc lại khiến dân đi biển phải nể nang bởi chẳng những thích nghi rất nhanh với biển cả, bà có thể cầm ghe đi biển chẳng khác gì đấng nam nhi.Biết đảo Hòn Dê không có nước ngọt, nhưng vợ chồng Năm Sư vẫn xung phong ra khai phá tạo lập cuộc sống. Ông Năm kể, những lần đi tìm nước ngọt là cực hình. Sóng gió là điều không tránh khỏi, nhiều lần chở được nước về gần tới đảo thì bị sóng đánh chìm. Ở nơi nước ngọt khan hiếm, không phải lúc nào đi xin cũng có nước. Có những lần vợ chồng ông phải đi… trộm nước để các con tránh phải chết khát trên đảo.
Sống trong môi trường khắc nghiệt, các con ông cũng được rèn luyện đức tính chịu thương chịu khó. Từ tờ mờ sáng, họ đã được cha mẹ “lùa” vào rừng trồng rẫy, trồng cây ăn trái, kiếm thức ăn cho gia súc… Chẳng bao lâu từ khi vợ chồng Năm Sư bước chân lên đảo, Hòn Dê thay đổi nhanh chóng. Vườn xoài, chanh, ổi, chuối… thay cho cây tạp. Bí, khoai trồng được lại chở ngược vào đất liền bán cho có giá. Cha mẹ siêng năng, chịu khó, các con ông cũng thế mà noi theo.
Nhà sắm được tàu đi đánh cá, họ xung phong ra tận Nam Du, Thổ Chu… Bận bão tố tàu chìm, họ lại nhanh chóng kiếm tiền mua lại chiếc khác. Hòn Dê cô đơn dần được biết đến như là hòn đảo có vườn cây trồng hấp dẫn bậc nhất trong quần đảo.“Đời tôi bôn ba, tôi muốn con cháu tôi phải khá hơn”, ông Năm tâm sự. Người ta thấy cảnh hằng ngày, gia đình Năm Sư vượt biển đưa lũ trẻ qua Hòn Heo để học chữ mà phải tặc lưỡi. Bà Năm nói, cuộc đời sóng gió của bà đã không nhớ bao nhiêu lần chìm tàu, chìm ghe ở biển. Không ít lần thập tử nhất sinh, nhưng có một lần cách 10 năm trước, mà cho tới giờ nhắc tới bà vẫn còn đau nghẹn lồng ngực. Cứ mỗi sáng, gia đình bà lại có xuồng đưa đám cháu tới trường. Những đứa lớn đi học thì những đứa nhỏ lại đòi theo tới trường. Thấy đám nhỏ ham học, bà Năm cũng mừng và chiều cháu cho đi theo qua Hòn Heo. Nhưng rồi chuyến về lại Hòn Dê gặp sóng to đánh xuồng bị chìm. Bà Năm cố níu đứa cháu 3 tuổi nhưng cũng bất lực. Cả nhà bà lập tức lao ra biển lặn tìm trong vô vọng...
Năm Sư nói cuộc đời ông tuy đã ra tới tận đảo hoang mà lập nghiệp, nhưng cũng chưa hết những nỗi buồn, uất ức. Vì sống trong môi trường khắc nghiệt, nên sự tính toán để tồn tại, để chu toàn đã ăn sâu như một bản năng. Tính bộc trực, “không phạm đến ai, cũng đừng ai phạm đến mình” đã khiến không ít người dè dặt. Ngay cả chuyện người ta đến ngỏ lời đưa du khách ra hòn đảo đẹp của ông cũng gặp những cái lắc đầu, ông nói ông không ngại người lạ, nhưng “thấy phiền”.Giờ đã có của ăn của để. Hai vợ chồng ông lại rong ruổi trên cặp tàu cá lớn. Ngoài những chuyến biển, nếu không ghé qua đảo với con cháu thì vợ chồng ông cho tàu cặp vào Ba Hòn, Bình An để bầu bạn gần xa. Biển đảo, sóng gió đôi lúc cũng trở nên nhỏ bé và yếu ớt để ông có thể giải tỏa những chất chứa một thời sống khép kín giữa đảo hoang.
Xem thêm >
Còn tiếp Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6
Theo Tiến Trình (báo Thanh Niên)
Du lịch, GO!
Những chúa đảo biển Tây - Kỳ 3
(Thanh Niên) - Các nữ chúa trên hòn Mây Rút
“Sống sót” trong những tháng ngày trốn chạy ra đảo hoang, những phụ nữ trong gia đình chúa hòn Mây Rút đã khiến cánh đàn ông đi biển phải nghiêng mình.
Lưu lạc đảo hoang
< Cụ Thiêu (Bảy Yên) - người đã khai phá hòn Mây Rút cách nay 50 năm.
Nhiều người đã giật mình khi lần đầu gặp bà Tám Nữ (Phạm Thị Nữ) trên hòn Mây Rút, hòn đảo nằm chếch về hướng tây của quần đảo An Thới (H.Phú Quốc, Kiên Giang). Cách “ăn sóng nói gió” đặc trưng của dân biển khiến dễ ngộ nhận rằng chị đang la hét ai.
Ngược lại, mẹ bà là cụ Trần Thị Thiêu (84 tuổi) thì thâm trầm với nụ cười thân thiện thường trực. Cụ Thiêu sinh được 16 người con nhưng trải qua chiến tranh, bệnh tật, chỉ còn 6 người.
Cuộc đời của gia đình ông Bảy Yên (Phạm Văn Yên, quê H.Kiên Lương, Kiên Giang, chồng của cụ Thiêu) bắt đầu trôi dạt sau câu nói của một sĩ quan chế độ Sài Gòn: “Tôi biết ông là cộng sản. Nhưng vì ông quá tốt với chúng tôi nên tôi tha mạng ông một lần…”. Nghĩ đến đàn con thơ phải liên lụy, vợ chồng ông đã bỏ xứ ra biển để yên thân. Số phận đã đưa cả nhà ông đến hòn Mây Rút Ngoài, một hoang đảo nằm nghiêng về hướng tây nam đảo Phú Quốc, sau khi họ đã đặt chân đến hàng chục hòn đảo khác nhau. Bà Tám Nữ kể: “Lúc này, bộ đồ độc nhất của anh chị em tôi rách hết. Đói, cả nhà kéo lên rừng đào khoai rạng ăn trừ cơm. Khát, cả nhà chia nhau khoét đất tìm mạch nước ngọt. Nấu ăn, men theo vách đá cặp mé biển để cạo muối dính lại khi thủy triều rút... Ban đêm đốt củi đuổi muỗi mòng thì rắn cạp nia từ rừng kéo xuống bao vây...”.
< Cụ Thiêu (áo sậm) sinh được 16 người con, nhưng chỉ có 6 còn sống qua thời bĩ cực.
Lúc ấy bà Tám Nữ mới 8 tuổi, cũng là thành viên nhỏ nhất theo cha mẹ trên bước đường lưu lạc. Sau bà, gia đình có thêm 8 thành viên nữa. Cụ Thiêu kể sinh đẻ giữa đảo làm gì có mụ đỡ, một tay ông Bảy Yên đứng ra làm mụ cho vợ. Khi đó, sinh được hai, ba ngày thì cụ Thiêu lại ra biển kiếm sống.
Thời gian sau, nghĩ không thể sống suốt đời ở đảo hoang này được, họ kiếm được chiếc xuồng để thỉnh thoảng vượt biển chèo vào mũi An Thới. Bắt được cá, nuôi được gà, bà Tám Nữ lanh lợi nhất nhà được phân công vượt biển vào chợ. “Lúc đó tui chỉ có quần cụt, áo rách nên người ta nhìn mình thấy lạ lắm”, bà Nữ nhớ lại.
Tám Nữ được cả chợ An Thới biết tới, bảo bọc. Số tiền kiếm được ngoài mua lương thực, câu, lưới thì một thứ không thể thiếu là… rượu. Cụ Thiêu nói chồng mình có thể uống rượu ngày đêm không say. Có lần buồn chí, ông uống một mình hết 5 lít rượu. Rồi ông bảo các con có muốn theo kháng chiến thì cứ đi. Nghe lời ông, lần lượt những người con vào đất liền cầm súng. Có người ra đi mãi không về lại đảo.
Quyết không bỏ đảo
Hòa bình, những người từng được ông Bảy Yên giúp đỡ làm chức to đã đến hỏi ông cần gì họ sẽ giúp. Ông Bảy Yên nói ông chỉ có một nguyện vọng duy nhất là vợ con, cháu chít của ông được sống yên ổn trên hòn đảo này.
Trong các con gái của ông Bảy Yên, nếu bà Nữ có tài leo cây như sóc, thì người em gái là Phạm Thị Út lại có tài đi biển. Bà Út cắt đầu húi cua, thường ôm tàu đi đánh cá một mình. Một thời, người đi biển vẫn hay tranh luận về tay ngư phủ đầu trọc, quần đùi ưa đi một mình là trai hay gái? Bà Út hay tự suy nghĩ và một mình thực hiện chứ ít khi bàn tính với ai. Như chuyện bà bơi từ hòn Mây Rút qua Hòn Dơi, lúc hòn đảo này là lãnh hạc của các loại thú bay. Thế rồi một tay khai phá, trồng cây xanh mướt một sườn đảo. Biết chuyện, người của cơ quan chức năng ra hỏi ai khai hoang Hòn Dơi, bà Nữ đáp: “Một tay con Út đó. Mấy chú không cho nó trồng cây, giữ đảo thì bọn xấu tới là khó giữ”. Nghe có lý, họ làm thinh cho bà Út tiếp tục trồng cây trên đảo.
< Căn nhà của gia đình bà Bảy Yên ở hòn Mây Rút.
Cuộc sống cứ quần quật với biển, với rừng, bà Nữ nói lúc trẻ chị em nhà mình giống như con trai vậy, ít khi phải nghĩ đến có chồng. Mãi đến khi người ta dẫn các chàng trai từ đất liền ra mai mối. Chỉ cần một lời hứa sẽ cùng bám trụ với đảo, thế là họ cũng đã nên vợ nên chồng.
Quần đảo An Thới với những hòn đảo giăng đá ngầm chằng chịt có thể là chiếc bẫy cho những người mới tới. Không biết bao nhiêu lần, hòn Mây Rút trở thành chiếc phao của những người gặp nạn. Có bận gia đình bà giải cứu đến 20 người một lúc, khi tàu họ đâm phải đá ngầm ở hòn Kim Quy. Thế là nhà có bao nhiêu gạo cũng vét hết nấu cho người gặp nạn; tiền nhà dành dụm được bao nhiêu cũng cho hết để các nạn nhân làm lộ phí về quê.
“Mình sống thiếu thốn quen rồi, nên tiền bạc có hay không cũng đâu phải tất cả”, Tám Nữ nói những hòn đảo lân cận nhiều người cố cựu đã bán để lấy tiền, có người đã nhận hàng chục tỉ để vào đất liền.
Hơn 10 năm trước, có người mang 3 tỉ đồng đến hỏi mua đảo để làm du lịch. Dù chưa bao giờ nghe nhắc đến tiền tỉ, huống gì thấy trước mặt, nhưng mẹ con bà Nữ đã thẳng thừng từ chối. Bà Tám Nữ nói với chúng tôi rằng hòn đảo này do cha của chị khai phá, muốn đời con cháu lấy đây làm chốn sinh cơ. “Nếu có bán thì chỉ có ba tôi mới bán được”. Mà ông Bảy Yên đã nằm lại ở đảo này từ nhiều năm nay, thọ 86 tuổi.
Xem thêm >
Còn tiếp Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6
Theo Tiến Trình (báo Thanh Niên)
Du lịch, GO!
“Sống sót” trong những tháng ngày trốn chạy ra đảo hoang, những phụ nữ trong gia đình chúa hòn Mây Rút đã khiến cánh đàn ông đi biển phải nghiêng mình.
Lưu lạc đảo hoang
< Cụ Thiêu (Bảy Yên) - người đã khai phá hòn Mây Rút cách nay 50 năm.
Nhiều người đã giật mình khi lần đầu gặp bà Tám Nữ (Phạm Thị Nữ) trên hòn Mây Rút, hòn đảo nằm chếch về hướng tây của quần đảo An Thới (H.Phú Quốc, Kiên Giang). Cách “ăn sóng nói gió” đặc trưng của dân biển khiến dễ ngộ nhận rằng chị đang la hét ai.
Ngược lại, mẹ bà là cụ Trần Thị Thiêu (84 tuổi) thì thâm trầm với nụ cười thân thiện thường trực. Cụ Thiêu sinh được 16 người con nhưng trải qua chiến tranh, bệnh tật, chỉ còn 6 người.
Cuộc đời của gia đình ông Bảy Yên (Phạm Văn Yên, quê H.Kiên Lương, Kiên Giang, chồng của cụ Thiêu) bắt đầu trôi dạt sau câu nói của một sĩ quan chế độ Sài Gòn: “Tôi biết ông là cộng sản. Nhưng vì ông quá tốt với chúng tôi nên tôi tha mạng ông một lần…”. Nghĩ đến đàn con thơ phải liên lụy, vợ chồng ông đã bỏ xứ ra biển để yên thân. Số phận đã đưa cả nhà ông đến hòn Mây Rút Ngoài, một hoang đảo nằm nghiêng về hướng tây nam đảo Phú Quốc, sau khi họ đã đặt chân đến hàng chục hòn đảo khác nhau. Bà Tám Nữ kể: “Lúc này, bộ đồ độc nhất của anh chị em tôi rách hết. Đói, cả nhà kéo lên rừng đào khoai rạng ăn trừ cơm. Khát, cả nhà chia nhau khoét đất tìm mạch nước ngọt. Nấu ăn, men theo vách đá cặp mé biển để cạo muối dính lại khi thủy triều rút... Ban đêm đốt củi đuổi muỗi mòng thì rắn cạp nia từ rừng kéo xuống bao vây...”.
< Cụ Thiêu (áo sậm) sinh được 16 người con, nhưng chỉ có 6 còn sống qua thời bĩ cực.
Lúc ấy bà Tám Nữ mới 8 tuổi, cũng là thành viên nhỏ nhất theo cha mẹ trên bước đường lưu lạc. Sau bà, gia đình có thêm 8 thành viên nữa. Cụ Thiêu kể sinh đẻ giữa đảo làm gì có mụ đỡ, một tay ông Bảy Yên đứng ra làm mụ cho vợ. Khi đó, sinh được hai, ba ngày thì cụ Thiêu lại ra biển kiếm sống.
Thời gian sau, nghĩ không thể sống suốt đời ở đảo hoang này được, họ kiếm được chiếc xuồng để thỉnh thoảng vượt biển chèo vào mũi An Thới. Bắt được cá, nuôi được gà, bà Tám Nữ lanh lợi nhất nhà được phân công vượt biển vào chợ. “Lúc đó tui chỉ có quần cụt, áo rách nên người ta nhìn mình thấy lạ lắm”, bà Nữ nhớ lại.
Tám Nữ được cả chợ An Thới biết tới, bảo bọc. Số tiền kiếm được ngoài mua lương thực, câu, lưới thì một thứ không thể thiếu là… rượu. Cụ Thiêu nói chồng mình có thể uống rượu ngày đêm không say. Có lần buồn chí, ông uống một mình hết 5 lít rượu. Rồi ông bảo các con có muốn theo kháng chiến thì cứ đi. Nghe lời ông, lần lượt những người con vào đất liền cầm súng. Có người ra đi mãi không về lại đảo.
Quyết không bỏ đảo
Hòa bình, những người từng được ông Bảy Yên giúp đỡ làm chức to đã đến hỏi ông cần gì họ sẽ giúp. Ông Bảy Yên nói ông chỉ có một nguyện vọng duy nhất là vợ con, cháu chít của ông được sống yên ổn trên hòn đảo này.
Trong các con gái của ông Bảy Yên, nếu bà Nữ có tài leo cây như sóc, thì người em gái là Phạm Thị Út lại có tài đi biển. Bà Út cắt đầu húi cua, thường ôm tàu đi đánh cá một mình. Một thời, người đi biển vẫn hay tranh luận về tay ngư phủ đầu trọc, quần đùi ưa đi một mình là trai hay gái? Bà Út hay tự suy nghĩ và một mình thực hiện chứ ít khi bàn tính với ai. Như chuyện bà bơi từ hòn Mây Rút qua Hòn Dơi, lúc hòn đảo này là lãnh hạc của các loại thú bay. Thế rồi một tay khai phá, trồng cây xanh mướt một sườn đảo. Biết chuyện, người của cơ quan chức năng ra hỏi ai khai hoang Hòn Dơi, bà Nữ đáp: “Một tay con Út đó. Mấy chú không cho nó trồng cây, giữ đảo thì bọn xấu tới là khó giữ”. Nghe có lý, họ làm thinh cho bà Út tiếp tục trồng cây trên đảo.
< Căn nhà của gia đình bà Bảy Yên ở hòn Mây Rút.
Cuộc sống cứ quần quật với biển, với rừng, bà Nữ nói lúc trẻ chị em nhà mình giống như con trai vậy, ít khi phải nghĩ đến có chồng. Mãi đến khi người ta dẫn các chàng trai từ đất liền ra mai mối. Chỉ cần một lời hứa sẽ cùng bám trụ với đảo, thế là họ cũng đã nên vợ nên chồng.
Quần đảo An Thới với những hòn đảo giăng đá ngầm chằng chịt có thể là chiếc bẫy cho những người mới tới. Không biết bao nhiêu lần, hòn Mây Rút trở thành chiếc phao của những người gặp nạn. Có bận gia đình bà giải cứu đến 20 người một lúc, khi tàu họ đâm phải đá ngầm ở hòn Kim Quy. Thế là nhà có bao nhiêu gạo cũng vét hết nấu cho người gặp nạn; tiền nhà dành dụm được bao nhiêu cũng cho hết để các nạn nhân làm lộ phí về quê.
“Mình sống thiếu thốn quen rồi, nên tiền bạc có hay không cũng đâu phải tất cả”, Tám Nữ nói những hòn đảo lân cận nhiều người cố cựu đã bán để lấy tiền, có người đã nhận hàng chục tỉ để vào đất liền.
Hơn 10 năm trước, có người mang 3 tỉ đồng đến hỏi mua đảo để làm du lịch. Dù chưa bao giờ nghe nhắc đến tiền tỉ, huống gì thấy trước mặt, nhưng mẹ con bà Nữ đã thẳng thừng từ chối. Bà Tám Nữ nói với chúng tôi rằng hòn đảo này do cha của chị khai phá, muốn đời con cháu lấy đây làm chốn sinh cơ. “Nếu có bán thì chỉ có ba tôi mới bán được”. Mà ông Bảy Yên đã nằm lại ở đảo này từ nhiều năm nay, thọ 86 tuổi.
Xem thêm >
Còn tiếp Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6
Theo Tiến Trình (báo Thanh Niên)
Du lịch, GO!
Những chúa đảo biển Tây - Kỳ 2
(Thanh Niên) - Chúa đảo họ Tiết
Đảo Hòn Ngang lớn thứ hai trong quần đảo Bà Lụa (xã Sơn Hải, Kiên Lương, Kiên Giang), cũng là hòn đảo yên bình lạ lùng từ lúc có một gia đình đặt chân đến đây.
Kết giao với hải tặc
“Gần 80 năm ở vùng này, sóng gió gì tui chưa qua”, cụ Tiết Thị Nhớ - người sống bên cạnh “thế hệ huyền thoại” của quần đảo Bà Lụa, cũng là người lớn tuổi nhất quần đảo, người có công góp phần khai phá đảo Hòn Ngang - bảo bây giờ đi biển là đã “sướng” hơn ngày trước rất nhiều. Như cụ, đã 93 tuổi, mùa biển động ầm ầm, người yếu đi biển ngất lên ngất xuống thì cụ vẫn tỉnh rụi.
Cụ Nhớ biết đến sóng gió biển cả từ rất nhỏ, khi theo cha, ông Tiết Kệ Lìl, giương buồm hướng ra vùng biển mờ xa về hướng tây nam. Là người giỏi võ, hay chữ, lại biết ít nhiều thuốc thang trị bệnh, thế nhưng ông Lìl không ra làm quan, cũng chẳng theo đảng cướp. Ông âm thầm dẫn con cái, bạn hữu đi tìm những hòn đảo mới. Chính sự hiền từ, chịu khó, không đua tranh mà ông Lìl càng được nhiều nể trọng của người dân từ đất liền đến hải đảo.
Bà Nhớ nói, thời điểm đi tìm sự sống ở các đảo hoang, thỉnh thoảng lại gặp những người “nói tiếng lạ”, có lẽ họ cũng đi tìm đảo mới để sinh sống như mình. Biết có người đến trước, họ lặng lẽ bỏ đi. Tìm ra tới Ba Hòn Đầm, ông Lìl lại gặp ông Tăng Văn Lộc, một trong những tướng cướp trứ danh của đảng cướp Cánh Buồm Đen hoạt động vùng biển quanh quần đảo Hải Tặc. Lúc này, ông Lộc đã giải nghệ, về cắm một mảnh đất ở đây làm chốn dung thân. Hai hổ gặp nhau, người ta lo ngại sẽ có một cuộc tỷ thí sống còn để phân chia cao thấp, tranh giành ảnh hưởng, đất đai. Nhưng không. Nhận ra người quân tử, ông Lộc nhường cho ông Lìl một miếng đất đẹp ở hòn Đầm Dương. Cả hai kết tình bằng hữu, hoạn nạn có nhau.
Được “kỷ niệm” miếng đất tại Ba Hòn Đầm, nhưng ông Lìl không cất nhà sinh sống mà đưa vợ con trở lại Hòn Ngang khai hoang, trồng dừa để vừa là nguồn dinh dưỡng, vừa là nguồn nước ngọt qua những cơn thắt ngặt. Thỉnh thoảng chài lưới qua Ba Hòn Đầm, ông lại ghé bầu bạn với ông Lộc. Họ dặn nhau giữ gìn những hòn đảo quý giá cho đời con cháu, tuyệt nhiên không sang bán cho ai.
Hòn Ngang chỉ nhỏ hơn Hòn Heo, dư sức để ông khai hoang, chia cho 10 người con. Sau gia đình họ Tiết đến đây khai hoang, lập xóm, dù còn khó khăn về nguồn nước, nhưng đảo là điểm hay ghé của các tàu ghe qua lại mỗi khi hoạn nạn, khó khăn. Bởi Hòn Ngang không bị quản lý bởi chính quyền đô hộ như Hòn Heo.
Tuổi xuân sóng gió
Bà Nhớ nói, ba của bà rất nghiêm khắc với các con. Mỗi người con họ Tiết lớn lên chí ít cũng phải biết được những kỹ năng cần thiết để sống sót trên vùng biển đảo. Ở tuổi mới lớn, là con gái, nhưng bà phải cầm chèo căng buồm ra khơi chài lưới. Không chỉ quẩn quanh quần đảo Bà Lụa, mà tay chèo của bà đã qua khắp vùng vịnh Tây Nam. Quần áo không lành để mặc, nắng gió đen đúa chẳng khác nào con trai. Được cha huấn luyện, bà Nhớ chẳng bao lâu trở thành người đi biển giỏi. Vừa chài lưới, thỉnh thoảng gặp đảo mới chưa có người thì họ cứ cập xuồng vào để tìm nguồn nước, nhưng kết quả đều không như mong đợi.
Tháng ngày nắng gió trên biển khiến người con gái nhan sắc cũng quên đi những rạo rực đầu đời. Cho đến khi cha đồng ý gả bà cho một ngư dân đánh câu kiều, khi người này ghé đảo để phơi cá. Con gái xứ đảo heo hút có chồng cũng đơn giản như thế. “Lúc có chồng tui cũng đẻ nhiều lắm, nhưng chết cũng nhiều. Giờ còn 5 đứa thì phải. Ờ, 3 gái 2 trai”.
Tuổi tác lại thoáng qua trong trí nhớ bà cụ, để rồi bà lại trở về cái thời ngang dọc, khốn khó. Đó là những năm kinh tế bao cấp. Dân đất liền còn khó khăn, dân đảo càng khó khăn bội lần. Vì chính quyền thời đó không cho dự trữ lương thực, mà mỗi lần được mua gạo phải vào tận Hà Tiên. Có lần biển động, gạo trên các đảo đã hết, lại không có tàu để vào đất liền mua… dân đảo phải lên rừng đào khoai rạng ăn trừ cơm. Bám trụ khó khăn như thế, nhưng không ai rời bỏ đảo.
Bà Nhớ nói thế hệ của bà thừa kế trách nhiệm giữ gìn hòn đảo của cha bà. Rồi thế hệ con cháu bà cũng thế. Họ chứng kiến nhiều lớp người đến rồi đi vì nhiều lý do. Có lúc hòn đảo như quá nhỏ bé trước dòng người lưu xứ lánh nạn chiến tranh. Thế rồi, hòn đảo cũng trở lại là nơi cưu mang những người gắn bó máu thịt với nó. Bệnh tật, người ta có thể vào đất liền. Nhưng lâu dài, thế hệ cháu chắt của bà không thể cam phận dốt. Bà Nhớ khuyến khích các cháu hướng về đất liền tìm cái chữ, học càng cao càng tốt. Và trong những người cháu của bà, có người cũng đã thành đạt từ học vấn. Đã có người là lãnh đạo huyện, có người là cán bộ cấp cao ở Hà Nội. Họ là biểu tượng để thế hệ sau trên đảo nuôi chí vươn xa.
Thế nhưng, cũng có những người phát hoảng lên khi nghe nhắc đến chuyện rời đảo. Len qua khu nhà khang trang, chằng chịt dưới những tán cây, ông Được, con bà Nhớ nói người ta mong muốn nhất là có được cuộc sống an nhiên.
Trên hòn đảo này, vợ chồng, con cháu của ông đang có cuộc sống an nhiên, hạnh phúc. Khi cần thì đi tàu vào đất liền. Giống như bà Nhớ, thỉnh thoảng lại cỡi sóng đi thăm chị em, con cháu. Được khen, bà Nhớ khỏa tay: “Vất vả đã làm cho mình khỏe lên như vậy”.
Xem thêm >
Còn tiếp Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6
Theo Tiến Trình (báo Thanh Niên)
Du lịch, GO!
Đảo Hòn Ngang lớn thứ hai trong quần đảo Bà Lụa (xã Sơn Hải, Kiên Lương, Kiên Giang), cũng là hòn đảo yên bình lạ lùng từ lúc có một gia đình đặt chân đến đây.
Kết giao với hải tặc
“Gần 80 năm ở vùng này, sóng gió gì tui chưa qua”, cụ Tiết Thị Nhớ - người sống bên cạnh “thế hệ huyền thoại” của quần đảo Bà Lụa, cũng là người lớn tuổi nhất quần đảo, người có công góp phần khai phá đảo Hòn Ngang - bảo bây giờ đi biển là đã “sướng” hơn ngày trước rất nhiều. Như cụ, đã 93 tuổi, mùa biển động ầm ầm, người yếu đi biển ngất lên ngất xuống thì cụ vẫn tỉnh rụi.
Cụ Nhớ biết đến sóng gió biển cả từ rất nhỏ, khi theo cha, ông Tiết Kệ Lìl, giương buồm hướng ra vùng biển mờ xa về hướng tây nam. Là người giỏi võ, hay chữ, lại biết ít nhiều thuốc thang trị bệnh, thế nhưng ông Lìl không ra làm quan, cũng chẳng theo đảng cướp. Ông âm thầm dẫn con cái, bạn hữu đi tìm những hòn đảo mới. Chính sự hiền từ, chịu khó, không đua tranh mà ông Lìl càng được nhiều nể trọng của người dân từ đất liền đến hải đảo.
Bà Nhớ nói, thời điểm đi tìm sự sống ở các đảo hoang, thỉnh thoảng lại gặp những người “nói tiếng lạ”, có lẽ họ cũng đi tìm đảo mới để sinh sống như mình. Biết có người đến trước, họ lặng lẽ bỏ đi. Tìm ra tới Ba Hòn Đầm, ông Lìl lại gặp ông Tăng Văn Lộc, một trong những tướng cướp trứ danh của đảng cướp Cánh Buồm Đen hoạt động vùng biển quanh quần đảo Hải Tặc. Lúc này, ông Lộc đã giải nghệ, về cắm một mảnh đất ở đây làm chốn dung thân. Hai hổ gặp nhau, người ta lo ngại sẽ có một cuộc tỷ thí sống còn để phân chia cao thấp, tranh giành ảnh hưởng, đất đai. Nhưng không. Nhận ra người quân tử, ông Lộc nhường cho ông Lìl một miếng đất đẹp ở hòn Đầm Dương. Cả hai kết tình bằng hữu, hoạn nạn có nhau.Được “kỷ niệm” miếng đất tại Ba Hòn Đầm, nhưng ông Lìl không cất nhà sinh sống mà đưa vợ con trở lại Hòn Ngang khai hoang, trồng dừa để vừa là nguồn dinh dưỡng, vừa là nguồn nước ngọt qua những cơn thắt ngặt. Thỉnh thoảng chài lưới qua Ba Hòn Đầm, ông lại ghé bầu bạn với ông Lộc. Họ dặn nhau giữ gìn những hòn đảo quý giá cho đời con cháu, tuyệt nhiên không sang bán cho ai.
Hòn Ngang chỉ nhỏ hơn Hòn Heo, dư sức để ông khai hoang, chia cho 10 người con. Sau gia đình họ Tiết đến đây khai hoang, lập xóm, dù còn khó khăn về nguồn nước, nhưng đảo là điểm hay ghé của các tàu ghe qua lại mỗi khi hoạn nạn, khó khăn. Bởi Hòn Ngang không bị quản lý bởi chính quyền đô hộ như Hòn Heo.
Tuổi xuân sóng gióBà Nhớ nói, ba của bà rất nghiêm khắc với các con. Mỗi người con họ Tiết lớn lên chí ít cũng phải biết được những kỹ năng cần thiết để sống sót trên vùng biển đảo. Ở tuổi mới lớn, là con gái, nhưng bà phải cầm chèo căng buồm ra khơi chài lưới. Không chỉ quẩn quanh quần đảo Bà Lụa, mà tay chèo của bà đã qua khắp vùng vịnh Tây Nam. Quần áo không lành để mặc, nắng gió đen đúa chẳng khác nào con trai. Được cha huấn luyện, bà Nhớ chẳng bao lâu trở thành người đi biển giỏi. Vừa chài lưới, thỉnh thoảng gặp đảo mới chưa có người thì họ cứ cập xuồng vào để tìm nguồn nước, nhưng kết quả đều không như mong đợi.
Tháng ngày nắng gió trên biển khiến người con gái nhan sắc cũng quên đi những rạo rực đầu đời. Cho đến khi cha đồng ý gả bà cho một ngư dân đánh câu kiều, khi người này ghé đảo để phơi cá. Con gái xứ đảo heo hút có chồng cũng đơn giản như thế. “Lúc có chồng tui cũng đẻ nhiều lắm, nhưng chết cũng nhiều. Giờ còn 5 đứa thì phải. Ờ, 3 gái 2 trai”.
Tuổi tác lại thoáng qua trong trí nhớ bà cụ, để rồi bà lại trở về cái thời ngang dọc, khốn khó. Đó là những năm kinh tế bao cấp. Dân đất liền còn khó khăn, dân đảo càng khó khăn bội lần. Vì chính quyền thời đó không cho dự trữ lương thực, mà mỗi lần được mua gạo phải vào tận Hà Tiên. Có lần biển động, gạo trên các đảo đã hết, lại không có tàu để vào đất liền mua… dân đảo phải lên rừng đào khoai rạng ăn trừ cơm. Bám trụ khó khăn như thế, nhưng không ai rời bỏ đảo.Bà Nhớ nói thế hệ của bà thừa kế trách nhiệm giữ gìn hòn đảo của cha bà. Rồi thế hệ con cháu bà cũng thế. Họ chứng kiến nhiều lớp người đến rồi đi vì nhiều lý do. Có lúc hòn đảo như quá nhỏ bé trước dòng người lưu xứ lánh nạn chiến tranh. Thế rồi, hòn đảo cũng trở lại là nơi cưu mang những người gắn bó máu thịt với nó. Bệnh tật, người ta có thể vào đất liền. Nhưng lâu dài, thế hệ cháu chắt của bà không thể cam phận dốt. Bà Nhớ khuyến khích các cháu hướng về đất liền tìm cái chữ, học càng cao càng tốt. Và trong những người cháu của bà, có người cũng đã thành đạt từ học vấn. Đã có người là lãnh đạo huyện, có người là cán bộ cấp cao ở Hà Nội. Họ là biểu tượng để thế hệ sau trên đảo nuôi chí vươn xa.
Thế nhưng, cũng có những người phát hoảng lên khi nghe nhắc đến chuyện rời đảo. Len qua khu nhà khang trang, chằng chịt dưới những tán cây, ông Được, con bà Nhớ nói người ta mong muốn nhất là có được cuộc sống an nhiên.
Trên hòn đảo này, vợ chồng, con cháu của ông đang có cuộc sống an nhiên, hạnh phúc. Khi cần thì đi tàu vào đất liền. Giống như bà Nhớ, thỉnh thoảng lại cỡi sóng đi thăm chị em, con cháu. Được khen, bà Nhớ khỏa tay: “Vất vả đã làm cho mình khỏe lên như vậy”.
Xem thêm >
Còn tiếp Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6
Theo Tiến Trình (báo Thanh Niên)
Du lịch, GO!
Những chúa đảo biển Tây - Kỳ 1
Vùng biển phía Tây Việt Nam có khá nhiều quần đảo đẹp, ví dụ như quần đảo Bà Lụa (xưa gọi là cụm đảo Bình Trị), quần đảo An Thới, quần đảo Hải Tặc, quần đảo Nam Du... và xa nhất là quần đảo Thổ Châu. Trong đó có các nhóm đảo được mệnh danh là 'Tiểu Hạ Long' của phương Nam.
Dân cư đa phần sống tập trung trên các đảo lớn, có chuyến tàu ra vào hàng ngày hay hàng tuần. Riêng nhiều đảo nhỏ rất thưa người cư ngụ, thậm chí có những đảo hoàn toàn không có ai. Dân thạo biển đảo ở Phú Quốc từ lâu đã có hẳn những danh sách các đảo lớn nhỏ: đảo nào có người ở, đảo nào vẫn còn là đảo hoang.
Chỉ tính riêng tại quần đảo An Thới (phía nam Phú Quốc), trong số 15 hòn đảo lớn nhỏ thì chỉ có 3 đảo là Hòn Thơm, Hòn Rọi và Hòn May Rút Ngoài là có người ở, còn lại 12 đảo khác vẫn là đảo hoang. Trong số đó, đảo xa Phú Quốc nhất cũng chỉ cách 6 hải lý. Ở phía bắc đảo Phú Quốc còn ít đảo hoang hơn, nhưng hòn Móng Tay và Đồi Mồi ở đây có bãi cát rất đẹp.
< Một hòn đảo nhỏ ở phía Nam Phú Quốc vừa có bãi cát và bãi đá nhưng lại hiếm người lui tới.
Một ví dụ khác như quần đảo Bà Lụa hay còn gọi là quần đảo Bình Trị gồm khoảng 45 đảo lớn nhỏ khác nhau ở ngoài khơi huyện Kiên Lương - Kiên Giang. Dân cư ở đây tập trung trên các đảo như hòn Heo, hòn Ngang và hòn Nhum. Những đảo còn lại ít người hay không người. Độc đáo ở chỗ xung quanh quần đảo Bà Lụa là vùng biển nước nông; ở nhiều nơi, người ta có thể đi bộ từ đảo này sang đảo khác lúc nước ròng mà nước biển ngập không quá lưng người lớn.
Vậy nhưng trời biển bao la, có những nơi tại chốn này tìm ra bòng người cũng khó như lên trời. Do vậy, tương lai thì đây cũng là điểm chú ý của các CTy du lịch để tạo nên các tour trăng mật ra các đảo thiên đường hoặc tour khám phá để khách tìm đến để được vài giờ làm… chúa đảo! Đây cũng là đích nhắm đến của những kẻ phượt hay nhóm phượt thích lang thang khám phá vùng đảo hoang dã.
Trước khi đến chuyện 'lang thang ra đảo hoang' thì ta cũng cần biết sơ qua ít nhiều thông tin về những 'Chúa đảo hoang' ở vùng biển Tây, học hỏi kinh nghiệm. Biết đâu có ngày ta sẽ được làm 'chúa đảo' đấy!
Bài viết từ báo Thanh Niên và Lao Động sẽ tựa như câu truyện kể hay, còn mình 'lòi mắt' ra để tìm thêm ảnh liên quan vì thứ này không nhiều. Mời bạn xem:
(Thanh Niên) - Hiệp sĩ mù trên 'đảo ma'
Một người đàn ông mù lòa không chỉ sinh tồn giữa hòn Móng Tay hoang vắng mà còn tạo ra sức sống cho hòn đảo này.
Lãnh địa cô đơn
Người ta gọi đảo Móng Tay (xã Dương Hòa, H.Kiên Lương, Kiên Giang) là “hòn cô đơn”. Nằm chếch một bên giữa quần đảo Bà Lụa và quần đảo Hải Tặc, nhưng đảo Móng Tay lại… chẳng chịu thuộc quần đảo nào. Hòn đảo này nằm khuất với đường vận chuyển hàng hải nên ít tàu bè qua lại. Một ngư dân nói rằng Móng Tay là hòn đảo “lập dị” nhất ở vùng biển này. Nhưng sự lập dị của hòn đảo không nổi tiếng bằng “ông chúa đảo” Dương Hoài Ân (49 tuổi), vốn là đề tài đồn thổi của cánh đi biển với biệt danh “hiệp sĩ mù”. Đại loại như anh có thể bơi một mạch từ ngoài đảo vào đất liền, cả tháng không ăn uống cũng chẳng sao, rồi anh có khả năng đoán biết trước được những cơn bão biển mà không cần đến chiếc radio bên cạnh…
Đó là lý do thôi thúc chúng tôi tìm gặp anh Ân nơi đảo vắng. Ngư dân Năm Kiên đồng ý nổ máy đưa chúng tôi ra hòn Móng Tay. Đám ngư phủ cũng tình nguyện xin theo chỉ để gặp được “hiệp sĩ mù”. Thế nhưng, sóng gió đã sớm làm thất vọng những ngư phủ nhát gan. Họ phải cho tàu trở lại đất liền khi gặp phải nước xoáy ở giữa đường ra đảo. Thế là phải thêm vài cuộc đàm phán, một ngư phủ “chán đời” khác mới chịu cùng chúng tôi bắt đầu hành trình tra tấn của sóng biển để đến với hòn đảo nhiều giai thoại này.
Chúng tôi đến nơi, khác trong mường tượng về một chúa đảo đi mây về sóng, ông mang dáng vẻ cục mịch chào khách với giọng nói hiền từ, chậm rãi và không giấu được niềm vui có khách lạ ghé thăm đảo. Chưa cần biết khách thế nào, ông hỏi ngay: “Làm tí rượu nhé, tôi xuống bãi lấy mồi?”.
Và câu chuyện đời ông được gợi mở với cả một quãng dài tăm tối cùng nỗ lực hơn người để vượt qua số phận. Sau một cơn bạo bệnh hồi năm 6 tuổi, ông phải bắt đầu cuộc đời mù lòa. Đến 8 tuổi, gia đình 9 người của ông chỉ còn ông cùng một chị gái và một đứa em nhỏ; Cậu bé Hoài Ân mù lòa khi đó đã mò lên tàu lưới bao của một người quen để kiếm sống. Thương tình, chủ tàu tốt bụng cho Ân làm ngư phủ bất đắc dĩ, với ý nghĩ “nuôi cơm làm phước”.
Thế nhưng chỉ 1 năm sau, cậu bé Hoài Ân đã là một ngư phủ thực thụ đến khó tin. Ông kể lại, 9 tuổi ông có thể làm được tất cả những việc mà một ngư phủ cần làm. Theo tàu được 10 năm cũng là khoảng thời gian ông đi khắp nơi từ biển Tây sang biển Đông và được biết đến như một ngư phủ giỏi nghề, nổi tiếng cả vùng biển.
Không hợp với đời sống trên bờ
Tháng 7.2000, Hoài Ân bất ngờ từ giã biển khơi. Trở lại đất liền mua chiếc xuồng nhỏ để đi câu cá, đánh bạch tuộc ven bờ. Ông nói khi những cơn gió biển có thể làm ông lạnh buốt da, thì ông biết rằng mình không thể tiếp tục cuộc đời lang bạt. Thế nhưng, ở đất liền, ông lại cảm thấy mình không hợp với đời sống trên bờ. Ra khơi không được, ở đất liền cũng không xong, chỉ còn đảo hoang là ông chưa ở.
Một sáng đẹp trời, người ta thấy ông Ân mang theo 2 can nước, một mình giong xuồng hướng ra đảo Móng Tay. Hòn đảo này lúc chiến tranh là nơi đến của dân tản cư. Tuy nhiên, điều kiện sống khắc nghiệt, thiếu nước ngọt khiến người ta không có lý do gì để sống ở thời bình. Hoài Ân kể, ông từng có thời gian sinh sống trên đảo này. Gia đình ông là những người cuối cùng rời hòn Móng Tay, mà dân đi biển gọi đây là “đảo ma”. Khi trở lại đây với đôi mắt mù lòa, ông chẳng biết sẽ sống ra sao khi đơn thân giữa đảo.

< Chúa đảo Dương Hoài Ân còn có biệt danh là “hiệp sĩ mù” trên đảo cô đơn.
Mò mẫm tìm lối đi, phát hoang bụi rậm để dựng chòi. Khi đói thì xuống biển lặn bắt ốc, bắt cá qua bữa. Thỉnh thoảng, người trên ghe đánh cá qua lại hay ghé đảo xem Hoài Ân còn sống không. Có người tới, ông lại gửi số cá, ốc bắt được về đất liền nhờ bán để mua nhu yếu phẩm gửi ra. Không những thế, “hiệp sĩ mù” còn dọn cây, phát cỏ, trồng cây ăn trái, cây lấy gỗ… biến sườn nam của đảo Móng Tay thành khu vườn xanh mát. Thậm chí, về sau, ông cất nhà, tự làm các vật dụng như tủ, bàn, ghế. Rảnh rỗi, “hiệp sĩ mù” trồng cây thuốc nam để giúp chữa trị cho mình qua những cơn đau yếu. Ông nói sở dĩ đảo này có tên là hòn Móng Tay vì trước đảo này rất nhiều cây móng tay, hay còn gọi là cây sơn hải tùng. Biết được, người trong đất liền đi tàu ra bứng mang về làm kiểng. Hiện trên đảo chỉ còn 4 cây, ông mò mẫm trồng ở nơi khuất để bảo tồn loại cây mà theo ông là rất quý này.
Thấy ông sống một mình trên đảo, chính quyền địa phương hồi năm ngoái đã cất căn nhà tình thương, rồi nhắn ghe bảo ông về đất liền sinh sống. Hoài Ân nói ông rất cảm kích, nhưng đã quen sống trên đảo rồi, về đất liền không thích nghi được. Thương ông, vợ chồng người em út cũng dọn ra đảo nhưng chỉ được thời gian, người em mải mê biển cả có khi vài tháng mới ghé qua đảo. Người vợ ở nhà vừa sống khắc khổ, lại buồn tẻ nên quay về đất liền. Khi được hỏi sao không tính đến việc cưới vợ, sinh con, thì “hiệp sĩ mù” cười hiền: “Nhỏ lớn sống trên biển, trái tim tôi bị nước biển ăn sét rồi. Với lại mình mù lòa tăm tối...”.
Về tới đất liền, người ngư dân chở tôi ra đảo lại bất ngờ hỏi: “Đố nhà báo từ ngoài đảo bơi vô đây mất bao lâu?”. Tôi chắc chắn: “Không thể có ai bơi vô được”. Chàng ngư phủ to khỏe trùng trục phán: “Tôi cũng không dám bơi. Nhưng không hiểu sao ông ấy lại bơi từ đảo vào đây được, nể luôn”. Đó là một trong những chuyện đáng nể về khả năng vượt lên số phận của người chúa đảo mù lòa này.
Xem thêm >
Còn tiếp Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6
Theo Tiến Trình (báo Thanh Niên)
Du lịch, GO!
Dân cư đa phần sống tập trung trên các đảo lớn, có chuyến tàu ra vào hàng ngày hay hàng tuần. Riêng nhiều đảo nhỏ rất thưa người cư ngụ, thậm chí có những đảo hoàn toàn không có ai. Dân thạo biển đảo ở Phú Quốc từ lâu đã có hẳn những danh sách các đảo lớn nhỏ: đảo nào có người ở, đảo nào vẫn còn là đảo hoang.
Chỉ tính riêng tại quần đảo An Thới (phía nam Phú Quốc), trong số 15 hòn đảo lớn nhỏ thì chỉ có 3 đảo là Hòn Thơm, Hòn Rọi và Hòn May Rút Ngoài là có người ở, còn lại 12 đảo khác vẫn là đảo hoang. Trong số đó, đảo xa Phú Quốc nhất cũng chỉ cách 6 hải lý. Ở phía bắc đảo Phú Quốc còn ít đảo hoang hơn, nhưng hòn Móng Tay và Đồi Mồi ở đây có bãi cát rất đẹp.
< Một hòn đảo nhỏ ở phía Nam Phú Quốc vừa có bãi cát và bãi đá nhưng lại hiếm người lui tới.
Một ví dụ khác như quần đảo Bà Lụa hay còn gọi là quần đảo Bình Trị gồm khoảng 45 đảo lớn nhỏ khác nhau ở ngoài khơi huyện Kiên Lương - Kiên Giang. Dân cư ở đây tập trung trên các đảo như hòn Heo, hòn Ngang và hòn Nhum. Những đảo còn lại ít người hay không người. Độc đáo ở chỗ xung quanh quần đảo Bà Lụa là vùng biển nước nông; ở nhiều nơi, người ta có thể đi bộ từ đảo này sang đảo khác lúc nước ròng mà nước biển ngập không quá lưng người lớn.
Vậy nhưng trời biển bao la, có những nơi tại chốn này tìm ra bòng người cũng khó như lên trời. Do vậy, tương lai thì đây cũng là điểm chú ý của các CTy du lịch để tạo nên các tour trăng mật ra các đảo thiên đường hoặc tour khám phá để khách tìm đến để được vài giờ làm… chúa đảo! Đây cũng là đích nhắm đến của những kẻ phượt hay nhóm phượt thích lang thang khám phá vùng đảo hoang dã.
Trước khi đến chuyện 'lang thang ra đảo hoang' thì ta cũng cần biết sơ qua ít nhiều thông tin về những 'Chúa đảo hoang' ở vùng biển Tây, học hỏi kinh nghiệm. Biết đâu có ngày ta sẽ được làm 'chúa đảo' đấy!
Bài viết từ báo Thanh Niên và Lao Động sẽ tựa như câu truyện kể hay, còn mình 'lòi mắt' ra để tìm thêm ảnh liên quan vì thứ này không nhiều. Mời bạn xem:
(Thanh Niên) - Hiệp sĩ mù trên 'đảo ma'
Một người đàn ông mù lòa không chỉ sinh tồn giữa hòn Móng Tay hoang vắng mà còn tạo ra sức sống cho hòn đảo này.
Lãnh địa cô đơnNgười ta gọi đảo Móng Tay (xã Dương Hòa, H.Kiên Lương, Kiên Giang) là “hòn cô đơn”. Nằm chếch một bên giữa quần đảo Bà Lụa và quần đảo Hải Tặc, nhưng đảo Móng Tay lại… chẳng chịu thuộc quần đảo nào. Hòn đảo này nằm khuất với đường vận chuyển hàng hải nên ít tàu bè qua lại. Một ngư dân nói rằng Móng Tay là hòn đảo “lập dị” nhất ở vùng biển này. Nhưng sự lập dị của hòn đảo không nổi tiếng bằng “ông chúa đảo” Dương Hoài Ân (49 tuổi), vốn là đề tài đồn thổi của cánh đi biển với biệt danh “hiệp sĩ mù”. Đại loại như anh có thể bơi một mạch từ ngoài đảo vào đất liền, cả tháng không ăn uống cũng chẳng sao, rồi anh có khả năng đoán biết trước được những cơn bão biển mà không cần đến chiếc radio bên cạnh…
Đó là lý do thôi thúc chúng tôi tìm gặp anh Ân nơi đảo vắng. Ngư dân Năm Kiên đồng ý nổ máy đưa chúng tôi ra hòn Móng Tay. Đám ngư phủ cũng tình nguyện xin theo chỉ để gặp được “hiệp sĩ mù”. Thế nhưng, sóng gió đã sớm làm thất vọng những ngư phủ nhát gan. Họ phải cho tàu trở lại đất liền khi gặp phải nước xoáy ở giữa đường ra đảo. Thế là phải thêm vài cuộc đàm phán, một ngư phủ “chán đời” khác mới chịu cùng chúng tôi bắt đầu hành trình tra tấn của sóng biển để đến với hòn đảo nhiều giai thoại này.
Chúng tôi đến nơi, khác trong mường tượng về một chúa đảo đi mây về sóng, ông mang dáng vẻ cục mịch chào khách với giọng nói hiền từ, chậm rãi và không giấu được niềm vui có khách lạ ghé thăm đảo. Chưa cần biết khách thế nào, ông hỏi ngay: “Làm tí rượu nhé, tôi xuống bãi lấy mồi?”.
Và câu chuyện đời ông được gợi mở với cả một quãng dài tăm tối cùng nỗ lực hơn người để vượt qua số phận. Sau một cơn bạo bệnh hồi năm 6 tuổi, ông phải bắt đầu cuộc đời mù lòa. Đến 8 tuổi, gia đình 9 người của ông chỉ còn ông cùng một chị gái và một đứa em nhỏ; Cậu bé Hoài Ân mù lòa khi đó đã mò lên tàu lưới bao của một người quen để kiếm sống. Thương tình, chủ tàu tốt bụng cho Ân làm ngư phủ bất đắc dĩ, với ý nghĩ “nuôi cơm làm phước”.
Thế nhưng chỉ 1 năm sau, cậu bé Hoài Ân đã là một ngư phủ thực thụ đến khó tin. Ông kể lại, 9 tuổi ông có thể làm được tất cả những việc mà một ngư phủ cần làm. Theo tàu được 10 năm cũng là khoảng thời gian ông đi khắp nơi từ biển Tây sang biển Đông và được biết đến như một ngư phủ giỏi nghề, nổi tiếng cả vùng biển.
Không hợp với đời sống trên bờ
Tháng 7.2000, Hoài Ân bất ngờ từ giã biển khơi. Trở lại đất liền mua chiếc xuồng nhỏ để đi câu cá, đánh bạch tuộc ven bờ. Ông nói khi những cơn gió biển có thể làm ông lạnh buốt da, thì ông biết rằng mình không thể tiếp tục cuộc đời lang bạt. Thế nhưng, ở đất liền, ông lại cảm thấy mình không hợp với đời sống trên bờ. Ra khơi không được, ở đất liền cũng không xong, chỉ còn đảo hoang là ông chưa ở.
Một sáng đẹp trời, người ta thấy ông Ân mang theo 2 can nước, một mình giong xuồng hướng ra đảo Móng Tay. Hòn đảo này lúc chiến tranh là nơi đến của dân tản cư. Tuy nhiên, điều kiện sống khắc nghiệt, thiếu nước ngọt khiến người ta không có lý do gì để sống ở thời bình. Hoài Ân kể, ông từng có thời gian sinh sống trên đảo này. Gia đình ông là những người cuối cùng rời hòn Móng Tay, mà dân đi biển gọi đây là “đảo ma”. Khi trở lại đây với đôi mắt mù lòa, ông chẳng biết sẽ sống ra sao khi đơn thân giữa đảo.

< Chúa đảo Dương Hoài Ân còn có biệt danh là “hiệp sĩ mù” trên đảo cô đơn.
Mò mẫm tìm lối đi, phát hoang bụi rậm để dựng chòi. Khi đói thì xuống biển lặn bắt ốc, bắt cá qua bữa. Thỉnh thoảng, người trên ghe đánh cá qua lại hay ghé đảo xem Hoài Ân còn sống không. Có người tới, ông lại gửi số cá, ốc bắt được về đất liền nhờ bán để mua nhu yếu phẩm gửi ra. Không những thế, “hiệp sĩ mù” còn dọn cây, phát cỏ, trồng cây ăn trái, cây lấy gỗ… biến sườn nam của đảo Móng Tay thành khu vườn xanh mát. Thậm chí, về sau, ông cất nhà, tự làm các vật dụng như tủ, bàn, ghế. Rảnh rỗi, “hiệp sĩ mù” trồng cây thuốc nam để giúp chữa trị cho mình qua những cơn đau yếu. Ông nói sở dĩ đảo này có tên là hòn Móng Tay vì trước đảo này rất nhiều cây móng tay, hay còn gọi là cây sơn hải tùng. Biết được, người trong đất liền đi tàu ra bứng mang về làm kiểng. Hiện trên đảo chỉ còn 4 cây, ông mò mẫm trồng ở nơi khuất để bảo tồn loại cây mà theo ông là rất quý này.
Thấy ông sống một mình trên đảo, chính quyền địa phương hồi năm ngoái đã cất căn nhà tình thương, rồi nhắn ghe bảo ông về đất liền sinh sống. Hoài Ân nói ông rất cảm kích, nhưng đã quen sống trên đảo rồi, về đất liền không thích nghi được. Thương ông, vợ chồng người em út cũng dọn ra đảo nhưng chỉ được thời gian, người em mải mê biển cả có khi vài tháng mới ghé qua đảo. Người vợ ở nhà vừa sống khắc khổ, lại buồn tẻ nên quay về đất liền. Khi được hỏi sao không tính đến việc cưới vợ, sinh con, thì “hiệp sĩ mù” cười hiền: “Nhỏ lớn sống trên biển, trái tim tôi bị nước biển ăn sét rồi. Với lại mình mù lòa tăm tối...”.
Về tới đất liền, người ngư dân chở tôi ra đảo lại bất ngờ hỏi: “Đố nhà báo từ ngoài đảo bơi vô đây mất bao lâu?”. Tôi chắc chắn: “Không thể có ai bơi vô được”. Chàng ngư phủ to khỏe trùng trục phán: “Tôi cũng không dám bơi. Nhưng không hiểu sao ông ấy lại bơi từ đảo vào đây được, nể luôn”. Đó là một trong những chuyện đáng nể về khả năng vượt lên số phận của người chúa đảo mù lòa này.
Xem thêm >
Còn tiếp Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6
Theo Tiến Trình (báo Thanh Niên)
Du lịch, GO!
Hướng dẫn phượt quần đảo Nam Du
Nam Du là một quần đảo nhỏ và xa nhất của huyện Kiên Hải (Kiên Giang), cách thành phố Rạch Giá 83km đường biển. Nam Du gồm 21 hòn đảo lớn nhỏ với đảo lớn nhất là hòn Lớn, thuộc xã An Sơn, nhưng xưa nay bà con quen gọi là hòn Củ Tron. Du lịch đảo Nam Du vẫn chưa phát triển, mọi thứ còn khá hoang sơ và tự nhiên. Một số thông tin đi Nam Du dưới đây được Tôi Đi tham khảo từ bài của bạn Lele_dongbang.
Tàu đi đảo Nam Du
Về cơ bản cách đi đến đảo Nam Du giống với cách đi Phú Quốc. Tức là bạn sẽ đi xe khách đến Rạch Giá, sau đó bắt tàu đi Nam Du. Bạn có thể tham khảo về các khách sạn ở Rạch Giá, xe khách đi Rạch Giá từ TP HCM ở bài viết: Kinh nghiệm du lịch Phú Quốc.
Để bắt tàu đi đảo, bạn phải có mặt trước 8 giờ sáng tại bến tàu. Tàu cao tốc Ngọc Thành: bạn có thể đặt vé tại 456 Mạc Cửu, Vĩnh Quang. Điện thoại đặt vé : 077.3863019 / 0918914188, nhận vé tại quầy vé bến tàu Rạch Giá hoặc 456 Mạc Cửu.
Với các bạn đi Phượt Nam Du, bạn có thể gửi xe máy tại Rạch Giá. Ở bến tàu Rạch Giá có rất nhiều nơi nhận giữ qua đêm, chủ yếu là các nhà nghỉ ở đường Nguyễn Công Trứ giá dao động từ 10-15k/ ngày. Có thể gửi ở nhà nghỉ Thiên Trang (26 Nguyễn Công Trứ, Rạch Giá) cách bến tàu chừng 150 mét, giá 10k/ ngày, có nơi để xe rộng và an toàn.
Khoảng 11 giờ tàu cập bến Nam Du (Hòn Củ Tron). Bạn có thể ăn cơm trưa tại quán
Cơm Năm Nương (ĐT: 0169 247 6540), tiện có số điện thoại đây, bạn có thể gọi đặt cơm trước, đến có đồ ăn luôn. Quán nhỏ, chủ yếu phục vụ cơm bình dân, giá cũng khá mềm từ 35-50k/ phần, nhưng được cái cơm, canh được ăn thoải mái, “hết châm thêm không tốn tiền” là câu nói của Cô Năm.
Quán ăn ngon trên đảo Nam Du
- Ăn sáng: có rất nhiều quán ở Bãi Chệt (gần bến tàu cao tốc) và cả quán cơm Cô Năm cũng có bán đủ món từ bún riêu, cơm sườn, bún chả cá.
- Ăn tối: Nếu muốn ăn cơm thì bạn phải dặn cô Năm nấu vì buổi chiều mình rất ít thấy ai ăn cơm nên cô không nấu sẵn. Hay có thể nhờ cô mua hải sản về, cô chỉ lấy tiền nấu nướng gia vị thôi chứ kê tiền mua hải sản. Cá nướng giấy bạc 90k/ con.
Ngoài ra, bạn có thể liên hệ với chị Yến (nhà trọ Kim Yến- ĐT: 0939486262) để đặt cơm dùm, cơm này nấu giống gia đình ăn hơn, mỗi phần cũng tầm 50k, nhưng ăn uống theo yêu cầu của thực khách, và họ sẽ nấu theo ý muốn, giống ăn kiểu gia đình hơn.
Nhà nghỉ trên đảo Nam du
- Nhà trọ Kim Yến: ĐT: 0939486262 giá 100k/phòng/ 2 người, nếu ở 3 thì phụ thu thêm 50k/người. Nhà trọ mới xây còn sạch sẽ, view ngay biển nhé! Mình thì vote cho nhà trọ này vì nhà trọ sạch, thoáng mát và nước ngọt xài thả ga. Sau này mới biết là nhà chị Yến có giếng nước ngọt nên nhà nước dồi dào, tha hồ xài và chị còn đổi nước cho người dân địa phương nơi này. Nhà trọ này cạnh đồn biên phòng Nam Du nhé, an tâm và không cần trình báo, để chị chủ nhà trọ lo cho mình là được rồi.
- Nhà trọ Thúy Kiệp: Đi bộ qua khu chợ một chút, phía bên tay phải sẽ gặp nhà trọ này, điện thoại 077.3830.853 và 0914.499.863. Giá phòng cũng tầm 100k – 120 k. Có phòng karaoke. Nhà trọ này xây đã lâu, hơi cũ nhưng bù lại có karaoke, nhà trọ này xa nhất tính từ bến tàu.
- Nhà Trọ Sáu Có : Từ cầu cảng lên, thấy bảng hiệu, quay lưng lại 180 độ, sẽ thấy bến tay trái chỗ chữ Kiên Hải một con hẻm, đi theo con hẻm này khoảng 20-30 m sẽ thấy dãy nhà trọ mới xây. Nhà trọ có 4 phòng, giá khoảng 100k/ 1 phòng. Điện thoại 0773.690.225 và 0907.172.656. Nhà trọ này gần sát quán cơm cô Năm Nương, rất dễ thấy.
Ngoài ra, bạn có thê liên hệ với cô Năm Nương nhờ tìm dùm chỗ trọ, ngay gần quán cô Năm có chị cho thuê cả nhóm đông có thể ngủ chung nhà với giá 70k/người/đêm. (đây là nơi “dự phòng” khi các nhà trọ trên đầy khách. Trường hợp xấu nhất là tất cả những nhà trọ trên đã hết phòng, bạn cứ ra Nam Du tới đó người dân nơi đây sẽ tìm nhà trọ cho bạn hoặc cho bạn ở nhờ nhà của họ.
Thuê tàu đi các Hòn
- Tàu anh Ngãi (tàu nhỏ 5-10 người) 01636977859: giá hôm 30/4/2013 anh nói giá 1tr/chuyến đấy, anh em nào gởi trả giá để được giá tốt nhé
- Nếu đi đông (>10-20 người) bạn có thể liên hệ Anh Phong Vũ tàu Nam Du (0919138369) anh sẽ lo cho bạn ăn uống, cắm trại, mua cả hải sản luôn.
- Tàu dành cho đi nhóm hoặc nhóm nhỏ và khách lẻ (2 người đi ghép nhóm): hãy liên hệ tàu Dì Tư Thọ (nhà dì ngay cổng cảng cá luôn) 01664840940. Tàu của dì Tư khá lớn (có thể chở 20 người) nhưng nếu bạn muốn đi tham quan các đảo thì liên hệ với dì trước vì dì cũng đi biển nên nếu không liên lạc trước sẽ không có tàu cho các bạn.
Còn không thì bạn ra bến tàu cao tốc, có rất nhiều tàu cá ở đây, chỉ cần bạn đề nghị và thỏa thuận giá với họ. Một số bạn có thuê dạng tàu máy đặt ngoài (như vỏ lãi ở miền Tây) để đi biển thì tôi khuyên là không nên, rất nguy hiểm nếu sóng to gió lớn mặc dù bạn có mặc áo phao.
Lịch tàu Ngọc Thành
- Sáng 8h15: Rạch Giá – 8h50: Hòn Tre – 9h50 Hòn Sơn – 11h00 Nam Du (hòn Củ Tron).
- Chiều 12h15: Hòn Củ Tron – 13h25: Hòn Sơn – 14h25: Hòn Tre – 15h00 Rạch Giá.
- Giá vé: Rạch Giá – Hòn Tre : 65k – Hòn Sơn: 140 k – Nam Du: 210k. Nam Du – Hòn Sơn 70k (giá update ngày 30/04/2013).
Xe máy đi Hải Đăng Nam Du và Bến Ngự
- Xe ôm: rất nhiều trên đảo, giá hôm 30/4 là 80k/ khứ hồi Hải đăng; 50k/ khứ hồi Bến Ngự; 50k/1 lượt lên hải đăng.
- Thuê xe máy: bạn có thể nhờ nhà trọ nơi bạn ở hoặc xe ôm thuê hẳn 1 chiếc xe, giá từ 150-200k/ ngày bạn tha hồ vi vu được cả hai nơi Hải đăng và Bến Ngự, cả bãi cây Mến nữa (lưu ý đường qua Bãi Cây Mến đang làm rất khó chạy) .
Những điểm tham quan trên đảo Nam Du
Thông thường các nhóm phượt đi Nam Du với hai trường phái, nhóm đi lần đầu thì thích đi thăm thú khắp nơi, còn nhóm đã đi hơn một lần thì thích cắm trại, câu cá.
Cắm trại: thì có Hòn Mấu (nhưng giờ hơi bị dơ do rác), Hòn Dầu, Hai Bờ Đập và Bãi Cây Mến. Nhưng thời gian gần đây thấy các bạn hay cắm trại ở Hai Bờ Đập là nhiều nhất.
Hải đăng Nam Du và khu quân sự (trên đỉnh Hòn Lớn): từ bến tàu lên tới hải đăng chừng 2.5km bằng đường nhựa nhưng dốc nên đi lên rất mệt, bạn có thể chọn 4 phương án để đi: đi bộ (mệt nhưng không tốn tiền), đi xe ôm cả đi lẫn về (80k), đi xe ôm 1 chuyến lên, chuyến về đi bộ (50k, thường nếu có thời gian bạn nên chọn phương án này) - Thuê xe máy (bạn phải là tay lái cứng vì đường rất dốc, lưu ý chọn xe tương tối tốt, cực tuyệt với xe PRC nếu không muốn dẫn bộ).
Bãi Cây Mến (Hòn Lớn): đây có thể xem là bãi biển đẹp nhất trong quần đảo Nam Du, với bờ dừa xanh, bãi cát trắng và nước biển trong vắt nằm vào vịnh nhỏ nên rất ít song.
Hòn Mấu: muốn đến được Hòn Mấu bạn phải thuê tàu, hòn Mấu cũng khá đẹp, nhưng người dân ở cũng đông dần, và hệ lụy của nó là rác do con người thải ra.
Hòn Hai Bờ Đập: là một hòn khá đẹp, sóng yên, thích hợp cho câu cá và cắm trại. Đây là nơi nối 2 hòn Bờ Đập, theo lời kể của bác lái tàu, cách đây hơn 40 năm (khoảng 1969) về trước tàu thuyền có thể qua lại nơi nầy, nhưng bây giờ nó đã nối liền hai hòn lại với nhau.
Hòn Nồm: thường một số hòn không có người ở, có hòn thì chỉ vài ba mái nhà, chúng ta thường ngắm từ ngoài, vì một số hòn có đá ngầm nên tàu không thể cập bến được.
Đi lại ở Hòn Sơn
Thuê xe máy: ở Hòn Sơn, bạn có thể thuê xe máy giá dao động từ 150-200k/ngày (bao xăng), nhưng thông thường bạn nên thuê nửa ngày là đủ, vì với nửa ngày bạn có thể chạy tất cả những nẻo đường trên đảo. Đường xá trên Hòn Sơn rất tốt, dễ chạy. Hiện nay, có một đường vòng quanh đảo và đang làm một đường ngang núi kéo dài từ Bãi Thiên Tuế, bãi Nhà qua tận Bãi Bấc.
Nhà nghỉ ở Hòn Sơn
- Nhà nghỉ Hồng Đào: điện thoại 077.3830597/ 0912039597. Hiện nhà nghỉ có 2 dãy, một dãy cũ gần đường đi (giá 170k/ngày) và một dãy mới cách đó chừng 200 mét, ở lưng đồi (giá cao hơn 190k/ngày) do phải chạy máy phát điện suốt đêm (điện cúp từ 23h00 và lúc ra do máy phát điện hư, nên ngày cúp ngày có, nên kéo giá nhà nghỉ tăng lên). Ngoài ra nhà nghỉ Hồng Đào vừa mở quán cà phê Vườn Xoài ở lưng chừng đồi, thoáng mát vô cùng.
(Chỉ đường: Từ cầu tàu cao tốc Bãi Nhà, quẹo trái khoảng 300 mét, leo lên dốc cao là tới nhà nghỉ)
- Nhà nghỉ Hồng Hải: từ cầu tàu cao tốc, quẹo phải qua khỏi UBND xã Lại Sơn khoảng 100 mét, nhà nghỉ bên trái đường bê tông. Nhà nghỉ gần chợ, giá thì mình chưa hỏi vì không có ở.
Ăn uống tại Hòn Sơn
Cơm: bạn có thể ăn uống tại các hàng quán tại Bãi Nhà, hoặc có thể liên hệ anh Nhuận (01262833442) giá là 50k/phần cho 3 món canh, xào và món mặn, muốn ăn hải sản thì nhờ anh mua luôn hoặc tự mua nhờ ảnh chế biến. Ngoài ra, còn một cách nữa là bạn cứ hỏi ở nhờ nhà người dân địa phương và gửi tiền họ đi chợ.
- Hải sản: bạn nên nhờ chỗ bạn đặt cơm, hoặc tự tay mua hải sản ở chợ hoặc các vựa, sao đó đem qua Bãi Bàng tắm biển, các quán nước ở Bãi Bàng sẵn sàng luộc cho bạn và lo luôn nước chấm, bạn chỉ trả công cho họ mà thôi. Lưu ý: Bãi này không bán hải sản, chỉ chế biến lấy công thôi.
Xem thêm >
Theo Andy Nguyen (Toidi.net)
Du lịch, GO!
Thông tin về quần đảo Nam Du có nhiều trong Dulichgo, bạn tìm bằng từ khóa 'Nam Du'.
Tàu đi đảo Nam Du
Về cơ bản cách đi đến đảo Nam Du giống với cách đi Phú Quốc. Tức là bạn sẽ đi xe khách đến Rạch Giá, sau đó bắt tàu đi Nam Du. Bạn có thể tham khảo về các khách sạn ở Rạch Giá, xe khách đi Rạch Giá từ TP HCM ở bài viết: Kinh nghiệm du lịch Phú Quốc.
Để bắt tàu đi đảo, bạn phải có mặt trước 8 giờ sáng tại bến tàu. Tàu cao tốc Ngọc Thành: bạn có thể đặt vé tại 456 Mạc Cửu, Vĩnh Quang. Điện thoại đặt vé : 077.3863019 / 0918914188, nhận vé tại quầy vé bến tàu Rạch Giá hoặc 456 Mạc Cửu.
Với các bạn đi Phượt Nam Du, bạn có thể gửi xe máy tại Rạch Giá. Ở bến tàu Rạch Giá có rất nhiều nơi nhận giữ qua đêm, chủ yếu là các nhà nghỉ ở đường Nguyễn Công Trứ giá dao động từ 10-15k/ ngày. Có thể gửi ở nhà nghỉ Thiên Trang (26 Nguyễn Công Trứ, Rạch Giá) cách bến tàu chừng 150 mét, giá 10k/ ngày, có nơi để xe rộng và an toàn.
Khoảng 11 giờ tàu cập bến Nam Du (Hòn Củ Tron). Bạn có thể ăn cơm trưa tại quán
Cơm Năm Nương (ĐT: 0169 247 6540), tiện có số điện thoại đây, bạn có thể gọi đặt cơm trước, đến có đồ ăn luôn. Quán nhỏ, chủ yếu phục vụ cơm bình dân, giá cũng khá mềm từ 35-50k/ phần, nhưng được cái cơm, canh được ăn thoải mái, “hết châm thêm không tốn tiền” là câu nói của Cô Năm.
Quán ăn ngon trên đảo Nam Du
- Ăn sáng: có rất nhiều quán ở Bãi Chệt (gần bến tàu cao tốc) và cả quán cơm Cô Năm cũng có bán đủ món từ bún riêu, cơm sườn, bún chả cá.
- Ăn tối: Nếu muốn ăn cơm thì bạn phải dặn cô Năm nấu vì buổi chiều mình rất ít thấy ai ăn cơm nên cô không nấu sẵn. Hay có thể nhờ cô mua hải sản về, cô chỉ lấy tiền nấu nướng gia vị thôi chứ kê tiền mua hải sản. Cá nướng giấy bạc 90k/ con.
Ngoài ra, bạn có thể liên hệ với chị Yến (nhà trọ Kim Yến- ĐT: 0939486262) để đặt cơm dùm, cơm này nấu giống gia đình ăn hơn, mỗi phần cũng tầm 50k, nhưng ăn uống theo yêu cầu của thực khách, và họ sẽ nấu theo ý muốn, giống ăn kiểu gia đình hơn.
Nhà nghỉ trên đảo Nam du
- Nhà trọ Kim Yến: ĐT: 0939486262 giá 100k/phòng/ 2 người, nếu ở 3 thì phụ thu thêm 50k/người. Nhà trọ mới xây còn sạch sẽ, view ngay biển nhé! Mình thì vote cho nhà trọ này vì nhà trọ sạch, thoáng mát và nước ngọt xài thả ga. Sau này mới biết là nhà chị Yến có giếng nước ngọt nên nhà nước dồi dào, tha hồ xài và chị còn đổi nước cho người dân địa phương nơi này. Nhà trọ này cạnh đồn biên phòng Nam Du nhé, an tâm và không cần trình báo, để chị chủ nhà trọ lo cho mình là được rồi.
- Nhà trọ Thúy Kiệp: Đi bộ qua khu chợ một chút, phía bên tay phải sẽ gặp nhà trọ này, điện thoại 077.3830.853 và 0914.499.863. Giá phòng cũng tầm 100k – 120 k. Có phòng karaoke. Nhà trọ này xây đã lâu, hơi cũ nhưng bù lại có karaoke, nhà trọ này xa nhất tính từ bến tàu.
- Nhà Trọ Sáu Có : Từ cầu cảng lên, thấy bảng hiệu, quay lưng lại 180 độ, sẽ thấy bến tay trái chỗ chữ Kiên Hải một con hẻm, đi theo con hẻm này khoảng 20-30 m sẽ thấy dãy nhà trọ mới xây. Nhà trọ có 4 phòng, giá khoảng 100k/ 1 phòng. Điện thoại 0773.690.225 và 0907.172.656. Nhà trọ này gần sát quán cơm cô Năm Nương, rất dễ thấy.
Ngoài ra, bạn có thê liên hệ với cô Năm Nương nhờ tìm dùm chỗ trọ, ngay gần quán cô Năm có chị cho thuê cả nhóm đông có thể ngủ chung nhà với giá 70k/người/đêm. (đây là nơi “dự phòng” khi các nhà trọ trên đầy khách. Trường hợp xấu nhất là tất cả những nhà trọ trên đã hết phòng, bạn cứ ra Nam Du tới đó người dân nơi đây sẽ tìm nhà trọ cho bạn hoặc cho bạn ở nhờ nhà của họ.
Thuê tàu đi các Hòn
- Tàu anh Ngãi (tàu nhỏ 5-10 người) 01636977859: giá hôm 30/4/2013 anh nói giá 1tr/chuyến đấy, anh em nào gởi trả giá để được giá tốt nhé
- Nếu đi đông (>10-20 người) bạn có thể liên hệ Anh Phong Vũ tàu Nam Du (0919138369) anh sẽ lo cho bạn ăn uống, cắm trại, mua cả hải sản luôn.
- Tàu dành cho đi nhóm hoặc nhóm nhỏ và khách lẻ (2 người đi ghép nhóm): hãy liên hệ tàu Dì Tư Thọ (nhà dì ngay cổng cảng cá luôn) 01664840940. Tàu của dì Tư khá lớn (có thể chở 20 người) nhưng nếu bạn muốn đi tham quan các đảo thì liên hệ với dì trước vì dì cũng đi biển nên nếu không liên lạc trước sẽ không có tàu cho các bạn.
Còn không thì bạn ra bến tàu cao tốc, có rất nhiều tàu cá ở đây, chỉ cần bạn đề nghị và thỏa thuận giá với họ. Một số bạn có thuê dạng tàu máy đặt ngoài (như vỏ lãi ở miền Tây) để đi biển thì tôi khuyên là không nên, rất nguy hiểm nếu sóng to gió lớn mặc dù bạn có mặc áo phao.
Lịch tàu Ngọc Thành
- Sáng 8h15: Rạch Giá – 8h50: Hòn Tre – 9h50 Hòn Sơn – 11h00 Nam Du (hòn Củ Tron).
- Chiều 12h15: Hòn Củ Tron – 13h25: Hòn Sơn – 14h25: Hòn Tre – 15h00 Rạch Giá.
- Giá vé: Rạch Giá – Hòn Tre : 65k – Hòn Sơn: 140 k – Nam Du: 210k. Nam Du – Hòn Sơn 70k (giá update ngày 30/04/2013).
Xe máy đi Hải Đăng Nam Du và Bến Ngự
- Xe ôm: rất nhiều trên đảo, giá hôm 30/4 là 80k/ khứ hồi Hải đăng; 50k/ khứ hồi Bến Ngự; 50k/1 lượt lên hải đăng.
- Thuê xe máy: bạn có thể nhờ nhà trọ nơi bạn ở hoặc xe ôm thuê hẳn 1 chiếc xe, giá từ 150-200k/ ngày bạn tha hồ vi vu được cả hai nơi Hải đăng và Bến Ngự, cả bãi cây Mến nữa (lưu ý đường qua Bãi Cây Mến đang làm rất khó chạy) .
Những điểm tham quan trên đảo Nam Du
Thông thường các nhóm phượt đi Nam Du với hai trường phái, nhóm đi lần đầu thì thích đi thăm thú khắp nơi, còn nhóm đã đi hơn một lần thì thích cắm trại, câu cá.
Cắm trại: thì có Hòn Mấu (nhưng giờ hơi bị dơ do rác), Hòn Dầu, Hai Bờ Đập và Bãi Cây Mến. Nhưng thời gian gần đây thấy các bạn hay cắm trại ở Hai Bờ Đập là nhiều nhất.
Hải đăng Nam Du và khu quân sự (trên đỉnh Hòn Lớn): từ bến tàu lên tới hải đăng chừng 2.5km bằng đường nhựa nhưng dốc nên đi lên rất mệt, bạn có thể chọn 4 phương án để đi: đi bộ (mệt nhưng không tốn tiền), đi xe ôm cả đi lẫn về (80k), đi xe ôm 1 chuyến lên, chuyến về đi bộ (50k, thường nếu có thời gian bạn nên chọn phương án này) - Thuê xe máy (bạn phải là tay lái cứng vì đường rất dốc, lưu ý chọn xe tương tối tốt, cực tuyệt với xe PRC nếu không muốn dẫn bộ).
Bãi Cây Mến (Hòn Lớn): đây có thể xem là bãi biển đẹp nhất trong quần đảo Nam Du, với bờ dừa xanh, bãi cát trắng và nước biển trong vắt nằm vào vịnh nhỏ nên rất ít song.
Hòn Mấu: muốn đến được Hòn Mấu bạn phải thuê tàu, hòn Mấu cũng khá đẹp, nhưng người dân ở cũng đông dần, và hệ lụy của nó là rác do con người thải ra.
Hòn Hai Bờ Đập: là một hòn khá đẹp, sóng yên, thích hợp cho câu cá và cắm trại. Đây là nơi nối 2 hòn Bờ Đập, theo lời kể của bác lái tàu, cách đây hơn 40 năm (khoảng 1969) về trước tàu thuyền có thể qua lại nơi nầy, nhưng bây giờ nó đã nối liền hai hòn lại với nhau.
Hòn Nồm: thường một số hòn không có người ở, có hòn thì chỉ vài ba mái nhà, chúng ta thường ngắm từ ngoài, vì một số hòn có đá ngầm nên tàu không thể cập bến được.
Đi lại ở Hòn Sơn
Thuê xe máy: ở Hòn Sơn, bạn có thể thuê xe máy giá dao động từ 150-200k/ngày (bao xăng), nhưng thông thường bạn nên thuê nửa ngày là đủ, vì với nửa ngày bạn có thể chạy tất cả những nẻo đường trên đảo. Đường xá trên Hòn Sơn rất tốt, dễ chạy. Hiện nay, có một đường vòng quanh đảo và đang làm một đường ngang núi kéo dài từ Bãi Thiên Tuế, bãi Nhà qua tận Bãi Bấc.
Nhà nghỉ ở Hòn Sơn
- Nhà nghỉ Hồng Đào: điện thoại 077.3830597/ 0912039597. Hiện nhà nghỉ có 2 dãy, một dãy cũ gần đường đi (giá 170k/ngày) và một dãy mới cách đó chừng 200 mét, ở lưng đồi (giá cao hơn 190k/ngày) do phải chạy máy phát điện suốt đêm (điện cúp từ 23h00 và lúc ra do máy phát điện hư, nên ngày cúp ngày có, nên kéo giá nhà nghỉ tăng lên). Ngoài ra nhà nghỉ Hồng Đào vừa mở quán cà phê Vườn Xoài ở lưng chừng đồi, thoáng mát vô cùng.
(Chỉ đường: Từ cầu tàu cao tốc Bãi Nhà, quẹo trái khoảng 300 mét, leo lên dốc cao là tới nhà nghỉ)
- Nhà nghỉ Hồng Hải: từ cầu tàu cao tốc, quẹo phải qua khỏi UBND xã Lại Sơn khoảng 100 mét, nhà nghỉ bên trái đường bê tông. Nhà nghỉ gần chợ, giá thì mình chưa hỏi vì không có ở.
Ăn uống tại Hòn Sơn
Cơm: bạn có thể ăn uống tại các hàng quán tại Bãi Nhà, hoặc có thể liên hệ anh Nhuận (01262833442) giá là 50k/phần cho 3 món canh, xào và món mặn, muốn ăn hải sản thì nhờ anh mua luôn hoặc tự mua nhờ ảnh chế biến. Ngoài ra, còn một cách nữa là bạn cứ hỏi ở nhờ nhà người dân địa phương và gửi tiền họ đi chợ.
- Hải sản: bạn nên nhờ chỗ bạn đặt cơm, hoặc tự tay mua hải sản ở chợ hoặc các vựa, sao đó đem qua Bãi Bàng tắm biển, các quán nước ở Bãi Bàng sẵn sàng luộc cho bạn và lo luôn nước chấm, bạn chỉ trả công cho họ mà thôi. Lưu ý: Bãi này không bán hải sản, chỉ chế biến lấy công thôi.
Xem thêm >
Theo Andy Nguyen (Toidi.net)
Du lịch, GO!
Thông tin về quần đảo Nam Du có nhiều trong Dulichgo, bạn tìm bằng từ khóa 'Nam Du'.
Popular Posts
-
H à Giang có rất nhiều chợ: chợ Phố Cáo, chợ Phó Bảng, chợ Sủng Là, chợ Lũng Phìn, chợ Ma Lé, chợ Đồng Văn, chợ Mèo Vạc, chợ Sà Phìn… Đa phầ...
-
C hùa Vạn Đức tọa lạc số 234 đường Tô Ngọc Vân, phường Tam Phú, quận Thủ Đức, TP.Hồ Chí Minh). Chùa do HT.Thích Trí Tịnh, đời thứ 41 dòng t...
-
(Metinfo) - A i cũng biết khổ qua nguyên trái hầm thịt nạc bằm hoặc cá thác lác quết nước muối, khổ qua xắt lát xào thịt bò , khổ qua xắt lá...
-
(QN online) - C ùng với za’ră (thịt thọc ống), aví cuốt (bánh sừng trâu), ốc đá là một trong những ẩm thực mang đậm nét đặc trưng của tộc n...
-
G iữa nhịp sống hối hả và ồn ào của TP. Hồ Chí Minh, nếu bạn bước chân vào nơi rợp bóng cây, lộng gió và nghe tiếng chim hót sẽ là một niềm ...
-
(iHay) - T hị xã Sông Cầu của tỉnh Phú Yên nằm giữa 2 thành phố Quy Nhơn (Bình Định) và Tuy Hòa (Phú Yên). Có lẽ do nằm trong “vùng trũng” g...
-
(CTTĐTTTH) - A n Định Cung không chỉ nổi tiếng là một công trình đẹp của cung đình Huế mà nó còn là nơi chứng kiến nhiều nỗi thăng trầm của ...
-
(Daidoanket) - N gược dòng Long Đại, con thuyền đưa chúng tôi đi ngang qua các thôn, bản với những tên gọi dân gian như Ổ Gà, Lùi, Cập, Chuố...
-
A n Giang là tỉnh ở đồng bằng sông Cửu Long, thuộc miền Nam Việt Nam với một phần nằm trong tứ giác Long Xuyên. Đây là tỉnh có dân số đông n...
-
K hu tưởng niệm các vua Hùng là một công trình thuộc khu Cổ Đại của dự án Công viên Lịch sử – Văn hóa dân tộc. Khu tưởng niệm tọa lạc trên ...






























.jpg)

















