Home » Posts filed under Định nghĩa từ phượt
Hiển thị các bài đăng có nhãn Định nghĩa từ phượt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Định nghĩa từ phượt. Hiển thị tất cả bài đăng
Phượt không chỉ là mơ...
(Yahoo.nang) Trong mùa hè, nhiều bạn trẻ, chị em lại rục rịch ôm mộng đi du lịch bụi, phượt khắp nơi. Phượt được hiểu là du lịch mạo hiểm tới những vùng đất hoang vu, xa xôi để khám phá khả năng của bản thân, tìm hiểu và chinh phục những vùng đất xa lạ.
Trong thật tế, cách du lịch mạo hiểm kiểu tự phát và ngẫu hứng của giới trẻ cũng mang đến nguồn lợi không nhỏ cho du lịch của các địa phương. Thậm chí, nhiều vùng đất rất xa xôi mà chỉ những đoàn phượt với khả năng vượt núi, băng rừng mới tìm đến được. Nhiều bạn trẻ khi đi phượt với mục đích tốt như tặng quà cho những người dân ở bản vùng cao còn nghèo khó, đấy chính là cái đẹp.
Vậy nhưng cũng có một số bạn trẻ lại có xu hướng lập 'chiến tích để đời' nhằm chứng tỏ bản thân hay khoe mẽ với các bạn phượt khác. Nhưng thay vì trang bị những kiến thức, kỹ năng an toàn, nhiều người lại có kiểu phượt liều mình, tự biến chuyến phượt thành cái bẫy nguy hiểm.
Tháng 3 vừa qua, cư dân mạng được một phen xôn xao trước thông tin về chuyến đi bão táp của bốn bạn trẻ P. V, V. L, T. và K. D. Bốn bạn đã có hành trình phượt 90km ra Côn Đảo bằng xuồng hơi vào một đêm tháng 3 sau một phút quyết định ngẫu hứng.
Ra đến cách bờ khoảng 5km thì các bạn ấy gặp gió giật mạnh, càng ra xa, biển càng động dữ dội. May mắn là nửa đêm, nhóm được một tàu đánh cá giúp đỡ neo xuồng vào. Mặc dù nhanh chóng nổi như cồn vì… độ liều, nhưng chuyến đi của các bạn nói trên nhận được nhiều dư luận trái chiều. Có bạn ngưỡng mộ sự liều lĩnh, phiêu lưu của nhóm bạn... nhưng không ít người trong số 'dân phượt thứ thiệt' lại cho rằng đó là một 'hành trình quá hiểm nguy', xem thường mạng sống.
Muôn kiểu bỏ mạng vì phượt
Chẳng phải cư dân phượt không có lý khi bày tỏ bức xúc bởi được biết trong nhóm này, chỉ có bạn trưởng nhóm P. V là biết lái xuồng hơi, ba thành viên còn lại hoàn toàn không có kinh nghiệm đi biển. Hơn nữa, chuyến đi lại diễn ra sau thời điểm nhạy cảm bởi tháng 7-2012, cộng đồng mê du lịch bụi ở Việt Nam vừa mới bàng hoàng vì tin một cô gái có nick name Hanamichi... (sinh năm 1991) đã chết ngay trên đường cùng nhóm bạn khám phá mũi Cực Đông.
Theo thông tin từ các diễn đàn Phượt, cô gái bị đuối sức, hạ huyết áp và co giật dẫn đến tử vong sau một đoạn đường vất vả. Trước chuyến đi, cô có hơn một tháng ăn kiêng ép cân. Cái chết của cô gái trẻ là tiếng chuông cảnh báo cho nhiều người vẫn đang ấp ủ suy nghĩ hồn nhiên rằng muốn đi bụi thì chỉ cần “vác ba-lô lên và đi” mà không cần lo âu chuẩn bị gì về sức khỏe, tinh thần và kỹ năng 'phượt'.
Lật lại thông tin về các vụ tai nạn trên đường phượt, mọi người còn giật mình hơn khi biết, tháng 9-2010, cô gái N. T. H (sinh năm 1983, quê Thái Bình) trong một chuyến phượt bằng xe gắn máy từ Lào Cai đến Lai Châu, trong lúc chụp hình bên bờ suối cũng đã không may trượt chân ngã và bị nước cuốn trôi. Một người bạn cùng đoàn của cô đã nhảy xuống cứu và cũng bị cuốn đi theo dòng nước mạnh khiến cả 2 đều tử nạn.
Ngày 14-8, trên đường chạy xe máy về Hà Nội sau chuyến phượt dài ngày ở Lào Cai, bạn Chu Hồng Đăng (SN 1977), một dân phượt lão luyện có hơn 15 năm kinh nghiệm du lịch mạo hiểm đã thiệt mạng vì tai nạn giao thông. Bạn phượt này rất nổi tiếng vì thường xuyên cứu hộ, trợ giúp nhiều đoàn chẳng may gặp nguy hiểm trên hành trình...
Gần đây nhất là vụ mất tích bí ẩn trên đường rời đỉnh nóc nhà Đông Dương: Sau khi chinh phục đỉnh Fansipan, sinh viên Phạm Ngọc Ánh đã mất tích trên đường trở về. Dù đã huy động hàng trăm công an, kiểm lâm và người dân địa phương tìm kiếm nhưng chàng sinh viên Trường ĐH Mỹ thuật Công nghiệp vẫn bặt vô âm tín. Cuối cùng, sau 40 ngày mất tích trên đỉnh Fansipan, gia đình em buộc phải từ bỏ nỗ lực tìm kiếm. Đây là nạn nhân mới nhất gặp nạn khi đi phượt.
Phượt chẳng phải là khái niệm gì mới mẻ, nhưng gần đây, giới trẻ thích thú gọi tên hai loại hình phượt: phượt 'tốc độ' (đi xe gắn máy tốc độ cao) và phượt “vượt biên” (đi bụi ra nước ngoài). Một trong những câu chuyện 'phượt tốc độ' nổi tiếng khiến nhiều người lắc đầu, lè lưỡi là trường hợp của một thanh niên có biệt danh Hiếu Điên. Anh chàng đã một mình trên chiếc Honda CBR 1.000 phân khối chạy một mạch từ TP. HCM ra Hà Nội chỉ trong vòng 23 tiếng với chặng đường 1.800km và tốc độ chạy xe hơn 200km/giờ không nghỉ ngơi. Đến Hà Nội, chỉ kịp nhìn mặt bạn bè rồi anh... xỉu tại chỗ.
Một số ý kiến cho rằng, "phượt tốc độ" kiểu này là một hình thức chơi trội hết sức nguy hiểm cho bản thân lẫn người đi đường, chủ yếu để ghi thành tích và khẳng định cơn nghiện tốc độ chứ không thực sự giúp người đi khám phá được gì theo đúng tinh thần phượt.
Một bạn phượt tự nhận là một “phượt tử có số má”, nói rằng: “Đi phượt phải chấp nhận hiểm nguy. Trên hành trình đi phượt, tôi thường tự ném mình vào những tình huống khó khăn để tự xoay xở vượt qua. Chẳng hạn lần phượt xuyên đêm từ Điện Biên qua Lai Châu để sang Sa Pa. Khi đi qua đèo Ô Quy Hồ, tôi bị ngã xe mấy lần vì sương mù dày đặc, chỉ cách 1m cũng không nhìn thấy đường. Đó là cung đường với một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm. Tất nhiên, chạy xe máy buổi đêm thì cả trăm cây số đường rừng không có lấy một bóng người”. Đấy là những ngộ nhận mà người ta dễ cho là thành tích.
Chuyện dân phượt đi xuyên rừng, qua những chặng đường núi nguy hiểm trong đêm tối bây giờ không có gì là dữ dội cả. Riêng những người không dám mạo hiểm ngay lập tức bị chê là... quá non hoặc chưa đủ tuổi để phượt.
Nhàm chán phượt đêm, nhiều đoàn phượt rủ nhau du lịch vào mùa mưa hay qua những con đường chưa ai chinh phục để thỏa mãn thú vui mạo hiểm. Thậm chí, không ít bạn trẻ sẵn sàng đi xe máy dưới trời mưa qua những con đèo từ Bắc Kạn lên Cao Bằng. Vậy nhưng nếu bất ngờ có sạt lở, lũ ống, lũ quét trên những cung đường ấy thì họ sẽ phải trả giá rất đắt, đôi khi có thể bằng tính mạng của chính mình.
Cảnh báo từ bác sĩ
Theo PGS TS, BS Nguyễn Hoài Nam (Giảng viên Đại học Y dược TP. HCM): “Người đi phượt thường di chuyển bằng xe gắn máy qua những cung đường khó, cheo leo, nguy hiểm. Chỉ nên phượt khi thực sự mạnh khỏe". Bác sĩ cũng nhấn mạnh, dân phượt trước nay ít chú ý đến việc kiểm tra sức khỏe để phát hiện những bất thường của cơ thể. Có những thể trạng hoàn toàn không phù hợp với hình thức du lịch khám phá, mạo hiểm như người có bệnh lý về tim mạch, hen suyễn, suy dinh dưỡng, bệnh mạn tính, người ăn kiêng... Phượt cũng không thích hợp với trẻ em, người cao tuổi, phụ nữ có thai.
Bác sĩ cũng tư vấn thêm, người đi phượt cần nghiên cứu kỹ tình hình thời tiết, địa hình nơi sắp đến để trang bị trước những vật dụng chống rét, thiết bị bảo vệ sức khỏe phù hợp. Việc học một khóa sơ cấp cứu cũng chẳng thừa để giúp bạn kịp thời xử lý những sự cố có thể gặp phải như tai nạn giao thông, chấn thương do leo trèo, vượt rừng, lội suối, cảm cúm, sốt, tiêu chảy do ngộ độc thực phẩm, thời tiết thay đổi...
Theo kinh nghiệm từ nhiều phượt thủ, cách bảo đảm sức khỏe trước một chuyến phượt dài và vất vả là dành 1-2 tháng để rèn thể chất một cách nghiêm túc. Chẳng hạn, một thành viên trong đoàn đạp xe Xuyên Việt C4E đã được đưa vào khuôn phép với yêu cầu đi ngủ lúc 10h, dậy vào 5h sáng đạp xe quanh thành phố. Một phượt thủ đạp xe Xuyên Việt đã chuẩn bị một tháng, mỗi ngày đạp xe 30-70km theo đại lộ Đông Tây rèn sức khỏe.
Chung quy: phượt là khám phá muôn vẻ đẹp trong chuyến hành trình, phượt là thú vui cho cả mình và những người khác. Vậy nhưng, tìm vui cũng phải an toàn. Hãy vững lòng từ chối khi thấy mình không thể vượt qua: đó là điều nên làm, đừng tự ti vì sẽ có những lần phượt khác, ta sẽ qua được... còn hơn là gắng quá sức mình: chỉ một sự sai lầm là không còn cách nào review lại lần nữa!
Với dân phượt, hiểm nguy là thứ thường phải nhận trên các cung đường nếu ta không nghĩ đến phương cách đề phòng. 'Nguy' là sao và đề phòng thế nào? Ta có thể kể như sau:
5 kẻ thù chính trên đường phượt.
- Tai nạn giao thông.
- Chấn thương do sự cố địa hình: trượt chân, ngã nước...
- Kiệt sức vì bệnh tật, thiếu lương thực, mất nước, thay đổi thời tiết...
- Gặp thú dữ, động vật, côn trùng tấn công...
- Gặp cướp giật, lừa đảo...
Để phòng tránh phần nào thì các bước chuẩn bị sau sẽ không thừa:
7 chuẩn bị trước khi lên đường đi "Phượt".
- Tìm hiểu lộ trình: Internet là kho tàng khổng lồ các bài chia sẻ, gợi ý về các lộ trình du lịch ngắn - dài, bạn cũng nên gặp trực tiếp để thỉnh giáo kinh nghiệm của dân phượt kỳ cựu để được tư vấn về điểm, thời gian, chi phí cho chuyến đi.
- Chuẩn bị trạm dừng: Bạn có thể bắn tin trước đến bạn bè ở các địa phương dọc hành trình, nhờ họ hỗ trợ thêm về thông tin ăn, ở tại các địa phương. Bạn sẽ có thêm "hướng dẫn viên du lịch" địa phương và cơ hội được ở homestay cùng nhà dân với nhiều kỷ niệm đáng nhớ.
- Hộp đồ sơ cứu: băng cá nhân, bông băng, ô-xy già, một số loại thuốc giảm đau, chống tiêu chảy, vitamin tổng hợp, gel rửa tay khô... là thứ không thừa.
- Các vật dụng nhỏ hữu dụng: Bên cạnh chiếc ba-lô tiện dụng chứa quần áo, thuốc men, thực phẩm khô, đừng quên chuẩn bị một số món đồ cần thiết như: sổ tay, bút, la bàn, bật lửa, dây thừng, đèn pin, võng đa năng, kính chống bụi, khẩu trang, khăn ướt, giấy vệ sinh...
Một đôi giày du lịch loại tốt, đế mềm, thoáng khí và bộ đồ nghề sửa xe cũng sẽ giúp bạn tự tin hơn trên hành trình.
- Giấy tờ tùy thân, tiền bạc, thẻ ATM cần được cất vào túi đeo sát bụng kín đáo, khoác áo ngoài...
- Điện thoại có kết nối Internet, máy ảnh đầy đủ cục sạc, pin dự phòng...
Phượt không chỉ là lãng mạn...
Người trẻ bao giờ cũng có cái khát khao được ngao du cho thỏa chí tang bồng. Nhưng nhiều bạn chỉ mới nhìn vào những chuyến đi được tô hồng, gợi lên những chiến tích, hình ảnh hết sức lãng mạn mà chưa có sự chuẩn bị nghiêm túc cho chuyến đi. Mạo hiểm khác với liều lĩnh, điên rồ. Mạo hiểm là chuyến đi có yếu tố nguy hiểm (tất nhiên) nhưng mọi thứ đã được lên lịch và chuẩn bị các phương án xử lý từ A đến Z.
Nhiều bạn cứ nghĩ "vác ba-lô lên và đi", không hề chuẩn bị, cứ nghe ai đó rủ, tổ chức chuyến đi là bay vào đăng ký mà không tìm hiểu kỹ về người tổ chức, cung đường, sức khỏe bản thân... chẳng khác nào đem tính mạng ra đặt cược. Các bạn cũng hay tưởng tượng đến cảnh ngủ đêm bên bãi biển, ăn mì gói cho tiết kiệm... trong khi thực tế, về cơ bản, vì tính mạng của bạn và người đi đường: hãy cố gắng tìm nhà trọ ngủ cho an toàn, tính toán đường đi tỉ mỉ và ăn uống đầy đủ để giữ sức.
Trước khi đi phượt, cần nhìn lại bản thân mình xem đã đủ bản lĩnh chưa rồi hãy tham gia cuộc chơi thú vị nhưng nguy hiểm và phức tạp này. Đừng chỉ nghe những câu chuyện đi phượt mộng mơ mà cả tin và làm liều... Bởi: đời không như là mơ và phượt cũng không bao giờ chỉ là thơ...
Xem thêm nguồn 1, nguồn 2... và nhiều nguồn ảnh khác.
Một phần thông tin theo Yahoo.nang
Du lịch, GO!
Trong thật tế, cách du lịch mạo hiểm kiểu tự phát và ngẫu hứng của giới trẻ cũng mang đến nguồn lợi không nhỏ cho du lịch của các địa phương. Thậm chí, nhiều vùng đất rất xa xôi mà chỉ những đoàn phượt với khả năng vượt núi, băng rừng mới tìm đến được. Nhiều bạn trẻ khi đi phượt với mục đích tốt như tặng quà cho những người dân ở bản vùng cao còn nghèo khó, đấy chính là cái đẹp.
Vậy nhưng cũng có một số bạn trẻ lại có xu hướng lập 'chiến tích để đời' nhằm chứng tỏ bản thân hay khoe mẽ với các bạn phượt khác. Nhưng thay vì trang bị những kiến thức, kỹ năng an toàn, nhiều người lại có kiểu phượt liều mình, tự biến chuyến phượt thành cái bẫy nguy hiểm.
Tháng 3 vừa qua, cư dân mạng được một phen xôn xao trước thông tin về chuyến đi bão táp của bốn bạn trẻ P. V, V. L, T. và K. D. Bốn bạn đã có hành trình phượt 90km ra Côn Đảo bằng xuồng hơi vào một đêm tháng 3 sau một phút quyết định ngẫu hứng.
Ra đến cách bờ khoảng 5km thì các bạn ấy gặp gió giật mạnh, càng ra xa, biển càng động dữ dội. May mắn là nửa đêm, nhóm được một tàu đánh cá giúp đỡ neo xuồng vào. Mặc dù nhanh chóng nổi như cồn vì… độ liều, nhưng chuyến đi của các bạn nói trên nhận được nhiều dư luận trái chiều. Có bạn ngưỡng mộ sự liều lĩnh, phiêu lưu của nhóm bạn... nhưng không ít người trong số 'dân phượt thứ thiệt' lại cho rằng đó là một 'hành trình quá hiểm nguy', xem thường mạng sống.
Muôn kiểu bỏ mạng vì phượt
Chẳng phải cư dân phượt không có lý khi bày tỏ bức xúc bởi được biết trong nhóm này, chỉ có bạn trưởng nhóm P. V là biết lái xuồng hơi, ba thành viên còn lại hoàn toàn không có kinh nghiệm đi biển. Hơn nữa, chuyến đi lại diễn ra sau thời điểm nhạy cảm bởi tháng 7-2012, cộng đồng mê du lịch bụi ở Việt Nam vừa mới bàng hoàng vì tin một cô gái có nick name Hanamichi... (sinh năm 1991) đã chết ngay trên đường cùng nhóm bạn khám phá mũi Cực Đông.
Theo thông tin từ các diễn đàn Phượt, cô gái bị đuối sức, hạ huyết áp và co giật dẫn đến tử vong sau một đoạn đường vất vả. Trước chuyến đi, cô có hơn một tháng ăn kiêng ép cân. Cái chết của cô gái trẻ là tiếng chuông cảnh báo cho nhiều người vẫn đang ấp ủ suy nghĩ hồn nhiên rằng muốn đi bụi thì chỉ cần “vác ba-lô lên và đi” mà không cần lo âu chuẩn bị gì về sức khỏe, tinh thần và kỹ năng 'phượt'.
Lật lại thông tin về các vụ tai nạn trên đường phượt, mọi người còn giật mình hơn khi biết, tháng 9-2010, cô gái N. T. H (sinh năm 1983, quê Thái Bình) trong một chuyến phượt bằng xe gắn máy từ Lào Cai đến Lai Châu, trong lúc chụp hình bên bờ suối cũng đã không may trượt chân ngã và bị nước cuốn trôi. Một người bạn cùng đoàn của cô đã nhảy xuống cứu và cũng bị cuốn đi theo dòng nước mạnh khiến cả 2 đều tử nạn.
Ngày 14-8, trên đường chạy xe máy về Hà Nội sau chuyến phượt dài ngày ở Lào Cai, bạn Chu Hồng Đăng (SN 1977), một dân phượt lão luyện có hơn 15 năm kinh nghiệm du lịch mạo hiểm đã thiệt mạng vì tai nạn giao thông. Bạn phượt này rất nổi tiếng vì thường xuyên cứu hộ, trợ giúp nhiều đoàn chẳng may gặp nguy hiểm trên hành trình...
Gần đây nhất là vụ mất tích bí ẩn trên đường rời đỉnh nóc nhà Đông Dương: Sau khi chinh phục đỉnh Fansipan, sinh viên Phạm Ngọc Ánh đã mất tích trên đường trở về. Dù đã huy động hàng trăm công an, kiểm lâm và người dân địa phương tìm kiếm nhưng chàng sinh viên Trường ĐH Mỹ thuật Công nghiệp vẫn bặt vô âm tín. Cuối cùng, sau 40 ngày mất tích trên đỉnh Fansipan, gia đình em buộc phải từ bỏ nỗ lực tìm kiếm. Đây là nạn nhân mới nhất gặp nạn khi đi phượt.
Phượt chẳng phải là khái niệm gì mới mẻ, nhưng gần đây, giới trẻ thích thú gọi tên hai loại hình phượt: phượt 'tốc độ' (đi xe gắn máy tốc độ cao) và phượt “vượt biên” (đi bụi ra nước ngoài). Một trong những câu chuyện 'phượt tốc độ' nổi tiếng khiến nhiều người lắc đầu, lè lưỡi là trường hợp của một thanh niên có biệt danh Hiếu Điên. Anh chàng đã một mình trên chiếc Honda CBR 1.000 phân khối chạy một mạch từ TP. HCM ra Hà Nội chỉ trong vòng 23 tiếng với chặng đường 1.800km và tốc độ chạy xe hơn 200km/giờ không nghỉ ngơi. Đến Hà Nội, chỉ kịp nhìn mặt bạn bè rồi anh... xỉu tại chỗ.
Một số ý kiến cho rằng, "phượt tốc độ" kiểu này là một hình thức chơi trội hết sức nguy hiểm cho bản thân lẫn người đi đường, chủ yếu để ghi thành tích và khẳng định cơn nghiện tốc độ chứ không thực sự giúp người đi khám phá được gì theo đúng tinh thần phượt.
Một bạn phượt tự nhận là một “phượt tử có số má”, nói rằng: “Đi phượt phải chấp nhận hiểm nguy. Trên hành trình đi phượt, tôi thường tự ném mình vào những tình huống khó khăn để tự xoay xở vượt qua. Chẳng hạn lần phượt xuyên đêm từ Điện Biên qua Lai Châu để sang Sa Pa. Khi đi qua đèo Ô Quy Hồ, tôi bị ngã xe mấy lần vì sương mù dày đặc, chỉ cách 1m cũng không nhìn thấy đường. Đó là cung đường với một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm. Tất nhiên, chạy xe máy buổi đêm thì cả trăm cây số đường rừng không có lấy một bóng người”. Đấy là những ngộ nhận mà người ta dễ cho là thành tích.
Chuyện dân phượt đi xuyên rừng, qua những chặng đường núi nguy hiểm trong đêm tối bây giờ không có gì là dữ dội cả. Riêng những người không dám mạo hiểm ngay lập tức bị chê là... quá non hoặc chưa đủ tuổi để phượt.
Nhàm chán phượt đêm, nhiều đoàn phượt rủ nhau du lịch vào mùa mưa hay qua những con đường chưa ai chinh phục để thỏa mãn thú vui mạo hiểm. Thậm chí, không ít bạn trẻ sẵn sàng đi xe máy dưới trời mưa qua những con đèo từ Bắc Kạn lên Cao Bằng. Vậy nhưng nếu bất ngờ có sạt lở, lũ ống, lũ quét trên những cung đường ấy thì họ sẽ phải trả giá rất đắt, đôi khi có thể bằng tính mạng của chính mình.
Cảnh báo từ bác sĩ
Theo PGS TS, BS Nguyễn Hoài Nam (Giảng viên Đại học Y dược TP. HCM): “Người đi phượt thường di chuyển bằng xe gắn máy qua những cung đường khó, cheo leo, nguy hiểm. Chỉ nên phượt khi thực sự mạnh khỏe". Bác sĩ cũng nhấn mạnh, dân phượt trước nay ít chú ý đến việc kiểm tra sức khỏe để phát hiện những bất thường của cơ thể. Có những thể trạng hoàn toàn không phù hợp với hình thức du lịch khám phá, mạo hiểm như người có bệnh lý về tim mạch, hen suyễn, suy dinh dưỡng, bệnh mạn tính, người ăn kiêng... Phượt cũng không thích hợp với trẻ em, người cao tuổi, phụ nữ có thai.
Bác sĩ cũng tư vấn thêm, người đi phượt cần nghiên cứu kỹ tình hình thời tiết, địa hình nơi sắp đến để trang bị trước những vật dụng chống rét, thiết bị bảo vệ sức khỏe phù hợp. Việc học một khóa sơ cấp cứu cũng chẳng thừa để giúp bạn kịp thời xử lý những sự cố có thể gặp phải như tai nạn giao thông, chấn thương do leo trèo, vượt rừng, lội suối, cảm cúm, sốt, tiêu chảy do ngộ độc thực phẩm, thời tiết thay đổi...
Theo kinh nghiệm từ nhiều phượt thủ, cách bảo đảm sức khỏe trước một chuyến phượt dài và vất vả là dành 1-2 tháng để rèn thể chất một cách nghiêm túc. Chẳng hạn, một thành viên trong đoàn đạp xe Xuyên Việt C4E đã được đưa vào khuôn phép với yêu cầu đi ngủ lúc 10h, dậy vào 5h sáng đạp xe quanh thành phố. Một phượt thủ đạp xe Xuyên Việt đã chuẩn bị một tháng, mỗi ngày đạp xe 30-70km theo đại lộ Đông Tây rèn sức khỏe.
Chung quy: phượt là khám phá muôn vẻ đẹp trong chuyến hành trình, phượt là thú vui cho cả mình và những người khác. Vậy nhưng, tìm vui cũng phải an toàn. Hãy vững lòng từ chối khi thấy mình không thể vượt qua: đó là điều nên làm, đừng tự ti vì sẽ có những lần phượt khác, ta sẽ qua được... còn hơn là gắng quá sức mình: chỉ một sự sai lầm là không còn cách nào review lại lần nữa!
Với dân phượt, hiểm nguy là thứ thường phải nhận trên các cung đường nếu ta không nghĩ đến phương cách đề phòng. 'Nguy' là sao và đề phòng thế nào? Ta có thể kể như sau:
5 kẻ thù chính trên đường phượt.
- Tai nạn giao thông.
- Chấn thương do sự cố địa hình: trượt chân, ngã nước...
- Kiệt sức vì bệnh tật, thiếu lương thực, mất nước, thay đổi thời tiết...
- Gặp thú dữ, động vật, côn trùng tấn công...
- Gặp cướp giật, lừa đảo...
Để phòng tránh phần nào thì các bước chuẩn bị sau sẽ không thừa:
7 chuẩn bị trước khi lên đường đi "Phượt".
- Tìm hiểu lộ trình: Internet là kho tàng khổng lồ các bài chia sẻ, gợi ý về các lộ trình du lịch ngắn - dài, bạn cũng nên gặp trực tiếp để thỉnh giáo kinh nghiệm của dân phượt kỳ cựu để được tư vấn về điểm, thời gian, chi phí cho chuyến đi.
- Chuẩn bị trạm dừng: Bạn có thể bắn tin trước đến bạn bè ở các địa phương dọc hành trình, nhờ họ hỗ trợ thêm về thông tin ăn, ở tại các địa phương. Bạn sẽ có thêm "hướng dẫn viên du lịch" địa phương và cơ hội được ở homestay cùng nhà dân với nhiều kỷ niệm đáng nhớ.
- Hộp đồ sơ cứu: băng cá nhân, bông băng, ô-xy già, một số loại thuốc giảm đau, chống tiêu chảy, vitamin tổng hợp, gel rửa tay khô... là thứ không thừa.
- Các vật dụng nhỏ hữu dụng: Bên cạnh chiếc ba-lô tiện dụng chứa quần áo, thuốc men, thực phẩm khô, đừng quên chuẩn bị một số món đồ cần thiết như: sổ tay, bút, la bàn, bật lửa, dây thừng, đèn pin, võng đa năng, kính chống bụi, khẩu trang, khăn ướt, giấy vệ sinh...
Một đôi giày du lịch loại tốt, đế mềm, thoáng khí và bộ đồ nghề sửa xe cũng sẽ giúp bạn tự tin hơn trên hành trình.
- Giấy tờ tùy thân, tiền bạc, thẻ ATM cần được cất vào túi đeo sát bụng kín đáo, khoác áo ngoài...
- Điện thoại có kết nối Internet, máy ảnh đầy đủ cục sạc, pin dự phòng...
Phượt không chỉ là lãng mạn...
Người trẻ bao giờ cũng có cái khát khao được ngao du cho thỏa chí tang bồng. Nhưng nhiều bạn chỉ mới nhìn vào những chuyến đi được tô hồng, gợi lên những chiến tích, hình ảnh hết sức lãng mạn mà chưa có sự chuẩn bị nghiêm túc cho chuyến đi. Mạo hiểm khác với liều lĩnh, điên rồ. Mạo hiểm là chuyến đi có yếu tố nguy hiểm (tất nhiên) nhưng mọi thứ đã được lên lịch và chuẩn bị các phương án xử lý từ A đến Z.
Nhiều bạn cứ nghĩ "vác ba-lô lên và đi", không hề chuẩn bị, cứ nghe ai đó rủ, tổ chức chuyến đi là bay vào đăng ký mà không tìm hiểu kỹ về người tổ chức, cung đường, sức khỏe bản thân... chẳng khác nào đem tính mạng ra đặt cược. Các bạn cũng hay tưởng tượng đến cảnh ngủ đêm bên bãi biển, ăn mì gói cho tiết kiệm... trong khi thực tế, về cơ bản, vì tính mạng của bạn và người đi đường: hãy cố gắng tìm nhà trọ ngủ cho an toàn, tính toán đường đi tỉ mỉ và ăn uống đầy đủ để giữ sức.
Trước khi đi phượt, cần nhìn lại bản thân mình xem đã đủ bản lĩnh chưa rồi hãy tham gia cuộc chơi thú vị nhưng nguy hiểm và phức tạp này. Đừng chỉ nghe những câu chuyện đi phượt mộng mơ mà cả tin và làm liều... Bởi: đời không như là mơ và phượt cũng không bao giờ chỉ là thơ...
Xem thêm nguồn 1, nguồn 2... và nhiều nguồn ảnh khác.
Một phần thông tin theo Yahoo.nang
Du lịch, GO!
Buồn vui trên những cung đường.
Phượt từ lâu là niềm đam mê với nhiều bạn trẻ, và việc khám phá những miền đất mới lạ đã trở thành thú vui đối với họ...
Mỗi chuyến đi là một sự trải nghiệm, tuy nhiên ở đó cũng có không ít câu chuyện đáng tiếc. Có không ít sự việc không may xảy ra với dân phượt, nhưng đâu đó vẫn còn những bạn trẻ chưa thật sự ý thức được sự hiểm nguy trên những cung đường.
Đôi nam nữ gặp nạn trên cung đường Thái Nguyên - Bắc Kạn
Cuối tháng 2/2009, dân phượt sửng sốt và đau xót khi nghe tin về vụ tai nạn trên cung đường từ Thái Nguyên đi Bắc Kạn khiến bạn trai cầm lái tử nạn.
Bạn nam tử vong còn bạn nữ ngồi sau bị chấn thương sọ não. Hai người này đều còn rất trẻ, cùng sinh năm 1988. Bạn nam quê ở Quảng Ninh, sinh viên ĐH Mỏ Địa chất, còn bạn nữ người Nghệ An, học ĐH Kinh tế Quốc dân và là lần đầu tiên đi phượt và đó cũng chính là lần cuối cùng của họ.
Chụp ảnh, bị nước suối cuốn trôi
Tháng 9/2010, nhiều người bàng hoàng về cái chết của hai thành viên nhóm phượt “Dìm hàng pro - DHP” (một nhóm chuyên phượt) trên cung đường khám phá miền Tây Bắc. Trưa ngày 4/9, khi đi đến đoạn quốc lộ 279 đoạn giáp ranh giữa xã Minh Lương và xã Dương Quỳ (cùng huyện Văn Bàn), Nguyễn Thu Hiền (sinh năm 1983, quê Thái Bình) cùng một tốp bạn 6 người xuống ven suối Chăn gần đó chụp ảnh kỷ niệm.
Không may Hiền trượt chân ngã xuống suối và bị dòng nước chảy mạnh cuốn đi. Anh Nguyễn Khánh Nguyên (sinh năm 1982, quê Hải Phòng) cùng một số người khác nhảy xuống suối cứu chị Hiền, nhưng anh Nguyên cũng bị nước suối nhấn chìm và cuốn trôi.
Thông tin này đã khiến nhiều người không khỏi hoang mang, đau buồn. Cộng đồng phượt đồng loạt thay avatar cùng các chia sẻ bày tỏ lòng thương tiếc và nỗi buồn cho số phận không may của hai bạn trẻ.
Mặc dù trước khi đi phượt, những thành viên trong nhóm đã được chuẩn bị kỹ lưỡng về sức khỏe, tinh thần và kinh nghiệm nhưng chỉ vì một phút bất cẩn, đã cướp đi sinh mạng của 2 thành viên trong đoàn. Đây cũng chính là bài học cảnh tỉnh với các phượt thủ nên cẩn trọng ngay cả khi đến những địa điểm tưởng như an toàn nhất, và hơn nữa không nên tách đoàn đi riêng lẻ trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Tháng 7/2012, một bạn gái sinh năm 1991 đã tử vong trên đường chinh phục cực Đông của Việt Nam do đuối sức và thiếu hụt dinh dưỡng nhiều ngày.
Nam sinh mất tích khi leo Fansipan
Và mới đây nhất là sự việc mất tích của Phạm Ngọc Anh (sinh năm 1993, ĐH Mỹ thuật công nghiệp HN) - Nam sinh viên này đã mất tích ở đoạn dốc 2.800m sau khi chinh phục Fansipan. Đây là khu vực có địa hình hiểm trở với nhiều triền đá và vực sâu.
Hơn 10 ngày sau khi mất tích, đoàn cứu hộ vẫn chưa tìm thấy được nam sinh viên này. Được biết, trước đó Ngọc Anh cùng đoàn leo núi gồm 5 người chinh phục Fansipan, sau khi đến đỉnh, chiều cùng ngày, cả đoàn cùng nhau trở về thị trấn Sapa. Trên đường về, Ngọc Anh đã tách đoàn để về điểm nghỉ 2.800m trước, 4 người còn lại về sau.
Khi đoàn 4 người về đến trạm nghỉ 2.800m thì không thấy Anh đâu nên đã cùng nhau đi tìm và báo cho lực lượng kiểm lâm thường trú trên núi cùng tìm kiếm nhưng không thấy. Được biết, đây là trường hợp mất tích hy hữu đầu tiên đối với các đoàn leo núi Fansipan.
Thông tin này một lần nữa gây hoang mang cho không ít phượt thủ, việc Ngọc Anh “lành ít, dữ nhiều” khiến cộng đồng phượt không khỏi lo lắng. Đây cũng một lần nữa là lời cảnh tình về sự an toàn và cẩn trọng hết mức cho các thành viên có ý định đi phượt.
Trước những hành trình chứa đựng đầy rẫy sự rủi ro trong những chuyến đi khám phá đầy mạo hiểm, các bạn trẻ nên cân nhắc, tìm hiểu kỹ lưỡng kinh nghiệm về hành trình của mình, chuẩn bị đầy đủ đồ dùng cần thiết đặc biệt là sức khỏe để hạn chế những tai nạn đáng tiếc.
Đối với những bạn trẻ trót mang trong mình đam mê được đi và khám phá những miền đất hùng vĩ, những thử thách, khó khăn không khiến họ nản lòng. Tuy nhiên, việc trang bị vốn kiến thức tốt nhất cho bản thân để đi và trải nghiệm khác với việc liều mình, bất chấp mạng sống để được trải nghiệm. Hãy chuẩn bị tinh thần, kiến thức thật tốt trước khi đi phượt.
Những chuyện 'nhớ đời' trên hành trình phượt.
Trong một lần leo Phan Xi Păng, vì chuẩn bị không kỹ giày cứng, thiếu tất, có anh chàng chân bị rát và phồng nên đành phải xin các bạn nữ... băng vệ sinh để làm tấm lót đi cho êm.
Mùa phượt
Mỗi năm, vào mùa xuân, những người đam mê du lịch bụi lại rủ nhau "trên từng cây số", khi mà những ngày lễ dồn dập đến và mọi người được nghỉ dài ngày.
Nếu miền Nam hấp dẫn với các chặng đường đi Phú Quốc, Côn Đảo, Đồng Tháp Mười, Hà Tiên..., miền Bắc với những cái tên như Mù Cang Chải (Yên Bái), Đồng Văn – Mèo Vạc (Hà Giang), cao nguyên Mộc Châu (Hòa Bình)... luôn mời gọi giới trẻ khám phá, thì miền Trung lại quyến rũ du khách với Tây Nguyên bao la hùng vĩ, thành phố Ban Mê Thuột, Pleiku hay địa danh cửa khẩu Bờ Y, cột mốc Đông Dương...
Anh Châu Anh (40 tuổi, làm việc trong lĩnh vực kinh doanh tại Đà Nẵng), một người đã trải qua rất nhiều chuyến phượt ở miền Nam, mới đây đã thực hiện chuyến đi lên cửa khẩu Bờ Y, cột mốc Đông Dương (Kon Tum). Cùng với 13 người bạn của mình, anh Châu Anh đã vượt qua khoảng 850 km (cả đi lẫn về) bằng xe máy.
"Thời còn sống ở thành phố Hồ Chí Minh, tôi đã có những chuyến đi Đồng Tháp Mười hay lên Tây Nguyên rồi. Khi về làm việc tại Đà Nẵng, tôi khá lo lắng vì không biết các bạn ở đây có “máu” đi không, và điều bất ngờ là sau khi đăng tin tìm bạn phượt cửa khẩu Bờ Y, cột mốc Đông Dương thì đã rất nhiều bạn tham gia", anh Châu Anh chia sẻ.
"Phượt" vốn là niềm đam mê của những người thích mạo hiểm, muốn thử thách bản thân, thích khám phá không chỉ thiên nhiên hoang dã mà còn muốn được tận hưởng những món ăn, những nét văn hóa đặc trưng của mỗi vùng đất mình đặt chân đến.
Trong hành trình lên Kon Tum, anh Châu Anh và nhóm bạn của mình đã thưởng thức món ếch nướng ống tre độc đáo của người dân tộc, hay qua cửa khẩu ăn gà Lào, uống rượu Lào trong một không khí cũng rất Lào.
Trong khi đó, đến hẹn lại lên, rất nhiều người trẻ ở miền Bắc sục sôi đi chinh phục đỉnh Phan Xi Păng (Lào Cai). Một chủ cửa hàng chuyên bán đồ bảo hộ lao động và dụng cụ để phượt (Yết Kiêu, Hà Nội) cho biết: "Mấy hôm nay nhiều người đến mua đồ để đi leo núi lắm, chưa năm nào đông người đi như năm nay".
Đỉnh Phan Xi Păng với chiều cao 3.143 m là ngọn núi cao nhất Việt Nam, cũng là cao nhất trong 3 nước Đông Dương nên được mệnh danh là "nóc nhà Đông Dương". Phan Xi Păng cách thị trấn Sa Pa khoảng 9 km, cho nên ngoài niềm khao khát chinh phục đỉnh cao, tại vùng đất này, những người "phượt" sẽ được cảm nhận những nét đẹp của văn hóa người Mông hay thưởng thức những món ăn nướng thơm lừng của người dân nơi đây. Chính vì thế, mỗi mùa đông hay mùa xuân về, đây luôn là tâm điểm của những người mê phượt.
Những chuyện "khắc cốt ghi tâm"
Trong hành trình lên cửa khầu Bờ Y vừa qua, một thành viên trong đoàn 16 người của anh Châu Anh đã gây bất ngờ bởi cái duyên thay lốp, thay xăm. Lúc đi, xe của người này bị thủng xăm, nhưng là những người phượt chuyên nghiệp nên mọi người đã thay được ngay tức thì, để đảm bảo an toàn, đi được một đoạn thì mua thêm lốp xe để tiếp tục hành trình cho yên tâm. Tuy nhiên, trên đường về, một lần nữa anh chàng này lại bị thủng xăm và lại phải tiếp tục.
Đường lên Bờ Y nhiều khúc cua nguy hiểm, đây lại là những chuyến đi bằng xe máy đầy gió và nắng, cho nên nhiều bạn nữ, dù rất bản lĩnh cũng có lúc hoảng hốt, nhất là đến những đoạn đổ đèo, các cô gái chỉ có thể xin dừng xe và... đi bộ.
Nhưng có lẽ, hành trình chinh phục đỉnh Phan Xi Păng với những chuyến trèo đèo lội suối, ngủ đêm trong rừng... đã mang lại những kỷ niệm không thể nào quên đối với nhiều người trẻ. Chị Phạm Thu Loan (Trưởng phòng chăm sóc khách hàng một doanh nghiệp phần mềm tại Hà Nội) cho biết chuyến đi chinh phục đỉnh Phan Xi Păng đã để lại vô số những chuyện cười của chị và đồng nghiệp.
Tháng 2 vừa qua, chị Loan cùng hơn 100 thành viên trong phòng đã có chuyến leo Phan Xi Păng, trong đó có hơn một nửa từ TPHCM bay ra nhập cuộc. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, một cô gái đã phải "méo mặt" vì không mang theo giày leo núi, trên chân cô là một đôi giầy búp bê, và để vượt qua hàng nghìn mét trước mắt thì đó là điều không thể. Cuối cùng, một người vận chuyển đồ (porter) đã chủ động cõng cô leo lên núi, và chính anh cũng là người đưa cô trở về.
Trong hành trình đó, vì mới đi nên mọi người chưa đặt trọn niềm tin, và rất lo lắng, nhỡ người đàn ông "cõng đồng nghiệp của mình đi đâu mất thì thôi rồi". Thế là, mọi người dặn dò nhau phải theo sát cặp đôi này, dọc đường đi phải luôn luôn dõi theo màu áo của nhân vật chính chẳng khác gì thám tử.
"Mọi người lúc đầu cứ nghĩ là người đàn ông đó làm vì tiền, hoặc vì cô gái đó xinh đẹp. Thế nhưng khi tìm hiểu thì không phải, và thậm chí lúc kết thúc hành trình, anh ấy không lấy tiền khiến ai cũng bất ngờ. Đó cũng là một phút giây lắng đọng về tình người trong xã hội hiện nay", chị Loan chia sẻ.
Cũng vì chuẩn bị không kỹ giày cứng, thiếu tất... nên trong quá trình leo núi, có bạn chân bị rát, phồng, đành phải xin các bạn nữ... băng vệ sinh để làm tấm lót đi cho êm.
Mặc dù đã tập luyện hàng tháng trời, thế nhưng trong quá trình leo núi, nhiều cô gái chỉ có khóc và khăng khăng không chịu đi tiếp. Và khi trèo lên một ngọn núi nào, đến gần đỉnh thì cả nam hay nữ đều bò bằng tứ chi. "Mọi người trong đoàn lúc đó cứ gật gù, công nhận động vật nó thông minh thật, nó đi bằng hai chân nên mới dai sức như thế, mình có hai chân, đi sao nổi", chị Loan nói vui.
Một trong những điều mà có lẽ những người sắp leo Phan Xi Păng sẽ ngạc nhiên, đó là khi đã đứng trên đỉnh nóc nhà Đông Dương rồi, sau cảm giác sung sướng, tự hào... thì các phượt gia sẽ thiểu não nhìn và hỏi nhau: "Giờ thì làm sao mà xuống đây?"
Với nhiều người, khi bắt đầu một hành trình, và thậm chí cả khi đã đi được một phần quãng đường, có thể sẽ tự hỏi "sao mình đến đây để làm cái điều khổ sở thế này?".
Tuy nhiên, những ai đã đi, và vượt qua, thì đều đã có những trải nghiệm quý giá và có những khoảnh khắc không thể nào quên trong suốt cuộc đời mình, đặc biệt là đã vượt qua chính bản thân mình. Đó là điều khiến những chuyến phượt luôn hấp dẫn với người trẻ.
Du lịch, GO! - Theo Đất Việt, Inlook.vn, ảnh internet
Bạn trẻ dễ gặp nguy hiểm khi đi 'phượt'
Dân ‘phượt điên’ và những kỷ niệm kinh hoàng
Mỗi chuyến đi là một sự trải nghiệm, tuy nhiên ở đó cũng có không ít câu chuyện đáng tiếc. Có không ít sự việc không may xảy ra với dân phượt, nhưng đâu đó vẫn còn những bạn trẻ chưa thật sự ý thức được sự hiểm nguy trên những cung đường.
Đôi nam nữ gặp nạn trên cung đường Thái Nguyên - Bắc Kạn
Cuối tháng 2/2009, dân phượt sửng sốt và đau xót khi nghe tin về vụ tai nạn trên cung đường từ Thái Nguyên đi Bắc Kạn khiến bạn trai cầm lái tử nạn.
Bạn nam tử vong còn bạn nữ ngồi sau bị chấn thương sọ não. Hai người này đều còn rất trẻ, cùng sinh năm 1988. Bạn nam quê ở Quảng Ninh, sinh viên ĐH Mỏ Địa chất, còn bạn nữ người Nghệ An, học ĐH Kinh tế Quốc dân và là lần đầu tiên đi phượt và đó cũng chính là lần cuối cùng của họ.
Chụp ảnh, bị nước suối cuốn trôi
Tháng 9/2010, nhiều người bàng hoàng về cái chết của hai thành viên nhóm phượt “Dìm hàng pro - DHP” (một nhóm chuyên phượt) trên cung đường khám phá miền Tây Bắc. Trưa ngày 4/9, khi đi đến đoạn quốc lộ 279 đoạn giáp ranh giữa xã Minh Lương và xã Dương Quỳ (cùng huyện Văn Bàn), Nguyễn Thu Hiền (sinh năm 1983, quê Thái Bình) cùng một tốp bạn 6 người xuống ven suối Chăn gần đó chụp ảnh kỷ niệm.
Không may Hiền trượt chân ngã xuống suối và bị dòng nước chảy mạnh cuốn đi. Anh Nguyễn Khánh Nguyên (sinh năm 1982, quê Hải Phòng) cùng một số người khác nhảy xuống suối cứu chị Hiền, nhưng anh Nguyên cũng bị nước suối nhấn chìm và cuốn trôi.Thông tin này đã khiến nhiều người không khỏi hoang mang, đau buồn. Cộng đồng phượt đồng loạt thay avatar cùng các chia sẻ bày tỏ lòng thương tiếc và nỗi buồn cho số phận không may của hai bạn trẻ.
Mặc dù trước khi đi phượt, những thành viên trong nhóm đã được chuẩn bị kỹ lưỡng về sức khỏe, tinh thần và kinh nghiệm nhưng chỉ vì một phút bất cẩn, đã cướp đi sinh mạng của 2 thành viên trong đoàn. Đây cũng chính là bài học cảnh tỉnh với các phượt thủ nên cẩn trọng ngay cả khi đến những địa điểm tưởng như an toàn nhất, và hơn nữa không nên tách đoàn đi riêng lẻ trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Tháng 7/2012, một bạn gái sinh năm 1991 đã tử vong trên đường chinh phục cực Đông của Việt Nam do đuối sức và thiếu hụt dinh dưỡng nhiều ngày.
Nam sinh mất tích khi leo Fansipan
Và mới đây nhất là sự việc mất tích của Phạm Ngọc Anh (sinh năm 1993, ĐH Mỹ thuật công nghiệp HN) - Nam sinh viên này đã mất tích ở đoạn dốc 2.800m sau khi chinh phục Fansipan. Đây là khu vực có địa hình hiểm trở với nhiều triền đá và vực sâu.
Hơn 10 ngày sau khi mất tích, đoàn cứu hộ vẫn chưa tìm thấy được nam sinh viên này. Được biết, trước đó Ngọc Anh cùng đoàn leo núi gồm 5 người chinh phục Fansipan, sau khi đến đỉnh, chiều cùng ngày, cả đoàn cùng nhau trở về thị trấn Sapa. Trên đường về, Ngọc Anh đã tách đoàn để về điểm nghỉ 2.800m trước, 4 người còn lại về sau.
Khi đoàn 4 người về đến trạm nghỉ 2.800m thì không thấy Anh đâu nên đã cùng nhau đi tìm và báo cho lực lượng kiểm lâm thường trú trên núi cùng tìm kiếm nhưng không thấy. Được biết, đây là trường hợp mất tích hy hữu đầu tiên đối với các đoàn leo núi Fansipan.
Thông tin này một lần nữa gây hoang mang cho không ít phượt thủ, việc Ngọc Anh “lành ít, dữ nhiều” khiến cộng đồng phượt không khỏi lo lắng. Đây cũng một lần nữa là lời cảnh tình về sự an toàn và cẩn trọng hết mức cho các thành viên có ý định đi phượt.
Trước những hành trình chứa đựng đầy rẫy sự rủi ro trong những chuyến đi khám phá đầy mạo hiểm, các bạn trẻ nên cân nhắc, tìm hiểu kỹ lưỡng kinh nghiệm về hành trình của mình, chuẩn bị đầy đủ đồ dùng cần thiết đặc biệt là sức khỏe để hạn chế những tai nạn đáng tiếc.
Đối với những bạn trẻ trót mang trong mình đam mê được đi và khám phá những miền đất hùng vĩ, những thử thách, khó khăn không khiến họ nản lòng. Tuy nhiên, việc trang bị vốn kiến thức tốt nhất cho bản thân để đi và trải nghiệm khác với việc liều mình, bất chấp mạng sống để được trải nghiệm. Hãy chuẩn bị tinh thần, kiến thức thật tốt trước khi đi phượt.
Những chuyện 'nhớ đời' trên hành trình phượt.
Trong một lần leo Phan Xi Păng, vì chuẩn bị không kỹ giày cứng, thiếu tất, có anh chàng chân bị rát và phồng nên đành phải xin các bạn nữ... băng vệ sinh để làm tấm lót đi cho êm.
Mùa phượt
Mỗi năm, vào mùa xuân, những người đam mê du lịch bụi lại rủ nhau "trên từng cây số", khi mà những ngày lễ dồn dập đến và mọi người được nghỉ dài ngày.
Nếu miền Nam hấp dẫn với các chặng đường đi Phú Quốc, Côn Đảo, Đồng Tháp Mười, Hà Tiên..., miền Bắc với những cái tên như Mù Cang Chải (Yên Bái), Đồng Văn – Mèo Vạc (Hà Giang), cao nguyên Mộc Châu (Hòa Bình)... luôn mời gọi giới trẻ khám phá, thì miền Trung lại quyến rũ du khách với Tây Nguyên bao la hùng vĩ, thành phố Ban Mê Thuột, Pleiku hay địa danh cửa khẩu Bờ Y, cột mốc Đông Dương...
Anh Châu Anh (40 tuổi, làm việc trong lĩnh vực kinh doanh tại Đà Nẵng), một người đã trải qua rất nhiều chuyến phượt ở miền Nam, mới đây đã thực hiện chuyến đi lên cửa khẩu Bờ Y, cột mốc Đông Dương (Kon Tum). Cùng với 13 người bạn của mình, anh Châu Anh đã vượt qua khoảng 850 km (cả đi lẫn về) bằng xe máy."Thời còn sống ở thành phố Hồ Chí Minh, tôi đã có những chuyến đi Đồng Tháp Mười hay lên Tây Nguyên rồi. Khi về làm việc tại Đà Nẵng, tôi khá lo lắng vì không biết các bạn ở đây có “máu” đi không, và điều bất ngờ là sau khi đăng tin tìm bạn phượt cửa khẩu Bờ Y, cột mốc Đông Dương thì đã rất nhiều bạn tham gia", anh Châu Anh chia sẻ.
"Phượt" vốn là niềm đam mê của những người thích mạo hiểm, muốn thử thách bản thân, thích khám phá không chỉ thiên nhiên hoang dã mà còn muốn được tận hưởng những món ăn, những nét văn hóa đặc trưng của mỗi vùng đất mình đặt chân đến.Trong hành trình lên Kon Tum, anh Châu Anh và nhóm bạn của mình đã thưởng thức món ếch nướng ống tre độc đáo của người dân tộc, hay qua cửa khẩu ăn gà Lào, uống rượu Lào trong một không khí cũng rất Lào.
Trong khi đó, đến hẹn lại lên, rất nhiều người trẻ ở miền Bắc sục sôi đi chinh phục đỉnh Phan Xi Păng (Lào Cai). Một chủ cửa hàng chuyên bán đồ bảo hộ lao động và dụng cụ để phượt (Yết Kiêu, Hà Nội) cho biết: "Mấy hôm nay nhiều người đến mua đồ để đi leo núi lắm, chưa năm nào đông người đi như năm nay".
Đỉnh Phan Xi Păng với chiều cao 3.143 m là ngọn núi cao nhất Việt Nam, cũng là cao nhất trong 3 nước Đông Dương nên được mệnh danh là "nóc nhà Đông Dương". Phan Xi Păng cách thị trấn Sa Pa khoảng 9 km, cho nên ngoài niềm khao khát chinh phục đỉnh cao, tại vùng đất này, những người "phượt" sẽ được cảm nhận những nét đẹp của văn hóa người Mông hay thưởng thức những món ăn nướng thơm lừng của người dân nơi đây. Chính vì thế, mỗi mùa đông hay mùa xuân về, đây luôn là tâm điểm của những người mê phượt.Những chuyện "khắc cốt ghi tâm"
Trong hành trình lên cửa khầu Bờ Y vừa qua, một thành viên trong đoàn 16 người của anh Châu Anh đã gây bất ngờ bởi cái duyên thay lốp, thay xăm. Lúc đi, xe của người này bị thủng xăm, nhưng là những người phượt chuyên nghiệp nên mọi người đã thay được ngay tức thì, để đảm bảo an toàn, đi được một đoạn thì mua thêm lốp xe để tiếp tục hành trình cho yên tâm. Tuy nhiên, trên đường về, một lần nữa anh chàng này lại bị thủng xăm và lại phải tiếp tục.Đường lên Bờ Y nhiều khúc cua nguy hiểm, đây lại là những chuyến đi bằng xe máy đầy gió và nắng, cho nên nhiều bạn nữ, dù rất bản lĩnh cũng có lúc hoảng hốt, nhất là đến những đoạn đổ đèo, các cô gái chỉ có thể xin dừng xe và... đi bộ.
Nhưng có lẽ, hành trình chinh phục đỉnh Phan Xi Păng với những chuyến trèo đèo lội suối, ngủ đêm trong rừng... đã mang lại những kỷ niệm không thể nào quên đối với nhiều người trẻ. Chị Phạm Thu Loan (Trưởng phòng chăm sóc khách hàng một doanh nghiệp phần mềm tại Hà Nội) cho biết chuyến đi chinh phục đỉnh Phan Xi Păng đã để lại vô số những chuyện cười của chị và đồng nghiệp.
Tháng 2 vừa qua, chị Loan cùng hơn 100 thành viên trong phòng đã có chuyến leo Phan Xi Păng, trong đó có hơn một nửa từ TPHCM bay ra nhập cuộc. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, một cô gái đã phải "méo mặt" vì không mang theo giày leo núi, trên chân cô là một đôi giầy búp bê, và để vượt qua hàng nghìn mét trước mắt thì đó là điều không thể. Cuối cùng, một người vận chuyển đồ (porter) đã chủ động cõng cô leo lên núi, và chính anh cũng là người đưa cô trở về.
Trong hành trình đó, vì mới đi nên mọi người chưa đặt trọn niềm tin, và rất lo lắng, nhỡ người đàn ông "cõng đồng nghiệp của mình đi đâu mất thì thôi rồi". Thế là, mọi người dặn dò nhau phải theo sát cặp đôi này, dọc đường đi phải luôn luôn dõi theo màu áo của nhân vật chính chẳng khác gì thám tử.
"Mọi người lúc đầu cứ nghĩ là người đàn ông đó làm vì tiền, hoặc vì cô gái đó xinh đẹp. Thế nhưng khi tìm hiểu thì không phải, và thậm chí lúc kết thúc hành trình, anh ấy không lấy tiền khiến ai cũng bất ngờ. Đó cũng là một phút giây lắng đọng về tình người trong xã hội hiện nay", chị Loan chia sẻ.
Cũng vì chuẩn bị không kỹ giày cứng, thiếu tất... nên trong quá trình leo núi, có bạn chân bị rát, phồng, đành phải xin các bạn nữ... băng vệ sinh để làm tấm lót đi cho êm.
Mặc dù đã tập luyện hàng tháng trời, thế nhưng trong quá trình leo núi, nhiều cô gái chỉ có khóc và khăng khăng không chịu đi tiếp. Và khi trèo lên một ngọn núi nào, đến gần đỉnh thì cả nam hay nữ đều bò bằng tứ chi. "Mọi người trong đoàn lúc đó cứ gật gù, công nhận động vật nó thông minh thật, nó đi bằng hai chân nên mới dai sức như thế, mình có hai chân, đi sao nổi", chị Loan nói vui.
Một trong những điều mà có lẽ những người sắp leo Phan Xi Păng sẽ ngạc nhiên, đó là khi đã đứng trên đỉnh nóc nhà Đông Dương rồi, sau cảm giác sung sướng, tự hào... thì các phượt gia sẽ thiểu não nhìn và hỏi nhau: "Giờ thì làm sao mà xuống đây?"
Với nhiều người, khi bắt đầu một hành trình, và thậm chí cả khi đã đi được một phần quãng đường, có thể sẽ tự hỏi "sao mình đến đây để làm cái điều khổ sở thế này?".
Tuy nhiên, những ai đã đi, và vượt qua, thì đều đã có những trải nghiệm quý giá và có những khoảnh khắc không thể nào quên trong suốt cuộc đời mình, đặc biệt là đã vượt qua chính bản thân mình. Đó là điều khiến những chuyến phượt luôn hấp dẫn với người trẻ.
Du lịch, GO! - Theo Đất Việt, Inlook.vn, ảnh internet
Bạn trẻ dễ gặp nguy hiểm khi đi 'phượt'
Dân ‘phượt điên’ và những kỷ niệm kinh hoàng
Cách tránh bị bắt cóc của dân phượt.
Câu chuyện về cô gái trẻ bị suýt rơi vào bẫy của bọn buôn người trên đường đi du lịch "bụi", dù còn nhiều ý kiến trái chiều và nghi vấn, nhưng vẫn là một trong những chủ đề nóng nhất cộng đồng mạng trong một thời gian dài.
Thực tế, khi đi du lịch một mình là chấp nhận nhiều thứ rủi ro có thể xảy đến, đặc biệt với các bạn gái hay thậm chí là cả một nhóm con gái. Nhưng đam mê khám phá và trải nghiệm những vùng đất mới lạ luôn có sức hấp dẫn khó cưỡng. Vậy làm sao để vừa thỏa mãn sở thích vi vu, lại vừa bảo đảm an toàn cho bản thân mình? Chúng tôi sẽ cùng những cô nàng đã một mình vác balo đi khắp nơi chia sẻ với bạn những bí kíp nhằm hạn chế tối thiểu rủi ro trong một chuyến đi.
Huyền Chip: Cô gái đi vòng quanh thế giới và câu chuyện "Suýt bị bắt cóc"
Trước khi làm việc gì, tôi hay tự hỏi mình trường hợp xấu nhất xảy ra sẽ là gì: liệu mình có bị bắt cóc, liệu mình có bị cướp, liệu mình có bị... hiếp không? và sau đó tự hình dung ra những phương án phòng tránh cũng như giải quyết. Nói chung là phải luôn luôn tỉnh táo, đừng ngây thơ quá.
Trong chuyến đi vừa rồi, suýt chút nữa, tôi đã bị bắt cóc bởi một lão già 67 tuổi đã từng bị kết án vì sàm sỡ các cô gái trẻ. Tôi thật không thể tưởng tượng được chuyện gì sẽ xảy ra nếu bạn bè không ở đó vì tôi.
Chuyện là thế này. Hết sạch tiền, tôi quyết định lên Craigslist tìm việc.Tôi tìm thấy quảng cáo từ một luật sư tên là Neil rằng ông đang tìm ai đó có thể giúp ông đánh máy. Ông ở đầu kia của thành phố, đi xe buýt cũng phải hơn một tiếng. Tôi đến nhà ông lúc 8h30 hay 9h gì đó và bắt tay vào làm việc ngay. Thỉnh thoảng ông lại hỏi một câu đại loại như: “Nhà cháu nghèo lắm à? Sang Israel có thích không?”, “Ở Việt Nam cháu có máy tính không?”. Rồi ông bắt đầu kiếm cớ sờ tay sờ chân tôi, nhưng tôi rất lịch sự: “Xin lỗi, nhưng đừng có động vào tôi.”
Tôi gõ xong lúc 2h30 sáng và ông bảo tôi chuẩn bị để đi về. Nhưng ông ta nhất quyết không chịu trả tiền. Tôi đã làm ầm lên và ông chỉ đưa 1 tờ ngân phiếu. Có cái gì đó rất rất không ổn. Tôi gọi cho Asher. Anh bảo tôi nhận tờ ngân phiếu, đấy là điều duy nhất tôi có thể làm.
< Trước khi làm việc gì, tôi hay tự hỏi mình trường hợp xấu nhất xảy ra sẽ là gì: liệu mình có bị bắt cóc, liệu mình có bị cướp, liệu mình có bị... hiếp không?
Tôi bảo ông hãy đưa tôi về nhà như ông đã hứa. Kế hoạch của tôi là nhờ Tal đợi tôi ở dưới cổng và nói chuyện với ông khi xe dừng. Ông già này có cái gì đó rất không bình thường đáng sợ hết sức. Mặt ông có cái vẻ căng thẳng của một kẻ tâm thần có thể làm bất cứ điều gì khi bị mất kiểm soát. Tôi phải cố giữ cho mình thật bình tĩnh, không hoảng loạn. Tôi nhắn tin cho Asher: “Cứ 5 phút gọi cho tao. Nếu tao không nghe máy thì báo cảnh sát. Tao đi cùng ông Neil L., xe Sirion, biển xxxx850.” Neil lái xe đưa tôi về nhà. Nhưng ngay khi thấy Tal, ông nhấn ga phóng vù đi.
- Ông đưa tôi đi đâu?
Ông không trả lời tôi. Miệng ông thở hổn hển, tay ông run lên vì giận. Tôi vừa tức lại vừa sợ. Đây là xe của ông, tôi không biết ông có giấu con dao hay khẩu súng ở đâu không. Mỗi lần ông cúi xuống tìm cái gì đó là người tôi như đông cứng lại.
Tôi bảo ông: “Tôi gửi tên và số xe của ông cho bạn tôi rồi. Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, cảnh sát sẽ biết.” Sắc mặt ông bất chợt thay đổi. Tôi mở máy điện thoại ra gọi cho cảnh sát, ông bất chợt dừng xe lại đẩy tôi ra. Tal đến đón tôi về.
Khi thấy Tal, tôi ôm chầm lấy anh và bật khóc. Lúc bấy giờ, khi biết mình đã an toàn rồi, cảm xúc trong tôi mới tuôn ra. Tal và Sheila lên google tìm tên của ông và chúng tôi tìm thấy một loạt bài báo về ông này. Ông đã từng bị kết án hai lần vì quấy rối phụ nữ, thậm chí là khủng bố đe dọa giết một trong số đó. Khi bị hỏi, ông thậm chí còn thẳng thắn thừa nhận rằng ông muốn giết cô ta thật.
Tôi quả thực là quá đỗi may mắn.
Nhà văn Thu Trang Trần: Cẩn thận là tốt nhất
Tôi đi du lịch một mình vài lần, cả trong và ngoài nước.
Có lẽ vì tính cách thận trọng, tôi luôn chuẩn bị hành lý cẩn thận với các phương án dự phòng cho tình huống xấu nhất (ốm đau, mất giấy tờ...), trước khi khởi hành thì tìm hiểu kỹ về nơi đến và ghi lại những thông tin cần thiết, trong khi đi thì luôn ưu tiên an toàn, thêm nữa là ngoại hình không bắt mắt lắm và cũng không thích làm quen với người lạ, nên tôi chưa gặp sự cố nào đáng kể.
Lần duy nhất tạm coi là sự cố chỉ là không giỏi về chuyện xe cộ lại thuê phải cái xe máy hơi tã, phải dắt bộ đi một đoạn dài giữa trưa nắng ở Đà Nẵng.
Hằng Toe (Đỗ Thị Thúy Hằng, đang làm việc tại Ivivu, đã từng "phượt" qua gần 30 quốc gia) chia sẻ 10 tips an toàn khi muốn vi vu:
10 cách an toàn khi đi phượt:
1. Đi bụi không có nghĩa là phải nhất định ở khách sạn. Khi tìm nơi ở, cần chú ý đến giá trị (value) hơn là giá (price). Giá trị bao gồm địa điểm, mức xếp hạng của khách sạn/hostel, độ an toàn, các khuyến mãi hay dịch vụ đi kèm giá phòng (ví dụ: trả phòng muộn, có ăn sáng, có tour đi kèm…).
2. Khi đến một thành phố mới, quan trọng nhất là biết đường từ bến tàu/xe/sân bay về khách sạn/hostel đã đặt trước, tránh trường hợp chân ướt chân ráo đã bị bắt nạt rồi hậm hực cả chuyến.
3. Đừng ngại ăn ở food court trong các trung tâm mua sắm. Nghe có vẻ rất không “mạo hiểm” nhưng đây lại là các lựa chọn phong phú, sạch sẽ, giá cả phải chăng, tránh gặp phải các vấn đề về đường tiêu hóa.
4. Luôn uống nhiều nước, nước lọc hoặc nước hoa quả không đường. Càng đi dài ngày cơ thể càng dễ thiếu nước và thiếu chất.
5. Bản đồ là người bạn thân, ít nhất cần biết mình đang đi đâu.
6. Ngồi xe buýt công cộng chạy lòng vòng là một cách rất hay để khám phá thành phố.
7. Dùng thẻ ATM để tránh phải mang trong người quá nhiều tiền mặt.
8. Đi một mình thì … “xấu” là một lợi thế. Không cần thiết phải tô điểm quá sặc sỡ hay hở hang, dễ gây chú ý với những người xấu bụng, nhất là khi di chuyển trên các phương tiện công cộng hay ở các nơi đông đúc.
9. Các bạn gái thường rỉ tai nhau, đeo nhẫn ngón áp út, giả làm nhẫn cưới là một cách đề phòng đơn giản. Thường trai bản địa sẽ không quá mặn mà với gái đã có chồng.
10. Buổi tối nếu ra ngoài chơi cần đi với các bạn ở cùng khách sạn. Đi ra ngoài một mình buổi khuya ở một thành phố lạ, và một điều chắc chắn là bạn không bao giờ được uống say.
Du lịch, GO! - Theo The Box, internet
Kinh nghiệm đối phó nạn chặt chém ở các khu du lịch
Thực tế, khi đi du lịch một mình là chấp nhận nhiều thứ rủi ro có thể xảy đến, đặc biệt với các bạn gái hay thậm chí là cả một nhóm con gái. Nhưng đam mê khám phá và trải nghiệm những vùng đất mới lạ luôn có sức hấp dẫn khó cưỡng. Vậy làm sao để vừa thỏa mãn sở thích vi vu, lại vừa bảo đảm an toàn cho bản thân mình? Chúng tôi sẽ cùng những cô nàng đã một mình vác balo đi khắp nơi chia sẻ với bạn những bí kíp nhằm hạn chế tối thiểu rủi ro trong một chuyến đi.
Huyền Chip: Cô gái đi vòng quanh thế giới và câu chuyện "Suýt bị bắt cóc"
Trước khi làm việc gì, tôi hay tự hỏi mình trường hợp xấu nhất xảy ra sẽ là gì: liệu mình có bị bắt cóc, liệu mình có bị cướp, liệu mình có bị... hiếp không? và sau đó tự hình dung ra những phương án phòng tránh cũng như giải quyết. Nói chung là phải luôn luôn tỉnh táo, đừng ngây thơ quá.
Trong chuyến đi vừa rồi, suýt chút nữa, tôi đã bị bắt cóc bởi một lão già 67 tuổi đã từng bị kết án vì sàm sỡ các cô gái trẻ. Tôi thật không thể tưởng tượng được chuyện gì sẽ xảy ra nếu bạn bè không ở đó vì tôi.
Chuyện là thế này. Hết sạch tiền, tôi quyết định lên Craigslist tìm việc.Tôi tìm thấy quảng cáo từ một luật sư tên là Neil rằng ông đang tìm ai đó có thể giúp ông đánh máy. Ông ở đầu kia của thành phố, đi xe buýt cũng phải hơn một tiếng. Tôi đến nhà ông lúc 8h30 hay 9h gì đó và bắt tay vào làm việc ngay. Thỉnh thoảng ông lại hỏi một câu đại loại như: “Nhà cháu nghèo lắm à? Sang Israel có thích không?”, “Ở Việt Nam cháu có máy tính không?”. Rồi ông bắt đầu kiếm cớ sờ tay sờ chân tôi, nhưng tôi rất lịch sự: “Xin lỗi, nhưng đừng có động vào tôi.”
Tôi gõ xong lúc 2h30 sáng và ông bảo tôi chuẩn bị để đi về. Nhưng ông ta nhất quyết không chịu trả tiền. Tôi đã làm ầm lên và ông chỉ đưa 1 tờ ngân phiếu. Có cái gì đó rất rất không ổn. Tôi gọi cho Asher. Anh bảo tôi nhận tờ ngân phiếu, đấy là điều duy nhất tôi có thể làm.
< Trước khi làm việc gì, tôi hay tự hỏi mình trường hợp xấu nhất xảy ra sẽ là gì: liệu mình có bị bắt cóc, liệu mình có bị cướp, liệu mình có bị... hiếp không?
Tôi bảo ông hãy đưa tôi về nhà như ông đã hứa. Kế hoạch của tôi là nhờ Tal đợi tôi ở dưới cổng và nói chuyện với ông khi xe dừng. Ông già này có cái gì đó rất không bình thường đáng sợ hết sức. Mặt ông có cái vẻ căng thẳng của một kẻ tâm thần có thể làm bất cứ điều gì khi bị mất kiểm soát. Tôi phải cố giữ cho mình thật bình tĩnh, không hoảng loạn. Tôi nhắn tin cho Asher: “Cứ 5 phút gọi cho tao. Nếu tao không nghe máy thì báo cảnh sát. Tao đi cùng ông Neil L., xe Sirion, biển xxxx850.” Neil lái xe đưa tôi về nhà. Nhưng ngay khi thấy Tal, ông nhấn ga phóng vù đi.
- Ông đưa tôi đi đâu?
Ông không trả lời tôi. Miệng ông thở hổn hển, tay ông run lên vì giận. Tôi vừa tức lại vừa sợ. Đây là xe của ông, tôi không biết ông có giấu con dao hay khẩu súng ở đâu không. Mỗi lần ông cúi xuống tìm cái gì đó là người tôi như đông cứng lại.
Tôi bảo ông: “Tôi gửi tên và số xe của ông cho bạn tôi rồi. Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, cảnh sát sẽ biết.” Sắc mặt ông bất chợt thay đổi. Tôi mở máy điện thoại ra gọi cho cảnh sát, ông bất chợt dừng xe lại đẩy tôi ra. Tal đến đón tôi về.Khi thấy Tal, tôi ôm chầm lấy anh và bật khóc. Lúc bấy giờ, khi biết mình đã an toàn rồi, cảm xúc trong tôi mới tuôn ra. Tal và Sheila lên google tìm tên của ông và chúng tôi tìm thấy một loạt bài báo về ông này. Ông đã từng bị kết án hai lần vì quấy rối phụ nữ, thậm chí là khủng bố đe dọa giết một trong số đó. Khi bị hỏi, ông thậm chí còn thẳng thắn thừa nhận rằng ông muốn giết cô ta thật.
Tôi quả thực là quá đỗi may mắn.
Nhà văn Thu Trang Trần: Cẩn thận là tốt nhất
Tôi đi du lịch một mình vài lần, cả trong và ngoài nước.
Có lẽ vì tính cách thận trọng, tôi luôn chuẩn bị hành lý cẩn thận với các phương án dự phòng cho tình huống xấu nhất (ốm đau, mất giấy tờ...), trước khi khởi hành thì tìm hiểu kỹ về nơi đến và ghi lại những thông tin cần thiết, trong khi đi thì luôn ưu tiên an toàn, thêm nữa là ngoại hình không bắt mắt lắm và cũng không thích làm quen với người lạ, nên tôi chưa gặp sự cố nào đáng kể.
Lần duy nhất tạm coi là sự cố chỉ là không giỏi về chuyện xe cộ lại thuê phải cái xe máy hơi tã, phải dắt bộ đi một đoạn dài giữa trưa nắng ở Đà Nẵng.
Hằng Toe (Đỗ Thị Thúy Hằng, đang làm việc tại Ivivu, đã từng "phượt" qua gần 30 quốc gia) chia sẻ 10 tips an toàn khi muốn vi vu:
10 cách an toàn khi đi phượt:
1. Đi bụi không có nghĩa là phải nhất định ở khách sạn. Khi tìm nơi ở, cần chú ý đến giá trị (value) hơn là giá (price). Giá trị bao gồm địa điểm, mức xếp hạng của khách sạn/hostel, độ an toàn, các khuyến mãi hay dịch vụ đi kèm giá phòng (ví dụ: trả phòng muộn, có ăn sáng, có tour đi kèm…).
2. Khi đến một thành phố mới, quan trọng nhất là biết đường từ bến tàu/xe/sân bay về khách sạn/hostel đã đặt trước, tránh trường hợp chân ướt chân ráo đã bị bắt nạt rồi hậm hực cả chuyến.
3. Đừng ngại ăn ở food court trong các trung tâm mua sắm. Nghe có vẻ rất không “mạo hiểm” nhưng đây lại là các lựa chọn phong phú, sạch sẽ, giá cả phải chăng, tránh gặp phải các vấn đề về đường tiêu hóa.
4. Luôn uống nhiều nước, nước lọc hoặc nước hoa quả không đường. Càng đi dài ngày cơ thể càng dễ thiếu nước và thiếu chất.
5. Bản đồ là người bạn thân, ít nhất cần biết mình đang đi đâu.
6. Ngồi xe buýt công cộng chạy lòng vòng là một cách rất hay để khám phá thành phố.
7. Dùng thẻ ATM để tránh phải mang trong người quá nhiều tiền mặt.
8. Đi một mình thì … “xấu” là một lợi thế. Không cần thiết phải tô điểm quá sặc sỡ hay hở hang, dễ gây chú ý với những người xấu bụng, nhất là khi di chuyển trên các phương tiện công cộng hay ở các nơi đông đúc.
9. Các bạn gái thường rỉ tai nhau, đeo nhẫn ngón áp út, giả làm nhẫn cưới là một cách đề phòng đơn giản. Thường trai bản địa sẽ không quá mặn mà với gái đã có chồng.
10. Buổi tối nếu ra ngoài chơi cần đi với các bạn ở cùng khách sạn. Đi ra ngoài một mình buổi khuya ở một thành phố lạ, và một điều chắc chắn là bạn không bao giờ được uống say.
Du lịch, GO! - Theo The Box, internet
Kinh nghiệm đối phó nạn chặt chém ở các khu du lịch
Chinh phục những đỉnh cao
Khi Phanxipăng đã trở thành một điểm đến phổ thông, thì xu hướng đi tìm kiếm những đỉnh cao mới nhen nhóm trong lòng dân phượt.
Nhiều cung đường mới được phát hiện, hình thành và chinh phục, đem lại nhiều ấn tượng và sự thỏa mãn cho những người leo núi, đi rừng không chuyên.
“Chúng tôi đã lên đỉnh Pu Ta Leng”
Là người say mê “vùng cao”, Body Party (tên - nickname dân du lịch sử dụng trên các diễn đàn mạng) từng chinh phục Phanxipăng (Lào Cai) nhiều lần theo những cung đường mới và đã đặt chân lên đỉnh Phu Song Sung (Yên Bái) cao xấp xỉ 3.000m.
Mới đây nhất, Body cùng với Soi7x và Bazo là những người đầu tiên có mặt trên đỉnh Pu Ta Leng (Lai Châu) cao gần 3.100m, đỉnh núi được coi là nóc nhà thứ hai của Việt Nam.
Ngồi với Body, những câu chuyện kể về đêm trăng sáng ngồi trên mây trắng Tà Xùa (Yên Bái) nhóm lửa và uống rượu cùng đồng đội với những kỷ niệm phiêu diêu, huyền hoặc đã in vào ký ức... như không bao giờ dứt.
Có thể nói khi phong trào đi du lịch bằng xe máy đang trở nên quá phổ biến với các bạn trẻ, thì việc tìm cho mình một đam mê qua những hành trình chinh phục đỉnh cao đã tạo một góc nhìn mới cho dân đi. Các chuyến đi đều mang tính tự túc, tự mở cung và tự tổ chức, người đi sau học kinh nghiệm của người đi trước.
Hiện ở Hà Nội, thỉnh thoảng lại có một nhóm tổ chức leo núi Hàm Lợn (Sóc Sơn, Hà Nội), Tam Đảo (Vĩnh Phúc), Tây Yên Tử (Bắc Giang) vào dịp cuối tuần. Ở miền Trung, một số điểm đến hay được các bạn trẻ lựa chọn như núi Hòn Bà (Nha Trang), Sơn Trà (Đà Nẵng), Bạch Mã (Thừa Thiên - Huế). Tuy nhiên, ở miền Nam, do điều kiện địa hình không phong phú như miền núi phía Bắc nên không có nhiều “đỉnh cao” để lựa chọn. Tây nguyên có dãy Trường Sơn hùng vĩ nhưng cũng chưa được dân đi khai phá.
Khai phá những đỉnh cao
Do đặc điểm địa hình cũng như phong trào còn non trẻ, các cung leo núi, băng rừng ở miền Trung và miền Nam chưa thật sự hiểm hóc như vùng núi phía Bắc. Công tác tổ chức thực hiện dễ dàng hơn do cung ngắn, độ khó trung bình, thời gian ít. Ngược lại, một vài nhóm có kinh nghiệm ở Hà Nội thường mày mò tổ chức một nhóm đi nhỏ với cung đường hiểm trở, mất nhiều công sức và đôi khi không thành công.
Trước kia, khi phong trào đi tìm “chấm” (tọa độ) còn mạnh, việc chinh phục những “chấm” khó ở Hàm Yên (Tuyên Quang), Mường Sai (Sông Mã, Sơn La) hay Khau Cọ (Văn Bàn, Lào Cai) cũng hay cuốn dân đi vào những hành trình leo núi băng rừng không đoán trước được kết quả. Trong năm 2011-2012, đỉnh Pù Luông (Thanh Hóa), đỉnh Phu Song Sung (Yên Bái) và gần đây là đỉnh Pu Ta Leng đã trở thành những đích đến hấp dẫn nhất của dân leo núi đi rừng không chuyên. Đã có nhiều chuyến đi tiền trạm, khám phá và thất bại. Nhóm sau rút kinh nghiệm của nhóm trước, cuối cùng cũng đến lúc tìm ra con đường đến đích cho những người trẻ đam mê khám phá và chinh phục.
Tổ chức leo núi thường phức tạp, phải tìm kiếm bản đồ địa hình tỉ lệ lớn, hiểu biết cách thức đọc bản đồ, phân tích được địa hình và quyết định lộ trình sao cho hợp lý về mặt sức khỏe và thời gian, cũng như phải tính toán được sự hỗ trợ từ cư dân bản địa với chuyến đi. Bản thân sự chuẩn bị cho chuyến đi một cách kỹ lưỡng, những trao đổi mang tính kiến thức được chia sẻ trên nhiều diễn đàn đã mang lại nhiều câu chuyện thú vị, giúp nhiều nhóm đi thành công.
Những đỉnh cao châu Á
Nếu những lộ trình chinh phục đỉnh cao ở trong nước mang tính chủ động và độc lập cao, hầu như không do một công ty lữ hành hay hiệp hội nào tổ chức, dân đi muốn leo núi ở ngoài biên giới lại phải tự tìm kiếm thông tin trên mạng và qua kinh nghiệm của những người đi trước để có thể đặt dịch vụ cho một chuyến đi với chi phí hợp lý.
Những ngọn núi ở châu Á phù hợp về chi phí và thời gian với dân “bụi” hay được lựa chọn là đỉnh Kinabalu cao nhất Đông Nam Á (Malaysia), núi Phú Sĩ (Nhật Bản), các cung đường ở vùng nóc nhà thế giới Tây Tạng, Nepal, các đỉnh núi lửa Pinatubo, Taal ở Philippines, núi lửa Semeru (đảo Java, Indonesia)...
Đặc điểm của các chuyến đi này là đều có dịch vụ du lịch do người bản địa cung cấp, du khách chỉ cần tìm hiểu kỹ cung đường và giá cả để đảm bảo phù hợp với kế hoạch cá nhân. Do yếu tố kinh tế chi phối nên không có nhiều dân du lịch bụi có cơ hội thực hiện được các chuyến chinh phục đỉnh cao ngoài biên giới kể trên. Tuy nhiên, ngoài đặc điểm tuyệt vời của địa hình với thiên nhiên kỳ vỹ và ấn tượng, việc chinh phục các điểm đến này cũng là những minh chứng sâu sắc về ý chí vượt qua thử thách của con người.
Để được “đi”
Leo núi, băng rừng, chinh phục những đỉnh cao là một hình thức du lịch được yêu thích trên thế giới. Một sở thích lành mạnh, thỏa mãn được đam mê khám phá những khu vực thiên nhiên hoang dã, hấp dẫn và độc đáo. Sau những chuyến đi mà ý chí đóng vai trò cực kỳ quan trọng này, nhiều người đã tìm lại được cho mình nguồn năng lượng dồi dào, tươi mới trong cuộc sống cũng như nhiệt huyết cho nhiều chuyến đi tiếp sau này.
Sau khi đỉnh cao Pu Ta Leng được chinh phục, sẽ có những đỉnh cao khác trong bản đồ Việt Nam được hướng tới như đỉnh Nhĩ Cù San (Bát Xát, Lào Cai), đỉnh Ngọc Linh (dãy Trường Sơn) với đam mê và nhiệt huyết của những người leo núi, băng rừng không chuyên. Đó chính là những hành trình mới, hấp dẫn và nhiều mơ ước, đang thúc gọi những người trẻ lên đường, đơn giản chỉ là để được “đi”.
Du lịch, GO! - Theo Băng Giang \ Tuổi Trẻ, internet
Nhiều cung đường mới được phát hiện, hình thành và chinh phục, đem lại nhiều ấn tượng và sự thỏa mãn cho những người leo núi, đi rừng không chuyên.
“Chúng tôi đã lên đỉnh Pu Ta Leng”
Là người say mê “vùng cao”, Body Party (tên - nickname dân du lịch sử dụng trên các diễn đàn mạng) từng chinh phục Phanxipăng (Lào Cai) nhiều lần theo những cung đường mới và đã đặt chân lên đỉnh Phu Song Sung (Yên Bái) cao xấp xỉ 3.000m.
Mới đây nhất, Body cùng với Soi7x và Bazo là những người đầu tiên có mặt trên đỉnh Pu Ta Leng (Lai Châu) cao gần 3.100m, đỉnh núi được coi là nóc nhà thứ hai của Việt Nam.
Ngồi với Body, những câu chuyện kể về đêm trăng sáng ngồi trên mây trắng Tà Xùa (Yên Bái) nhóm lửa và uống rượu cùng đồng đội với những kỷ niệm phiêu diêu, huyền hoặc đã in vào ký ức... như không bao giờ dứt.
Có thể nói khi phong trào đi du lịch bằng xe máy đang trở nên quá phổ biến với các bạn trẻ, thì việc tìm cho mình một đam mê qua những hành trình chinh phục đỉnh cao đã tạo một góc nhìn mới cho dân đi. Các chuyến đi đều mang tính tự túc, tự mở cung và tự tổ chức, người đi sau học kinh nghiệm của người đi trước.
Hiện ở Hà Nội, thỉnh thoảng lại có một nhóm tổ chức leo núi Hàm Lợn (Sóc Sơn, Hà Nội), Tam Đảo (Vĩnh Phúc), Tây Yên Tử (Bắc Giang) vào dịp cuối tuần. Ở miền Trung, một số điểm đến hay được các bạn trẻ lựa chọn như núi Hòn Bà (Nha Trang), Sơn Trà (Đà Nẵng), Bạch Mã (Thừa Thiên - Huế). Tuy nhiên, ở miền Nam, do điều kiện địa hình không phong phú như miền núi phía Bắc nên không có nhiều “đỉnh cao” để lựa chọn. Tây nguyên có dãy Trường Sơn hùng vĩ nhưng cũng chưa được dân đi khai phá.Khai phá những đỉnh cao
Do đặc điểm địa hình cũng như phong trào còn non trẻ, các cung leo núi, băng rừng ở miền Trung và miền Nam chưa thật sự hiểm hóc như vùng núi phía Bắc. Công tác tổ chức thực hiện dễ dàng hơn do cung ngắn, độ khó trung bình, thời gian ít. Ngược lại, một vài nhóm có kinh nghiệm ở Hà Nội thường mày mò tổ chức một nhóm đi nhỏ với cung đường hiểm trở, mất nhiều công sức và đôi khi không thành công.
Trước kia, khi phong trào đi tìm “chấm” (tọa độ) còn mạnh, việc chinh phục những “chấm” khó ở Hàm Yên (Tuyên Quang), Mường Sai (Sông Mã, Sơn La) hay Khau Cọ (Văn Bàn, Lào Cai) cũng hay cuốn dân đi vào những hành trình leo núi băng rừng không đoán trước được kết quả. Trong năm 2011-2012, đỉnh Pù Luông (Thanh Hóa), đỉnh Phu Song Sung (Yên Bái) và gần đây là đỉnh Pu Ta Leng đã trở thành những đích đến hấp dẫn nhất của dân leo núi đi rừng không chuyên. Đã có nhiều chuyến đi tiền trạm, khám phá và thất bại. Nhóm sau rút kinh nghiệm của nhóm trước, cuối cùng cũng đến lúc tìm ra con đường đến đích cho những người trẻ đam mê khám phá và chinh phục.
Tổ chức leo núi thường phức tạp, phải tìm kiếm bản đồ địa hình tỉ lệ lớn, hiểu biết cách thức đọc bản đồ, phân tích được địa hình và quyết định lộ trình sao cho hợp lý về mặt sức khỏe và thời gian, cũng như phải tính toán được sự hỗ trợ từ cư dân bản địa với chuyến đi. Bản thân sự chuẩn bị cho chuyến đi một cách kỹ lưỡng, những trao đổi mang tính kiến thức được chia sẻ trên nhiều diễn đàn đã mang lại nhiều câu chuyện thú vị, giúp nhiều nhóm đi thành công.
Những đỉnh cao châu Á
Nếu những lộ trình chinh phục đỉnh cao ở trong nước mang tính chủ động và độc lập cao, hầu như không do một công ty lữ hành hay hiệp hội nào tổ chức, dân đi muốn leo núi ở ngoài biên giới lại phải tự tìm kiếm thông tin trên mạng và qua kinh nghiệm của những người đi trước để có thể đặt dịch vụ cho một chuyến đi với chi phí hợp lý.
Những ngọn núi ở châu Á phù hợp về chi phí và thời gian với dân “bụi” hay được lựa chọn là đỉnh Kinabalu cao nhất Đông Nam Á (Malaysia), núi Phú Sĩ (Nhật Bản), các cung đường ở vùng nóc nhà thế giới Tây Tạng, Nepal, các đỉnh núi lửa Pinatubo, Taal ở Philippines, núi lửa Semeru (đảo Java, Indonesia)...Đặc điểm của các chuyến đi này là đều có dịch vụ du lịch do người bản địa cung cấp, du khách chỉ cần tìm hiểu kỹ cung đường và giá cả để đảm bảo phù hợp với kế hoạch cá nhân. Do yếu tố kinh tế chi phối nên không có nhiều dân du lịch bụi có cơ hội thực hiện được các chuyến chinh phục đỉnh cao ngoài biên giới kể trên. Tuy nhiên, ngoài đặc điểm tuyệt vời của địa hình với thiên nhiên kỳ vỹ và ấn tượng, việc chinh phục các điểm đến này cũng là những minh chứng sâu sắc về ý chí vượt qua thử thách của con người.
Để được “đi”Leo núi, băng rừng, chinh phục những đỉnh cao là một hình thức du lịch được yêu thích trên thế giới. Một sở thích lành mạnh, thỏa mãn được đam mê khám phá những khu vực thiên nhiên hoang dã, hấp dẫn và độc đáo. Sau những chuyến đi mà ý chí đóng vai trò cực kỳ quan trọng này, nhiều người đã tìm lại được cho mình nguồn năng lượng dồi dào, tươi mới trong cuộc sống cũng như nhiệt huyết cho nhiều chuyến đi tiếp sau này.
Sau khi đỉnh cao Pu Ta Leng được chinh phục, sẽ có những đỉnh cao khác trong bản đồ Việt Nam được hướng tới như đỉnh Nhĩ Cù San (Bát Xát, Lào Cai), đỉnh Ngọc Linh (dãy Trường Sơn) với đam mê và nhiệt huyết của những người leo núi, băng rừng không chuyên. Đó chính là những hành trình mới, hấp dẫn và nhiều mơ ước, đang thúc gọi những người trẻ lên đường, đơn giản chỉ là để được “đi”.
Du lịch, GO! - Theo Băng Giang \ Tuổi Trẻ, internet
Popular Posts
-
H à Giang có rất nhiều chợ: chợ Phố Cáo, chợ Phó Bảng, chợ Sủng Là, chợ Lũng Phìn, chợ Ma Lé, chợ Đồng Văn, chợ Mèo Vạc, chợ Sà Phìn… Đa phầ...
-
C hùa Vạn Đức tọa lạc số 234 đường Tô Ngọc Vân, phường Tam Phú, quận Thủ Đức, TP.Hồ Chí Minh). Chùa do HT.Thích Trí Tịnh, đời thứ 41 dòng t...
-
(Metinfo) - A i cũng biết khổ qua nguyên trái hầm thịt nạc bằm hoặc cá thác lác quết nước muối, khổ qua xắt lát xào thịt bò , khổ qua xắt lá...
-
(QN online) - C ùng với za’ră (thịt thọc ống), aví cuốt (bánh sừng trâu), ốc đá là một trong những ẩm thực mang đậm nét đặc trưng của tộc n...
-
G iữa nhịp sống hối hả và ồn ào của TP. Hồ Chí Minh, nếu bạn bước chân vào nơi rợp bóng cây, lộng gió và nghe tiếng chim hót sẽ là một niềm ...
-
(iHay) - T hị xã Sông Cầu của tỉnh Phú Yên nằm giữa 2 thành phố Quy Nhơn (Bình Định) và Tuy Hòa (Phú Yên). Có lẽ do nằm trong “vùng trũng” g...
-
(CTTĐTTTH) - A n Định Cung không chỉ nổi tiếng là một công trình đẹp của cung đình Huế mà nó còn là nơi chứng kiến nhiều nỗi thăng trầm của ...
-
(Daidoanket) - N gược dòng Long Đại, con thuyền đưa chúng tôi đi ngang qua các thôn, bản với những tên gọi dân gian như Ổ Gà, Lùi, Cập, Chuố...
-
A n Giang là tỉnh ở đồng bằng sông Cửu Long, thuộc miền Nam Việt Nam với một phần nằm trong tứ giác Long Xuyên. Đây là tỉnh có dân số đông n...
-
K hu tưởng niệm các vua Hùng là một công trình thuộc khu Cổ Đại của dự án Công viên Lịch sử – Văn hóa dân tộc. Khu tưởng niệm tọa lạc trên ...






.jpg)
.jpg)

















-cf380.jpg)






