Home » Posts filed under Hồ
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồ. Hiển thị tất cả bài đăng
Núi và hồ Hàm Lợn
Cách Hà Nội khoảng 40km, nằm trong địa phận huyện Sóc Sơn, đỉnh Hàm Lợn cao 462m thu hút những bước chân phượt thủ bởi biệt danh nóc nhà Hà Nội. Đây cũng chính là điểm du lịch cuối tuần thật tuyệt!
Hàm Lợn là tên đỉnh núi cao nhất trong dãy núi Độc Tôn. Núi với địa hình hiểm trở, hoang sơ nhưng quen thuộc với những người yêu thích trekking. Cho dù nếu bạn không có mục đích leo núi thì nơi này vẫn hoàn toàn có thể là một địa điểm picnic lý tưởng. Ngoài ra: dưới chân núi là hồ Hàm Lợn (hay còn gọi là hồ Suối Bàu) khá đẹp nằm giữa những đồi thông, keo xanh mướt và hoang sơ.
< Đồi chè đẹp lung linh.
Đường đi ngắn nhất từ trung tâm Hà Nội là qua cầu Thăng Long, đi dọc theo đường cao tốc Thăng Long - Nội Bài đến ngã tư giao với Quốc lộ 2 thì rẽ trái đi về hướng Vĩnh Phúc.
Đi tiếp tới ngã tư giao với tỉnh lộ 135 (35) thì rẽ trái. Đường đi này cùng đường đến Việt phủ Thành Chương. Đi thẳng tỉnh lộ 35 qua Cánh Diều Villa là đến đường lên núi Hàm Lợn.
Nếu đã biết đường lên núi, bạn có thể đi theo đường này. Nếu chưa, đi thêm chừng 1,5 km là đến đường rẽ vào đập và hồ Hàm Lợn (hồ Suối Bàu) ngay dưới chân núi. Nếu chọn hồ, bạn hãy hỏi người dân địa phương để tìm được vị trí dã ngoại thích hợp nhất. Hồ Hàm Lợn tuyệt đẹp, hoang sơ nhưng khá sâu nên cần cẩn thận giữ an toàn.
< Hồ Hàm Lợn, còn gọi là hồ Suối Bàu.
Còn gì lãng mạn hơn khi dựng lều dưới những tán thông rợp mát hoặc cạnh hồ nước xanh trong, thậm chí có thể nằm ngay trên những thảm lá thông dày êm ái, tận hưởng cảm giác tan vào thiên nhiên. Nếu may mắn, vào sáng sớm bạn có thể được chứng kiến sương mù giăng phủ trên mặt hồ như những làn khói lãng đãng rất ấn tượng.
Dãy núi Độc Tôn được che phủ bởi rừng thứ sinh xen lẫn rừng trồng. Cây trồng chủ yếu là thông và keo. Đỉnh Hàm Lợn là địa điểm dã ngoại cực kỳ lý tưởng trong một hoặc hai ngày nghỉ cuối tuần.
Mặt đất khô thoáng, phủ đầy lá thông, lá keo. Ngả lưng trên thảm lá cây khô ráo khi đã cảm thấy mệt mỏi trong ngày hè oi bức hay ngày đông lạnh lẽo luôn đem đến cảm giác êm ái dễ chịu. Giấc ngủ có thể đến mà không hay.
Có hai lựa chọn cho các đoàn dã ngoại.
< Theo đường suối để lên đỉnh núi.
Nếu đi ngược đường suối để lên đỉnh núi, du khách có thể trải nghiệm cảm giác trèo đèo, vượt suối như những người lính hành quân ngày xưa. Hành trình ngược suối có thể mất 3 tiếng đồng hồ ngay cả với những người đã có kinh nghiệm.
Du khách sẽ phải trang bị găng tay, giày leo núi, chấp nhận bị ướt và nhiều khó khăn khác. Bù lại, theo lối này bạn có thể thưởng thức bản giao hưởng nhạc rừng của những chú chim ẩn trong các lùm cây bên suối.
< Chinh phục đỉnh Hàm Lợn theo lối mòn.
Trên đường, nếu may mắn, các bạn sẽ gặp một vài chú cua núi xù xì đang giương cặp càng đe dọa những người lạ xâm nhập. Đường suối lại chia làm 2 nhánh, một nhánh rẽ trái dễ đi dẫn thẳng lên khu đất trống mênh mông để cắm trại. Một nhánh khác rẽ phải hầu như không có người đặt chân đến, còn nguyên vẹn nét hoang sơ, phù hợp với những người yêu thích khám phá, mạo hiểm. Hai bên suối phủ đầy cây bụi, cành gai, nếu không có dao hay rựa mở đường thì vượt qua cung đường tưởng chừng rất ngắn này là điều không thể.
Một lựa chọn khác là men theo đường mòn để lên đỉnh núi trong khoảng một tiếng đồng hồ. Đường mòn thoai thoải và dễ đi, không có bụi rậm và đặc biệt là không có vắt. Bạn sẽ len lỏi giữa những cây thông cây keo. Dưới mỗi bước chân là thảm lá cây phủ dầy. Chỉ sau chừng hai đến ba lần nghỉ lấy hơi, bạn đã có thể đặt trên đến bãi cắm trại rộng rãi, bằng phẳng.
< Trên đỉnh núi nhìn xuống.
Cảnh quan bỗng chốc mở rộng ra bốn phía mênh mông, rất lý tưởng cho một buổi dã ngoại nướng thịt nhẹ nhàng và hít thở không khí trong lành.
Đặt những xiên đồ nướng trên than hồng, ngắm làn sương bảng lảng đang lẩn khuất giữa những đồi thông đồi keo phía xa xa trong lúc đợi chờ đồ nướng đang tỏa dần mùi thơm quyến rũ, những câu chuyện bên lò than rộn rã tiếng cười.

< Chiến thắng rồi nhé!
Mắc võng hoặc đơn giản chỉ là trải bạt trên mặt đất nằm nghỉ buổi trưa, ngắm mây trời đang trôi qua những tán lá thông, bạn sẽ cảm thấy thời gian trôi đi thật chậm, thật khẽ, thật dịu dàng. Nếu có nhiều thời gian, cắm trại trên đỉnh núi để ngắm hoàng hôn, đón bình minh và một đêm trăng sao lung linh vằng vặc là một trải nghiệm không gì tuyệt hơn nữa.
Ánh trăng bàng bạc phủ xuống những quả đồi, luồn qua tán lá thông để chiếu sáng mặt đất, cảnh lung linh huyền ảo đôi khi khiến du khách ngẩn ngơ đến quên thốt nên lời…
< Hoàng hôn trên đỉnh Hàm Lợn.
Nếu dã ngoại ở Hàm Lợn, đừng quên mang theo máy ảnh. Những đồi thông đẹp mơ màng cả bốn mùa sẽ làm bạn tiếc ngẩn tiếc ngơ nếu chẳng may để quên máy ảnh ở nhà hoặc chỉ có máy mà không pin.
Những khuôn hình đầy lãng mạn cùng những trải nghiệm dịu dàng sẽ khiến bạn muốn quay trở lại đây thêm không chỉ một lần nữa…
Du lịch, GO! tổng hợp từ Giải đáp Mytour và nhiều nguồn khác.
Hàm Lợn là tên đỉnh núi cao nhất trong dãy núi Độc Tôn. Núi với địa hình hiểm trở, hoang sơ nhưng quen thuộc với những người yêu thích trekking. Cho dù nếu bạn không có mục đích leo núi thì nơi này vẫn hoàn toàn có thể là một địa điểm picnic lý tưởng. Ngoài ra: dưới chân núi là hồ Hàm Lợn (hay còn gọi là hồ Suối Bàu) khá đẹp nằm giữa những đồi thông, keo xanh mướt và hoang sơ.
< Đồi chè đẹp lung linh.
Đường đi ngắn nhất từ trung tâm Hà Nội là qua cầu Thăng Long, đi dọc theo đường cao tốc Thăng Long - Nội Bài đến ngã tư giao với Quốc lộ 2 thì rẽ trái đi về hướng Vĩnh Phúc.
Đi tiếp tới ngã tư giao với tỉnh lộ 135 (35) thì rẽ trái. Đường đi này cùng đường đến Việt phủ Thành Chương. Đi thẳng tỉnh lộ 35 qua Cánh Diều Villa là đến đường lên núi Hàm Lợn.
Nếu đã biết đường lên núi, bạn có thể đi theo đường này. Nếu chưa, đi thêm chừng 1,5 km là đến đường rẽ vào đập và hồ Hàm Lợn (hồ Suối Bàu) ngay dưới chân núi. Nếu chọn hồ, bạn hãy hỏi người dân địa phương để tìm được vị trí dã ngoại thích hợp nhất. Hồ Hàm Lợn tuyệt đẹp, hoang sơ nhưng khá sâu nên cần cẩn thận giữ an toàn.
< Hồ Hàm Lợn, còn gọi là hồ Suối Bàu.
Còn gì lãng mạn hơn khi dựng lều dưới những tán thông rợp mát hoặc cạnh hồ nước xanh trong, thậm chí có thể nằm ngay trên những thảm lá thông dày êm ái, tận hưởng cảm giác tan vào thiên nhiên. Nếu may mắn, vào sáng sớm bạn có thể được chứng kiến sương mù giăng phủ trên mặt hồ như những làn khói lãng đãng rất ấn tượng.
Dãy núi Độc Tôn được che phủ bởi rừng thứ sinh xen lẫn rừng trồng. Cây trồng chủ yếu là thông và keo. Đỉnh Hàm Lợn là địa điểm dã ngoại cực kỳ lý tưởng trong một hoặc hai ngày nghỉ cuối tuần.
Mặt đất khô thoáng, phủ đầy lá thông, lá keo. Ngả lưng trên thảm lá cây khô ráo khi đã cảm thấy mệt mỏi trong ngày hè oi bức hay ngày đông lạnh lẽo luôn đem đến cảm giác êm ái dễ chịu. Giấc ngủ có thể đến mà không hay.
Có hai lựa chọn cho các đoàn dã ngoại.
< Theo đường suối để lên đỉnh núi.
Nếu đi ngược đường suối để lên đỉnh núi, du khách có thể trải nghiệm cảm giác trèo đèo, vượt suối như những người lính hành quân ngày xưa. Hành trình ngược suối có thể mất 3 tiếng đồng hồ ngay cả với những người đã có kinh nghiệm.
Du khách sẽ phải trang bị găng tay, giày leo núi, chấp nhận bị ướt và nhiều khó khăn khác. Bù lại, theo lối này bạn có thể thưởng thức bản giao hưởng nhạc rừng của những chú chim ẩn trong các lùm cây bên suối.
< Chinh phục đỉnh Hàm Lợn theo lối mòn.
Trên đường, nếu may mắn, các bạn sẽ gặp một vài chú cua núi xù xì đang giương cặp càng đe dọa những người lạ xâm nhập. Đường suối lại chia làm 2 nhánh, một nhánh rẽ trái dễ đi dẫn thẳng lên khu đất trống mênh mông để cắm trại. Một nhánh khác rẽ phải hầu như không có người đặt chân đến, còn nguyên vẹn nét hoang sơ, phù hợp với những người yêu thích khám phá, mạo hiểm. Hai bên suối phủ đầy cây bụi, cành gai, nếu không có dao hay rựa mở đường thì vượt qua cung đường tưởng chừng rất ngắn này là điều không thể.
Một lựa chọn khác là men theo đường mòn để lên đỉnh núi trong khoảng một tiếng đồng hồ. Đường mòn thoai thoải và dễ đi, không có bụi rậm và đặc biệt là không có vắt. Bạn sẽ len lỏi giữa những cây thông cây keo. Dưới mỗi bước chân là thảm lá cây phủ dầy. Chỉ sau chừng hai đến ba lần nghỉ lấy hơi, bạn đã có thể đặt trên đến bãi cắm trại rộng rãi, bằng phẳng.< Trên đỉnh núi nhìn xuống.
Cảnh quan bỗng chốc mở rộng ra bốn phía mênh mông, rất lý tưởng cho một buổi dã ngoại nướng thịt nhẹ nhàng và hít thở không khí trong lành.
Đặt những xiên đồ nướng trên than hồng, ngắm làn sương bảng lảng đang lẩn khuất giữa những đồi thông đồi keo phía xa xa trong lúc đợi chờ đồ nướng đang tỏa dần mùi thơm quyến rũ, những câu chuyện bên lò than rộn rã tiếng cười.

< Chiến thắng rồi nhé!
Mắc võng hoặc đơn giản chỉ là trải bạt trên mặt đất nằm nghỉ buổi trưa, ngắm mây trời đang trôi qua những tán lá thông, bạn sẽ cảm thấy thời gian trôi đi thật chậm, thật khẽ, thật dịu dàng. Nếu có nhiều thời gian, cắm trại trên đỉnh núi để ngắm hoàng hôn, đón bình minh và một đêm trăng sao lung linh vằng vặc là một trải nghiệm không gì tuyệt hơn nữa.
Ánh trăng bàng bạc phủ xuống những quả đồi, luồn qua tán lá thông để chiếu sáng mặt đất, cảnh lung linh huyền ảo đôi khi khiến du khách ngẩn ngơ đến quên thốt nên lời…
< Hoàng hôn trên đỉnh Hàm Lợn.
Nếu dã ngoại ở Hàm Lợn, đừng quên mang theo máy ảnh. Những đồi thông đẹp mơ màng cả bốn mùa sẽ làm bạn tiếc ngẩn tiếc ngơ nếu chẳng may để quên máy ảnh ở nhà hoặc chỉ có máy mà không pin.
Những khuôn hình đầy lãng mạn cùng những trải nghiệm dịu dàng sẽ khiến bạn muốn quay trở lại đây thêm không chỉ một lần nữa…
Du lịch, GO! tổng hợp từ Giải đáp Mytour và nhiều nguồn khác.
Khám phá Giếng Trời
Chúng tôi biết đến thác Giếng Trời qua lời một người bạn trước đây làm nghề buôn gỗ. Năm 2008, có vài du khách nước ngoài nhờ anh dẫn đi khám phá cánh rừng phía Tây Đà Nẵng. Khi đến đây họ đã bị thu hút trước cảnh đẹp và sự hoang sơ của thiên nhiên.
< Thác và hồ Giếng Trời ở rừng phía Tây Đà Nẵng.
Sau chuyến đi đó, họ còn dự định chọn Giếng Trời thành lập tour trekking (chương trình du lịch đi bộ khám phá) dành riêng cho khách quốc tế. Tuy nhiên đến nay dự định đó vẫn chưa thực hiện được và khi chúng tôi đến đây thì Giếng Trời vẫn còn nguyên vẻ hoang dã.
Đường vào rừng sâu
Không phải là một nơi quá khó để chinh phục nhưng hành trình đến Giếng Trời mang đầy đủ tính chất của một chuyến trekking thật sự. Đó là 15 cây số đường rừng núi gập ghềnh, trong đó khoảng ba cây số vô cùng khó đi, thậm chí phải tự xác định phương hướng và mở đường.
Bên cạnh đó là những con dốc dựng đứng, bầy vắt dày đặc dưới tán lá mục, gai mây, đá phủ đầy rêu trơn trợt… và cả những vị khách khó lường cắm trại đâu đó quanh vùng núi vốn là nơi sinh nhai của nghề phá rừng, bẫy thú.
Chúng tôi bắt đầu chuyến đi lúc trời còn chưa sáng hẳn và mưa vẫn còn rơi nhẹ. Cả đoàn lặng lẽ tiến bước. Những con đường xe gỗ chạy tạo thành rãnh lồi lõm, nhấp nhô cụi như sợi len vắt vẻo từ sườn núi này qua sườn núi khác nhìn xa xa trông rất vui mắt.
Gần 11 giờ trưa, đoàn đến cửa rừng vào Khe Lớn.Nơi đây cây lá còn rậm rịt hơn nữa, đường hẹp lại và nhiều cây mục với loài vắt tinh ranh. Sau ít phút nghỉ ngơi, đoàn tiến vào đoạn cuối cùng cũng là đoạn khó đi nhất, tốn sức nhất và nhiều vắt nhất. Đó là Khe Lớn – Giếng Trời.
Con đường mòn nhỏ, cũ mất hút trong đám rừng nguyên sinh, những lùm giang vắt ngang, gai mây, đá rêu trơn, dốc đứng như đang muốn thử thách sự chịu đựng cuối cùng của các thành viên.
Một vài người chậm chạp tụt lại sau kêu váng cả lên. Vậy mới biết, lạc rừng là một trong những nỗi sợ ghê gớm.
Sau một hồi, cả đoàn cũng đến suối, cách đó vài chục mét, thác Giếng Trời đang chảy ầm ầm vang vọng cả khu rừng già. Chương trình vui chơi ở nơi trên là trời, dưới là nước, bao quanh là những vách đá dựng đứng, thảm rừng xanh ngút ngàn tầm mắt chính thức bắt đầu.
Điều thích nhất của trekking Giếng Trời không phải là quãng đường dốc núi với sên vắt, gai rừng… mà chính là phong cảnh và sự tách biệt với thế giới bên ngoài của nơi đây. Sở dĩ gọi là Giếng Trời bởi hồ nước sâu hoắm nằm ở lưng chừng ngọn núi với con thác như từ trên trời đổ xuống ầm ào quanh năm.

Chiều ở núi tĩnh lặng, những cơn gió cuối ngày thốc qua thác, cuốn theo hơi nước phả vào người làm ta có cảm giác rất lạ. Nô đùa giữa dòng suối mát, hồi hộp chờ bọn cá suối cắn câu, rọi đèn pin soi ếch bắt ốc, đu dây… là những thú vui mà chỉ lên rừng mới có được.
Bể bơi giữa lưng chừng trời
Nếu so về độ cao, Giếng Trời chắc cũng xấp xỉ hai phần ba Bà Nà, lại nằm gần đỉnh ngọn núi nên gọi là bể bơi giữa lưng chừng trời cũng không ngoa lắm. Tính cả đáy thì Giếng Trời được bao quanh năm bề toàn là đá với đá. Dù giữa hè nóng bức, nước ở đây vẫn mát lạnh đến tê người.
Suối khá rộng và sâu, tuy nhiên vẫn có nhiều chỗ gành cạn dành cho những ai không biết bơi. Ai mạo hiểm hơn chút nữa có thểleo ra ngồi ngay giữa ngọn thác để thưởng thức điệu xoa bóp lưng bằng nước có một không hai. Ở trong thác nhìn ra còn thấy rất nhiều cầu vồng lung linh sắc màu.
Do nằm sâu trong rừng nên Giếng Trời có khá nhiều cá. Giữa trưa nắng, ta có thể thấy từng bầy cá lấp lóa vi trắng lượn lờ quanh các gờ đá.
Nhiều nhất vẫn là cá ngựa, loại cá có miệng như cá chép, vảy như cá niên. Những con cá ngựa to thường nhảy ngược lên khỏi mặt nước gần chỗ thác đổ xuống.
Cá suối rất kén mồi, tuy nhiên, với vài hột cơm nguội, những người trong đoàn đã may mắn kéo lên bờ được vài con. Số thành viên khác thì làm đu dây.
Với địa thế hiểm trở, cộng thêm sự tuần tra nghiêm ngặt của kiểm lâm nên khu vực Giếng Trời có khá nhiều cây cổ thụ, có những cây chò trị giá vài trăm triệu đồng cao chót vót bên dòng suối.
Những chiếc rễ dài thượt, cộng thêm chút khéo léo là trở thành chiếc đu dây vô cùng lý thú. Thích nhất là tiết mục mò cua bắt ốc chộp ếch suối đêm. Có rọi đèn pin mò mẫm lội suối lượm từng con ốc mới thấy sự nhọc nhằn của nghề này.
Ếch suối không nhiều nhưng nếu chịu khó thì vẫn chộp được dăm chục con nấu cháo. Ốc ở Giếng Trời con nào con nấy to như ngón tay, béo ngậy; hấp lá chanh hoặc nấu cháo đều ngon tuyệt.
Thưởng thức xong bữa ăn dã chiến, ai nấy nằm úp lưng lên tảng đá mát lạnh để hơi nước phả từng đợt vào mặt và ngắm bầu trời trong xanh đầy mây trôi lững lờ, nghe tiếng chim hót ríu rít, tiếng nước chảy rì rào. Phần thưởng cho một chuyến lặn lội xuyên rừng kể ra cũng thật xứng đáng.
Du lịch, GO! - Theo Ngô Khải Hoàng (Doanh Nhân Saigon), Bi Kính Lúp (TTVH).
< Thác và hồ Giếng Trời ở rừng phía Tây Đà Nẵng.
Sau chuyến đi đó, họ còn dự định chọn Giếng Trời thành lập tour trekking (chương trình du lịch đi bộ khám phá) dành riêng cho khách quốc tế. Tuy nhiên đến nay dự định đó vẫn chưa thực hiện được và khi chúng tôi đến đây thì Giếng Trời vẫn còn nguyên vẻ hoang dã.
Đường vào rừng sâu
Không phải là một nơi quá khó để chinh phục nhưng hành trình đến Giếng Trời mang đầy đủ tính chất của một chuyến trekking thật sự. Đó là 15 cây số đường rừng núi gập ghềnh, trong đó khoảng ba cây số vô cùng khó đi, thậm chí phải tự xác định phương hướng và mở đường.
Bên cạnh đó là những con dốc dựng đứng, bầy vắt dày đặc dưới tán lá mục, gai mây, đá phủ đầy rêu trơn trợt… và cả những vị khách khó lường cắm trại đâu đó quanh vùng núi vốn là nơi sinh nhai của nghề phá rừng, bẫy thú.
Chúng tôi bắt đầu chuyến đi lúc trời còn chưa sáng hẳn và mưa vẫn còn rơi nhẹ. Cả đoàn lặng lẽ tiến bước. Những con đường xe gỗ chạy tạo thành rãnh lồi lõm, nhấp nhô cụi như sợi len vắt vẻo từ sườn núi này qua sườn núi khác nhìn xa xa trông rất vui mắt.
Gần 11 giờ trưa, đoàn đến cửa rừng vào Khe Lớn.Nơi đây cây lá còn rậm rịt hơn nữa, đường hẹp lại và nhiều cây mục với loài vắt tinh ranh. Sau ít phút nghỉ ngơi, đoàn tiến vào đoạn cuối cùng cũng là đoạn khó đi nhất, tốn sức nhất và nhiều vắt nhất. Đó là Khe Lớn – Giếng Trời.
Con đường mòn nhỏ, cũ mất hút trong đám rừng nguyên sinh, những lùm giang vắt ngang, gai mây, đá rêu trơn, dốc đứng như đang muốn thử thách sự chịu đựng cuối cùng của các thành viên.
Một vài người chậm chạp tụt lại sau kêu váng cả lên. Vậy mới biết, lạc rừng là một trong những nỗi sợ ghê gớm.
Sau một hồi, cả đoàn cũng đến suối, cách đó vài chục mét, thác Giếng Trời đang chảy ầm ầm vang vọng cả khu rừng già. Chương trình vui chơi ở nơi trên là trời, dưới là nước, bao quanh là những vách đá dựng đứng, thảm rừng xanh ngút ngàn tầm mắt chính thức bắt đầu.Điều thích nhất của trekking Giếng Trời không phải là quãng đường dốc núi với sên vắt, gai rừng… mà chính là phong cảnh và sự tách biệt với thế giới bên ngoài của nơi đây. Sở dĩ gọi là Giếng Trời bởi hồ nước sâu hoắm nằm ở lưng chừng ngọn núi với con thác như từ trên trời đổ xuống ầm ào quanh năm.

Chiều ở núi tĩnh lặng, những cơn gió cuối ngày thốc qua thác, cuốn theo hơi nước phả vào người làm ta có cảm giác rất lạ. Nô đùa giữa dòng suối mát, hồi hộp chờ bọn cá suối cắn câu, rọi đèn pin soi ếch bắt ốc, đu dây… là những thú vui mà chỉ lên rừng mới có được.
Bể bơi giữa lưng chừng trời
Nếu so về độ cao, Giếng Trời chắc cũng xấp xỉ hai phần ba Bà Nà, lại nằm gần đỉnh ngọn núi nên gọi là bể bơi giữa lưng chừng trời cũng không ngoa lắm. Tính cả đáy thì Giếng Trời được bao quanh năm bề toàn là đá với đá. Dù giữa hè nóng bức, nước ở đây vẫn mát lạnh đến tê người.
Suối khá rộng và sâu, tuy nhiên vẫn có nhiều chỗ gành cạn dành cho những ai không biết bơi. Ai mạo hiểm hơn chút nữa có thểleo ra ngồi ngay giữa ngọn thác để thưởng thức điệu xoa bóp lưng bằng nước có một không hai. Ở trong thác nhìn ra còn thấy rất nhiều cầu vồng lung linh sắc màu.
Do nằm sâu trong rừng nên Giếng Trời có khá nhiều cá. Giữa trưa nắng, ta có thể thấy từng bầy cá lấp lóa vi trắng lượn lờ quanh các gờ đá.
Nhiều nhất vẫn là cá ngựa, loại cá có miệng như cá chép, vảy như cá niên. Những con cá ngựa to thường nhảy ngược lên khỏi mặt nước gần chỗ thác đổ xuống.
Cá suối rất kén mồi, tuy nhiên, với vài hột cơm nguội, những người trong đoàn đã may mắn kéo lên bờ được vài con. Số thành viên khác thì làm đu dây.
Với địa thế hiểm trở, cộng thêm sự tuần tra nghiêm ngặt của kiểm lâm nên khu vực Giếng Trời có khá nhiều cây cổ thụ, có những cây chò trị giá vài trăm triệu đồng cao chót vót bên dòng suối.
Những chiếc rễ dài thượt, cộng thêm chút khéo léo là trở thành chiếc đu dây vô cùng lý thú. Thích nhất là tiết mục mò cua bắt ốc chộp ếch suối đêm. Có rọi đèn pin mò mẫm lội suối lượm từng con ốc mới thấy sự nhọc nhằn của nghề này.
Ếch suối không nhiều nhưng nếu chịu khó thì vẫn chộp được dăm chục con nấu cháo. Ốc ở Giếng Trời con nào con nấy to như ngón tay, béo ngậy; hấp lá chanh hoặc nấu cháo đều ngon tuyệt.
Thưởng thức xong bữa ăn dã chiến, ai nấy nằm úp lưng lên tảng đá mát lạnh để hơi nước phả từng đợt vào mặt và ngắm bầu trời trong xanh đầy mây trôi lững lờ, nghe tiếng chim hót ríu rít, tiếng nước chảy rì rào. Phần thưởng cho một chuyến lặn lội xuyên rừng kể ra cũng thật xứng đáng.
Du lịch, GO! - Theo Ngô Khải Hoàng (Doanh Nhân Saigon), Bi Kính Lúp (TTVH).
Đầm Vân Long: vùng nước bình yên
Nếu ai đó đã từng hãi hùng với kiểu chèo kéo đổi tiền và đòi tiền bo ở Tràng An, đã mệt mỏi với những chuyện vòi vĩnh ở Tam Cốc hẳn sẽ thấy thật dễ chịu khi lên thuyền du ngoạn mặt nước lặng như tấm gương khổng lồ ở Vân Long.
< Cò bay rợp trời trên đầm Vân Long...
Đưa vào khai thác du lịch từ năm 1999, Vân Long được biết tới như một vùng đất ngập nước lớn nhất đồng bằng Bắc bộ, trải rộng trên gần 3.000ha thuộc địa bàn của bảy xã thuộc huyện Gia Viễn, Ninh Bình. Ít được biết tới như tuyến Tam Cốc – Bích Động, bến đò trên triền đê thường hiu hắt vắng lặng suốt ngày, và ngay mặt nước mênh mông cũng ít khi xao động mái chèo.
Rõ ràng thu nhập từ du lịch của cư dân bản địa có phần kém hơn so với bên Tam Cốc, nhưng biết làm thế nào, bởi sự đầu tư ở đây vẫn còn ở mức sơ khai.
Thuyền chở khách đúc bằng ximăng phủ cốt phên tre, trông không mấy cảm tình cho du khách, song bù lại người chở đò thường chất phác, tất nhiên không có cảnh chèo kéo mua bán đồ thêu, chụp ảnh… như các nơi khác. Trên hành trình suốt ba tiếng đồng hồ được nghe người chèo rủ rỉ kể chuyện, mà chuyện hay được kể nhất vẫn là cuộc sống ở đây, tất nhiên rồi.
Lùng xem đàn voọc quần đùi trắng
Cho tới nay, theo thông báo của ông Tilo Nadler, giám đốc trung tâm Cứu hộ thú linh trưởng Cúc Phương thì tại vùng Vân Long còn tồn tại hơn 40 cá thể voọc quần đùi trắng, có thể hiểu xưa kia loài này đông đúc thế nào. Những chuyện săn bắn thú mới chỉ bị nghiêm cấm từ khi vùng này được quy hoạch du lịch, còn trước đó có mấy ai hiểu về bảo tồn thiên nhiên.
Hiện nay, quần thể voọc tại Vân Long chiếm số lượng lớn nhất trong cả nước, song không phải ai cũng có thể bắt gặp chúng, bởi thời gian du ngoạn mặt nước thường không trùng với thời gian chúng ra ngoài. Giữa trùng điệp nước vây bọc, những khối núi liền lạc thành mạch là nơi cư trú lý tưởng của chúng, cộng thêm vách núi gần như thẳng đứng, cao vài chục mét nên chuyện nhìn thấy voọc khá là hy hữu đối với du khách.
Chỉ khi quyết tâm dậy thật sớm, hẹn lái đò từ hôm trước để xuất bến từ 5 giờ sáng, chúng tôi mới có cơ duyên gặp được những con thú đang nằm trong Sách đỏ này. Ngay từ mỏm núi đầu tiên tại khúc quanh dẫn từ mé ngoài vào trong đầm nước, gã lái đò đã xuýt xoa bởi rất gần mép nước, một chú voọc to kễnh đang ngồi im như tượng. Có lẽ đây là con đầu đàn hay trinh sát cảnh giới gì đó.
Nhìn mấy chiếc thuyền bơi trên mặt nước phía dưới bằng vẻ thờ ơ, voọc đủng đỉnh trèo sâu vào tán lá rậm rạp. Không hiểu nói thật hay nói đùa mà gã chèo đò thông báo loài voọc quần đùi trắng rất thích ăn lá duối, và ở mỏm núi đó có một cây duối to. Kể cũng lạ, hầu hết các loài linh trưởng đều ăn tạp, nhưng ăn lá duối thì tôi không tin lắm.
Nhưng cũng không còn thời gian để tranh cãi, bởi ngay sau đó, ống kính của tôi đã không còn ngơi nghỉ phút nào. Trên vách núi thẳng tuột, cả một đoàn voọc kéo ra, có lẽ trên dưới chục con, và sự xuất hiện của chúng mang âm hưởng của một cuộc rượt đuổi đầy náo loạn.
Khó có thể tin voọc lại có thể di chuyển cực nhanh trên vách đá thẳng tuột như vậy. Nhảy từ trên cao xuống tán cây chìa ngang, bám và chạy thoăn thoắt trên vách, đàn voọc dường như đang đuổi theo con mồi hay có tranh chấp nội bộ.
“Chúng nó đuổi theo một con chồn”, chị lái đò bên kia tường thuật. Cũng không ai dám tin vào thông báo đó, bởi làm sao chị ta biết đó là con chồn, và đây là voọc chứ có phải hổ báo gì mà đi săn mồi như vậy?
Với khoảng cách hàng trăm mét, ống kính 200 của tôi cũng chỉ chụp được những tấm không rõ ràng, cộng thêm ánh sáng buổi bình minh còn nhập nhoạng. Cuộc rượt đuổi của chúng khiến những tán lá rung lên như có bão, và đàn voọc làm sôi động cả buổi bình minh suốt hơn 20 phút mới tạm ngưng.
Cảnh tượng này ngay cả gã lái đò của tôi cũng thú nhận chưa gặp bao giờ. Bình thường chỉ thoáng thấy một, hai chú voọc từ xa chứ đâu thể gặp cả đàn như vậy.
Ngoạn cảnh vịnh, ngắm cò bay
Tiến sâu hơn vào đầm, những đàn chim trời chào đón nhóm khách bằng vẻ náo loạn thông thường. Lũ vịt nước lặng lẽ bơi rồi vụt bay khi có động. Đám cò đậu kín mỏm núi có vẻ bình yên, nhưng đôi lúc nháo nhào cất cánh, rồi lại trở về chỗ cũ. Ở khoảng cách quá xa, đám chúng tôi có vẻ không phải là mối quan tâm của chúng. Chiếm đa phần các loài chim ở đây là cò có chiếc mỏ rất giống mỏ bồ nông nhưng nhỏ hơn. Cư dân bản địa có cảm tình với loài cò này, vì chúng ăn khá nhiều ốc bươu vàng, một sự nguy hại tiềm tàng cho đời sống nông thôn.
Nghe nói, cò chỉ cần kẹp mỏ là có thể bóp vỡ vỏ cứng của ốc bươu, và mỗi ngày một chú cò có thể xơi tái cả ký ốc. Với chiếc mỏ to dài, cặp chân khẳng khuột, cò mỗi khi tung cánh bay có dáng đẹp không kém sếu đầu đỏ ở miệt ngập nước U Minh.
Các bậc thầy nhiếp ảnh địa phương vẫn miệt mài tới đây để săn những tấm hình tuyệt đẹp về hàng vạn cánh cò bay lượn trên đầm Vân Long buổi hoàng hôn, còn du khách từ nơi xa, chỉ lưu lại vài ngày đành bằng lòng với vài đàn cò lẻ tẻ vậy.
Được mệnh danh là “vịnh không sóng”, Vân Long đẹp một vẻ bình yên, từ mặt nước phẳng lặng soi rõ lớp rong dày đặc dưới mặt nước cho tới đám sen tự nhiên mọc tràn lan, từ dáng núi nhấp nhô cho tới đám cỏ lác ngả màu vàng rực vào mùa khô.
Nhún nhường nằm sát mặt nước là những chiếc lá tròn như lá sen, từ đó nở ra bông hoa nhỏ xíu trắng muốt có tên hoa trang. Lác đác hoa súng, hoa sen khoe sắc, hợp cùng đám lau lác tạo thành bức tranh thiên nhiên yên hoà.
Du lịch trên đất này là như vậy, cứ nhàn tản thưởng ngoạn, ngắm những vẻ đẹp bình yên để nhận ra, quá nhiều lúc trong đời mình đã phải hao phí vào những cuộc mưu sinh và giải trí náo nhiệt nhưng rõ là vô bổ.
Cuối tuần với đầm Vân Long
Du lịch, GO! - Theo Thái A (Sàigòn Tiếp Thị), internet
< Cò bay rợp trời trên đầm Vân Long...
Đưa vào khai thác du lịch từ năm 1999, Vân Long được biết tới như một vùng đất ngập nước lớn nhất đồng bằng Bắc bộ, trải rộng trên gần 3.000ha thuộc địa bàn của bảy xã thuộc huyện Gia Viễn, Ninh Bình. Ít được biết tới như tuyến Tam Cốc – Bích Động, bến đò trên triền đê thường hiu hắt vắng lặng suốt ngày, và ngay mặt nước mênh mông cũng ít khi xao động mái chèo.
Rõ ràng thu nhập từ du lịch của cư dân bản địa có phần kém hơn so với bên Tam Cốc, nhưng biết làm thế nào, bởi sự đầu tư ở đây vẫn còn ở mức sơ khai.
Thuyền chở khách đúc bằng ximăng phủ cốt phên tre, trông không mấy cảm tình cho du khách, song bù lại người chở đò thường chất phác, tất nhiên không có cảnh chèo kéo mua bán đồ thêu, chụp ảnh… như các nơi khác. Trên hành trình suốt ba tiếng đồng hồ được nghe người chèo rủ rỉ kể chuyện, mà chuyện hay được kể nhất vẫn là cuộc sống ở đây, tất nhiên rồi.
Lùng xem đàn voọc quần đùi trắng
Cho tới nay, theo thông báo của ông Tilo Nadler, giám đốc trung tâm Cứu hộ thú linh trưởng Cúc Phương thì tại vùng Vân Long còn tồn tại hơn 40 cá thể voọc quần đùi trắng, có thể hiểu xưa kia loài này đông đúc thế nào. Những chuyện săn bắn thú mới chỉ bị nghiêm cấm từ khi vùng này được quy hoạch du lịch, còn trước đó có mấy ai hiểu về bảo tồn thiên nhiên.
Hiện nay, quần thể voọc tại Vân Long chiếm số lượng lớn nhất trong cả nước, song không phải ai cũng có thể bắt gặp chúng, bởi thời gian du ngoạn mặt nước thường không trùng với thời gian chúng ra ngoài. Giữa trùng điệp nước vây bọc, những khối núi liền lạc thành mạch là nơi cư trú lý tưởng của chúng, cộng thêm vách núi gần như thẳng đứng, cao vài chục mét nên chuyện nhìn thấy voọc khá là hy hữu đối với du khách.Chỉ khi quyết tâm dậy thật sớm, hẹn lái đò từ hôm trước để xuất bến từ 5 giờ sáng, chúng tôi mới có cơ duyên gặp được những con thú đang nằm trong Sách đỏ này. Ngay từ mỏm núi đầu tiên tại khúc quanh dẫn từ mé ngoài vào trong đầm nước, gã lái đò đã xuýt xoa bởi rất gần mép nước, một chú voọc to kễnh đang ngồi im như tượng. Có lẽ đây là con đầu đàn hay trinh sát cảnh giới gì đó.
Nhìn mấy chiếc thuyền bơi trên mặt nước phía dưới bằng vẻ thờ ơ, voọc đủng đỉnh trèo sâu vào tán lá rậm rạp. Không hiểu nói thật hay nói đùa mà gã chèo đò thông báo loài voọc quần đùi trắng rất thích ăn lá duối, và ở mỏm núi đó có một cây duối to. Kể cũng lạ, hầu hết các loài linh trưởng đều ăn tạp, nhưng ăn lá duối thì tôi không tin lắm.
Nhưng cũng không còn thời gian để tranh cãi, bởi ngay sau đó, ống kính của tôi đã không còn ngơi nghỉ phút nào. Trên vách núi thẳng tuột, cả một đoàn voọc kéo ra, có lẽ trên dưới chục con, và sự xuất hiện của chúng mang âm hưởng của một cuộc rượt đuổi đầy náo loạn.
Khó có thể tin voọc lại có thể di chuyển cực nhanh trên vách đá thẳng tuột như vậy. Nhảy từ trên cao xuống tán cây chìa ngang, bám và chạy thoăn thoắt trên vách, đàn voọc dường như đang đuổi theo con mồi hay có tranh chấp nội bộ.
“Chúng nó đuổi theo một con chồn”, chị lái đò bên kia tường thuật. Cũng không ai dám tin vào thông báo đó, bởi làm sao chị ta biết đó là con chồn, và đây là voọc chứ có phải hổ báo gì mà đi săn mồi như vậy?
Với khoảng cách hàng trăm mét, ống kính 200 của tôi cũng chỉ chụp được những tấm không rõ ràng, cộng thêm ánh sáng buổi bình minh còn nhập nhoạng. Cuộc rượt đuổi của chúng khiến những tán lá rung lên như có bão, và đàn voọc làm sôi động cả buổi bình minh suốt hơn 20 phút mới tạm ngưng.
Cảnh tượng này ngay cả gã lái đò của tôi cũng thú nhận chưa gặp bao giờ. Bình thường chỉ thoáng thấy một, hai chú voọc từ xa chứ đâu thể gặp cả đàn như vậy.
Ngoạn cảnh vịnh, ngắm cò bay
Tiến sâu hơn vào đầm, những đàn chim trời chào đón nhóm khách bằng vẻ náo loạn thông thường. Lũ vịt nước lặng lẽ bơi rồi vụt bay khi có động. Đám cò đậu kín mỏm núi có vẻ bình yên, nhưng đôi lúc nháo nhào cất cánh, rồi lại trở về chỗ cũ. Ở khoảng cách quá xa, đám chúng tôi có vẻ không phải là mối quan tâm của chúng. Chiếm đa phần các loài chim ở đây là cò có chiếc mỏ rất giống mỏ bồ nông nhưng nhỏ hơn. Cư dân bản địa có cảm tình với loài cò này, vì chúng ăn khá nhiều ốc bươu vàng, một sự nguy hại tiềm tàng cho đời sống nông thôn.
Nghe nói, cò chỉ cần kẹp mỏ là có thể bóp vỡ vỏ cứng của ốc bươu, và mỗi ngày một chú cò có thể xơi tái cả ký ốc. Với chiếc mỏ to dài, cặp chân khẳng khuột, cò mỗi khi tung cánh bay có dáng đẹp không kém sếu đầu đỏ ở miệt ngập nước U Minh.
Các bậc thầy nhiếp ảnh địa phương vẫn miệt mài tới đây để săn những tấm hình tuyệt đẹp về hàng vạn cánh cò bay lượn trên đầm Vân Long buổi hoàng hôn, còn du khách từ nơi xa, chỉ lưu lại vài ngày đành bằng lòng với vài đàn cò lẻ tẻ vậy.
Được mệnh danh là “vịnh không sóng”, Vân Long đẹp một vẻ bình yên, từ mặt nước phẳng lặng soi rõ lớp rong dày đặc dưới mặt nước cho tới đám sen tự nhiên mọc tràn lan, từ dáng núi nhấp nhô cho tới đám cỏ lác ngả màu vàng rực vào mùa khô.
Nhún nhường nằm sát mặt nước là những chiếc lá tròn như lá sen, từ đó nở ra bông hoa nhỏ xíu trắng muốt có tên hoa trang. Lác đác hoa súng, hoa sen khoe sắc, hợp cùng đám lau lác tạo thành bức tranh thiên nhiên yên hoà.
Du lịch trên đất này là như vậy, cứ nhàn tản thưởng ngoạn, ngắm những vẻ đẹp bình yên để nhận ra, quá nhiều lúc trong đời mình đã phải hao phí vào những cuộc mưu sinh và giải trí náo nhiệt nhưng rõ là vô bổ.
Cuối tuần với đầm Vân Long
Du lịch, GO! - Theo Thái A (Sàigòn Tiếp Thị), internet
Hồ Tịnh Tâm - Huế
Hồ Tịnh Tâm là một trong những thắng cảnh nổi tiếng của đất Kinh thành, nay thuộc địa phận phường Thuận Thành, Thành phố Huế.
Nguyên xưa, hồ là một đoạn sông Kim Long được cải tạo lại, tên ban đầu là ao Ký Tế. Năm Minh Mạng thứ 3 (1822), triều Nguyễn đã huy động tới 8000 binh lính tham gia vào việc cải tạo hồ, biến nó trở thành một Ngự Uyển của Hoàng gia. Sau khi hoàn thành, hồ mang tên mới là Tịnh Tâm.
Hồ Tịnh Tâm có bình diện hình chữ nhật, chu vi gần 1500m (354 trượng 6 thước). Trên hồ có ba hòn đảo Bồng Lai, Phương Trượng và Doanh Châu. Đảo Bồng Lai, ở phía nam hồ, chính giữa có điện Bồng Doanh, 3 gian 2 chái, mái trùng diêm, lợp ngói Hoàng lưu li.
Điện xây mặt về hướng nam, có lan can gạch bao quanh, phía trước lại có cửa Bồng Doanh, rồi cầu Bồng Doanh nối đảo với bờ hồ phía nam. Phía đông điện Bồng Doanh có nhà Thủy tạ Thanh Tâm, quay mặt về hướng đông. Phía tây điện có lầu Trừng Luyện, quay mặt về hướng tây. Phía bắc là cửa Hồng Cừ và một chiếc cầu cùng tên.
Trên đảo Phương Trượng, chính giữa có gác Nam Huân, quay mặt về hướng nam, 2 tầng, mái lợp ngói hoàng lưu li. Phía nam có cửa Bích Tảo và cầu Bích Tảo. Phía bắc đảo có lầu Tịnh Tâm, xây mặt hướng bắc. Phía đông có nhà Hạo Nhiên (từ năm 1848 đổi thành Thiên Nhiên), quay mặt về hướng đông. Phía tây có hiên Dưỡng Tính quay mặt về hướng tây. Giữa hai đảo có đình Tứ Đạt nằm giữa một hệ thống hành lang mái lợp ngói gồm 44 gian, chạy nối vào cầu Bích Tảo ở phía nam và cầu Hồng Cừ ở phía bắc.
Giữa hồ Tịnh tâm có đê Kim Oanh nối liền từ bờ đông qua bờ tây. Phía đông đê có cầu Lục Liễu, 3 gian, mái lợp ngói. Phía nam, đê gắn với một hành lang dài 56 gian, ở giữa là cầu Bạch Tần. Phía nam cầu có nhà tạ Thanh Tước để thuyền vua ngự. ở đoạn cuối phía tây của hành lang lại có nhà Khúc Tạ, thông với một nhà tạ khác, là Khúc Tạ Hà Phong qua một hành lang nhỏ dựng trên mặt nước. Phía nam nhà tạ này là đảo Doanh Châu.
Trên các góc của đảo Bồng Lai, Phương Trượng đều có xếp đá tạo các giả sơn. Riêng đảo Doanh Châu được tạo dáng như một hòn non bộ lớn nổi trên mặt hồ. Khắp nơi chung quanh đảo Bồng lai, Phương Trượng, đê Kim Oanh và dọc bờ hồ đều trồng các loại liễu trúc và các thứ hoa cỏ lạ. Dưới hồ chỉ trồng duy nhất loại sen trắng.
Hồ Tịnh Tâm được ngăn cách với bên ngoài bằng một vòng tường gạch xây khá cao. Ở bốn mặt trổ bốn cửa: Hạ Huân ở phía nam, Đông Hy ở phía bắc, Xuân Quang ở phía đông và Thu Nguyệt ở phía tây...
Với kiểu kiến trúc cầu kỳ, nhưng hết sức hài hòa với tự nhiên, hồ Tịnh Tâm được xem là một thành tựu tiêu biểu của nghệ thuật kiến trúc cảnh quan Việt Nam thế kỷ XIX.
Cảnh đẹp của hồ đã tạo nguồn thi hứng và trở thành đề tài cho nhiều bài thơ, chùm thơ nổi tiếng của các vua Nguyễn như Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức...
Nổi bật hơn cả vẫn là bài Tịnh Hồ Hạ Hứng, nằm trong chùm thơ ca ngợi 20 cảnh đẹp đất Thần Kinh của vua Thiệu Trị. Đương thời, bài thơ này cùng với phong cảnh hồ Tịnh Tâm được vẽ vào tranh gương để treo ở các cung điện.
Từ cuối thế kỷ XIX, do thiếu điều kiện chăm sóc, các kiến trúc ở khu vực hồ Tịnh Tâm bị hư hỏng dần hoặc bị triệt giải. Năm 1946, vòng tường gạch bao quanh hồ bị phá để xây dựng một vòng tường thấp hơn. Năm 1960, trên nền điện Bồng Doanh cũ có dựng một ngôi đình bát giác nhỏ để kỷ niệm. Trong lần tu bổ này một cây cầu bê tông đã được xây dựng để nối đảo Bồng Lai với đê Kim Oanh...
Du lịch, GO! - Theo web Thừa Thiên - Huế, ảnh internet
Nguyên xưa, hồ là một đoạn sông Kim Long được cải tạo lại, tên ban đầu là ao Ký Tế. Năm Minh Mạng thứ 3 (1822), triều Nguyễn đã huy động tới 8000 binh lính tham gia vào việc cải tạo hồ, biến nó trở thành một Ngự Uyển của Hoàng gia. Sau khi hoàn thành, hồ mang tên mới là Tịnh Tâm.
Hồ Tịnh Tâm có bình diện hình chữ nhật, chu vi gần 1500m (354 trượng 6 thước). Trên hồ có ba hòn đảo Bồng Lai, Phương Trượng và Doanh Châu. Đảo Bồng Lai, ở phía nam hồ, chính giữa có điện Bồng Doanh, 3 gian 2 chái, mái trùng diêm, lợp ngói Hoàng lưu li.
Điện xây mặt về hướng nam, có lan can gạch bao quanh, phía trước lại có cửa Bồng Doanh, rồi cầu Bồng Doanh nối đảo với bờ hồ phía nam. Phía đông điện Bồng Doanh có nhà Thủy tạ Thanh Tâm, quay mặt về hướng đông. Phía tây điện có lầu Trừng Luyện, quay mặt về hướng tây. Phía bắc là cửa Hồng Cừ và một chiếc cầu cùng tên.
Trên đảo Phương Trượng, chính giữa có gác Nam Huân, quay mặt về hướng nam, 2 tầng, mái lợp ngói hoàng lưu li. Phía nam có cửa Bích Tảo và cầu Bích Tảo. Phía bắc đảo có lầu Tịnh Tâm, xây mặt hướng bắc. Phía đông có nhà Hạo Nhiên (từ năm 1848 đổi thành Thiên Nhiên), quay mặt về hướng đông. Phía tây có hiên Dưỡng Tính quay mặt về hướng tây. Giữa hai đảo có đình Tứ Đạt nằm giữa một hệ thống hành lang mái lợp ngói gồm 44 gian, chạy nối vào cầu Bích Tảo ở phía nam và cầu Hồng Cừ ở phía bắc.
Giữa hồ Tịnh tâm có đê Kim Oanh nối liền từ bờ đông qua bờ tây. Phía đông đê có cầu Lục Liễu, 3 gian, mái lợp ngói. Phía nam, đê gắn với một hành lang dài 56 gian, ở giữa là cầu Bạch Tần. Phía nam cầu có nhà tạ Thanh Tước để thuyền vua ngự. ở đoạn cuối phía tây của hành lang lại có nhà Khúc Tạ, thông với một nhà tạ khác, là Khúc Tạ Hà Phong qua một hành lang nhỏ dựng trên mặt nước. Phía nam nhà tạ này là đảo Doanh Châu.
Trên các góc của đảo Bồng Lai, Phương Trượng đều có xếp đá tạo các giả sơn. Riêng đảo Doanh Châu được tạo dáng như một hòn non bộ lớn nổi trên mặt hồ. Khắp nơi chung quanh đảo Bồng lai, Phương Trượng, đê Kim Oanh và dọc bờ hồ đều trồng các loại liễu trúc và các thứ hoa cỏ lạ. Dưới hồ chỉ trồng duy nhất loại sen trắng.
Hồ Tịnh Tâm được ngăn cách với bên ngoài bằng một vòng tường gạch xây khá cao. Ở bốn mặt trổ bốn cửa: Hạ Huân ở phía nam, Đông Hy ở phía bắc, Xuân Quang ở phía đông và Thu Nguyệt ở phía tây...
Với kiểu kiến trúc cầu kỳ, nhưng hết sức hài hòa với tự nhiên, hồ Tịnh Tâm được xem là một thành tựu tiêu biểu của nghệ thuật kiến trúc cảnh quan Việt Nam thế kỷ XIX.
Cảnh đẹp của hồ đã tạo nguồn thi hứng và trở thành đề tài cho nhiều bài thơ, chùm thơ nổi tiếng của các vua Nguyễn như Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức...
Nổi bật hơn cả vẫn là bài Tịnh Hồ Hạ Hứng, nằm trong chùm thơ ca ngợi 20 cảnh đẹp đất Thần Kinh của vua Thiệu Trị. Đương thời, bài thơ này cùng với phong cảnh hồ Tịnh Tâm được vẽ vào tranh gương để treo ở các cung điện.
Từ cuối thế kỷ XIX, do thiếu điều kiện chăm sóc, các kiến trúc ở khu vực hồ Tịnh Tâm bị hư hỏng dần hoặc bị triệt giải. Năm 1946, vòng tường gạch bao quanh hồ bị phá để xây dựng một vòng tường thấp hơn. Năm 1960, trên nền điện Bồng Doanh cũ có dựng một ngôi đình bát giác nhỏ để kỷ niệm. Trong lần tu bổ này một cây cầu bê tông đã được xây dựng để nối đảo Bồng Lai với đê Kim Oanh...
Du lịch, GO! - Theo web Thừa Thiên - Huế, ảnh internet
Chiều trên đầm Lập An
Đầm Lập An (thị trấn Lăng Cô, huyện Phú Lộc) là một trong những thắng cảnh du lịch đẹp nổi tiếng của tỉnh Thừa Thiên – Huế, được mệnh danh là chốn bồng lai tiên cảnh. Đây là một phần của vịnh Lăng Cô (năm 2009 được công nhận là vịnh đẹp thế giới).
Đầm Lập An rộng 800 hecta, nằm không xa biển Lăng Cô, là một trong những đầm nước lợ lớn và đẹp thuộc hệ thống đầm phá phong phú của xứ Huế. Tuy là đầm nhưng nước rất trong có thể nhìn thấy đáy, xanh ngắt màu trời. Bao quanh đầm là con đường chạy ven chân núi, tạo một cảnh quan hết sức nên thơ: một bên là dải nước xanh như ngọc, một bên là núi non trùng điệp.
< Êm đềm một màu xanh...
Đầm Lập An luôn thu hút những người yêu thích khám phá bởi màu xanh đặc biệt pha giữa sắc lam của mây trời lẫn sắc lục của núi rừng.
Nơi đây, vào lúc bình minh rực rỡ hay hoàng hôn tím biếc, những người yêu thích khám phá đều ngỡ ngàng trước vẻ hữu tình “mây lồng bóng nước” đẹp như tranh. Thời điểm đẹp nhất để khám phá Lập An là vào buổi chiều tà.
< Chuẩn bị thuyền lưới.
Chiều chiều, ngư dân làng chài thường chuẩn bị thuyền và thúng cho việc câu và đánh cá đêm trong đầm. Sáng sớm, các chị các mẹ đã ra đón cá về hoặc mua bán tại chỗ.
< Hiện nay, đầm là nơi nuôi, khai thác và chế biến hàu...
Tuy nhiên hiện nay, đầm Lập An đang chịu nhiều tác động của con người từ việc nuôi hàu, khai thác và chế biến hàu trên đầm đã làm cho môi trường ở đây bị ô nhiễm ngày càng nghiêm trọng. Điều này đã và đang gây ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch của vùng đất được quy hoạch là 1 trong 4 trung tâm du lịch của quốc gia.
< Lãng đãng khói sương.
< Hoàng hôn: mặt trời rực rỡ đang xuống dần bên kia núi.
Nhằm bảo vệ môi trường và đa dạng sinh học tại các cửa sông, cửa biển và vùng ven đầm phá Tam Giang – Cầu Hai, tỉnh Thừa Thiên – Huế đã trồng hơn 4.000 cây sú, vẹt, đước và cây mắm tại vùng đầm Lập An. Thảm thực vật tại đầm Lập An không chỉ đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ vùng ven biển, cửa sông, bãi bồi mà còn là nơi sinh sống, cư ngụ của nhiều loài hải sản có giá trị.
Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Nhân Dân, Diễn đàn Du lịch Huế, HiVietnam...
Đầm Lập An rộng 800 hecta, nằm không xa biển Lăng Cô, là một trong những đầm nước lợ lớn và đẹp thuộc hệ thống đầm phá phong phú của xứ Huế. Tuy là đầm nhưng nước rất trong có thể nhìn thấy đáy, xanh ngắt màu trời. Bao quanh đầm là con đường chạy ven chân núi, tạo một cảnh quan hết sức nên thơ: một bên là dải nước xanh như ngọc, một bên là núi non trùng điệp.
< Êm đềm một màu xanh...
Đầm Lập An luôn thu hút những người yêu thích khám phá bởi màu xanh đặc biệt pha giữa sắc lam của mây trời lẫn sắc lục của núi rừng.
Nơi đây, vào lúc bình minh rực rỡ hay hoàng hôn tím biếc, những người yêu thích khám phá đều ngỡ ngàng trước vẻ hữu tình “mây lồng bóng nước” đẹp như tranh. Thời điểm đẹp nhất để khám phá Lập An là vào buổi chiều tà.
< Chuẩn bị thuyền lưới.
Chiều chiều, ngư dân làng chài thường chuẩn bị thuyền và thúng cho việc câu và đánh cá đêm trong đầm. Sáng sớm, các chị các mẹ đã ra đón cá về hoặc mua bán tại chỗ.
< Hiện nay, đầm là nơi nuôi, khai thác và chế biến hàu...
Tuy nhiên hiện nay, đầm Lập An đang chịu nhiều tác động của con người từ việc nuôi hàu, khai thác và chế biến hàu trên đầm đã làm cho môi trường ở đây bị ô nhiễm ngày càng nghiêm trọng. Điều này đã và đang gây ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch của vùng đất được quy hoạch là 1 trong 4 trung tâm du lịch của quốc gia.
< Lãng đãng khói sương.
< Hoàng hôn: mặt trời rực rỡ đang xuống dần bên kia núi.
Nhằm bảo vệ môi trường và đa dạng sinh học tại các cửa sông, cửa biển và vùng ven đầm phá Tam Giang – Cầu Hai, tỉnh Thừa Thiên – Huế đã trồng hơn 4.000 cây sú, vẹt, đước và cây mắm tại vùng đầm Lập An. Thảm thực vật tại đầm Lập An không chỉ đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ vùng ven biển, cửa sông, bãi bồi mà còn là nơi sinh sống, cư ngụ của nhiều loài hải sản có giá trị.
Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Nhân Dân, Diễn đàn Du lịch Huế, HiVietnam...
Lên Đồi Thông Hai Mộ nghe chuyện tình
Du khách ngoài biết đến Đà Lạt với cái tên là thành phố ngàn hoa, thì Đà Lạt còn là thành phố tình yêu với những câu chuyện tình tuy buồn nhưng chung thủy, sắt son.
Hồ Than Thở là điểm đến không thể thiếu trong hành trình đến với Đà Lạt. Ngay bên cạnh hồ Than Thở là một đồi thông ngút ngàn có tên gọi Đồi thông hai mộ - nơi đây được nhiều người biết đến bởi câu chuyện tình bi ai của một đôi trai gái trẻ.
Nằm ở phía Bắc thành phố Đà Lạt, cách trung tâm thành phố 6km về hướng Chi Lăng là du khách đã đến với khu du lịch hồ Than Thở.
Vốn là một hồ nước thiên nhiên, nhưng vào năm 1917 người Pháp đã đắp đập xây dựng hồ chứa nước, và đặt tên hồ là Lacdes Soupirs, tên gọi này có hai ý nghĩa, đó là tiếng rì rào, hay còn có nghĩa là than thở. Từ lâu nơi đây đã là nhân chứng cho những cuộc tình thuỷ chung đầy nước mắt, nên người ta đã gọi nơi đây là hồ Than Thở. Ngoài tên gọi hồ Than Thở, du khách còn được nghe người dân Đà Lạt gọi với tên Sương Mai, với ý nghĩa những hạt sương buổi sớm tinh mơ.
Đến tham quan hồ Than Thở, du khách sẽ được dạo bước trên những bãi cỏ xanh, ngắm nhìn hàng thông in bóng xuống mặt hồ. Hay du khách cũng có thể tham gia dịch vụ cưỡi ngựa vòng quanh hồ để tìm cảm hứng của dân du mục.
Sau một vòng dạo chơi tham quan, nếu mỏi chân du khách có thể ngồi nghỉ trong những nhà chòi nằm rải rác trên thảm cỏ xanh, và ngắm nhìn những giỏ phong lan của xứ đồi cao nguyên, cùng những câu chuyện lãng mạn mà đượm buồn về địa danh này.
Ở Đồi thông hai mộ, một thắng cảnh nổi tiếng của Đà Lạt, bao năm nay luôn tồn tại nhiều sự tích ly kỳ về cái tên “Đồi thông hai mộ”, nhưng chỉ có một câu chuyện trong số đó là thật, ấy là câu chuyện tình bất hạnh của cô gái Lê Thị Thảo và chàng trai Vũ Minh Tâm, mà minh chứng cho câu chuyện tình đó chính là hai ngôi mộ nằm trên đồi thông hơn 60 năm qua.
Chuyện kể rằng, người con trai tên là Tâm, con của đại điền chủ ở Gò Công. Vì là con một nên cha mẹ bắt có vợ sớm để có con nối dõi. Chàng vì một phần chưa muốn có gia đình, phần khác lại không muốn làm cha mẹ buồn nên lén đầu quân vào trường Võ Bị Đà Lạt. Thời gian học ở đây, chàng có quen một người con gái gia đình là công chức, cô gái tên Thảo.
Hai người tâm đầu ý hợp, yêu nhau tha thiết, hẹn biển thề non. Ra trường, Tâm về xin cha mẹ trầu cau cưới hỏi... nhưng gặp phải sự cản trở quyết liệt của gia đình. Cha mẹ chàng bắt chàng đi cưới người con gái mà chàng không hề yêu mến. Vì lẽ đó Tâm đã xin chuyển đến một vùng tuyến đầu lửa đạn.
Từ khi Tâm rời trường Võ Bị ra chiến trường, Thảo vô cùng đau khổ khi biết cha Mẹ Tâm không chấp nhận chuyện của hai người và còn thêm nỗi buồn lo cho người yêu đang vì mình mà lao vào tuyến đầu lửa đạn nên dù cha mẹ hết lòng khuyên lơn, dù không biết bao nhiêu người mối mai dạm hỏi, nàng cứ một mực đợi chờ chàng trở lại Những cánh thư từ chiến trường gửi về bây giờ là niềm vui, là lẽ sống của nàng . Cho đến một ngày, nàng nhận được tin báo tử từ chiến trường gửi đến.
Quá buồn rầu nàng tìm đến khu đồi thông bên bờ hồ Sương Mai (nay là hồ Than Thở), nơi hai người xưa kia từng hò hẹn, tâm sự và tự tử chết (ngày 15/3/1956), trên tay vẫn còn nắm chặt bức thư tình gửi người yêu.
Trước khi chết nàng để lại bức thư xin người nhà chôn nàng trên đồi thông. Nhưng thật ra Tâm chưa chết - người ta đã nhầm khi báo tử. Khi trở về Tâm mới hay Thảo đã chết và được chôn trên đồi thông vi vu gió ngàn.
Vì quá đau buồn, sau đó cũng tự tử chết theo để giữ trọn lời thề non hẹn biển với người con gái anh yêu thương. Trước khi chết, anh để lại bức thư tuyệt mệnh với ước nguyện được chôn xác bên cạnh mộ nàng để hai người mãi mãi được gần nhau.
Gia đình, bạn bè đã chôn xác anh kề bên ngôi mộ Thảo và tạo thành ngôi mộ đôi nổi tiếng. Thế nhưng, sau ngày giải phóng, cha mẹ Tâm đã thuê người lên Đà Lạt bốc phần mộ anh đưa về quê vì lúc này họ đã tuổi cao sức yếu, không thể thường xuyên lên thăm mộ con.
Dù phần mộ chàng trai đã được dời đi nhưng cảm thương mối tình của người con gái, cha mẹ, người thân của nàng vẫn để ngôi mộ đôi. Sau này chính quyền Đà Lạt đã sửa sang, xây lại ngôi mộ khang trang, trở thành điểm tham quan du lịch độc đáo trên thành phố hoa thơ mộng.
Du khách đến Đà Lạt giờ ghé qua Đồi thông hai mộ sẽ vẫn thấy ngôi mộ của Thảo và Tâm đứng cạnh nhau bên Đồi thông hai mộ. Tuy nhiên chỉ có ngôi mộ của cô gái là thật, còn ngôi mộ của chàng trai chỉ là sự hoài niệm, thương tiếc của người đời cho một mối tình đẹp không thành.
Du lịch, GO! - Theo TTVN, internet
Hồ Than Thở là điểm đến không thể thiếu trong hành trình đến với Đà Lạt. Ngay bên cạnh hồ Than Thở là một đồi thông ngút ngàn có tên gọi Đồi thông hai mộ - nơi đây được nhiều người biết đến bởi câu chuyện tình bi ai của một đôi trai gái trẻ.
Nằm ở phía Bắc thành phố Đà Lạt, cách trung tâm thành phố 6km về hướng Chi Lăng là du khách đã đến với khu du lịch hồ Than Thở.
Vốn là một hồ nước thiên nhiên, nhưng vào năm 1917 người Pháp đã đắp đập xây dựng hồ chứa nước, và đặt tên hồ là Lacdes Soupirs, tên gọi này có hai ý nghĩa, đó là tiếng rì rào, hay còn có nghĩa là than thở. Từ lâu nơi đây đã là nhân chứng cho những cuộc tình thuỷ chung đầy nước mắt, nên người ta đã gọi nơi đây là hồ Than Thở. Ngoài tên gọi hồ Than Thở, du khách còn được nghe người dân Đà Lạt gọi với tên Sương Mai, với ý nghĩa những hạt sương buổi sớm tinh mơ.
Đến tham quan hồ Than Thở, du khách sẽ được dạo bước trên những bãi cỏ xanh, ngắm nhìn hàng thông in bóng xuống mặt hồ. Hay du khách cũng có thể tham gia dịch vụ cưỡi ngựa vòng quanh hồ để tìm cảm hứng của dân du mục.
Sau một vòng dạo chơi tham quan, nếu mỏi chân du khách có thể ngồi nghỉ trong những nhà chòi nằm rải rác trên thảm cỏ xanh, và ngắm nhìn những giỏ phong lan của xứ đồi cao nguyên, cùng những câu chuyện lãng mạn mà đượm buồn về địa danh này.
Ở Đồi thông hai mộ, một thắng cảnh nổi tiếng của Đà Lạt, bao năm nay luôn tồn tại nhiều sự tích ly kỳ về cái tên “Đồi thông hai mộ”, nhưng chỉ có một câu chuyện trong số đó là thật, ấy là câu chuyện tình bất hạnh của cô gái Lê Thị Thảo và chàng trai Vũ Minh Tâm, mà minh chứng cho câu chuyện tình đó chính là hai ngôi mộ nằm trên đồi thông hơn 60 năm qua.
Chuyện kể rằng, người con trai tên là Tâm, con của đại điền chủ ở Gò Công. Vì là con một nên cha mẹ bắt có vợ sớm để có con nối dõi. Chàng vì một phần chưa muốn có gia đình, phần khác lại không muốn làm cha mẹ buồn nên lén đầu quân vào trường Võ Bị Đà Lạt. Thời gian học ở đây, chàng có quen một người con gái gia đình là công chức, cô gái tên Thảo.
Hai người tâm đầu ý hợp, yêu nhau tha thiết, hẹn biển thề non. Ra trường, Tâm về xin cha mẹ trầu cau cưới hỏi... nhưng gặp phải sự cản trở quyết liệt của gia đình. Cha mẹ chàng bắt chàng đi cưới người con gái mà chàng không hề yêu mến. Vì lẽ đó Tâm đã xin chuyển đến một vùng tuyến đầu lửa đạn.
Từ khi Tâm rời trường Võ Bị ra chiến trường, Thảo vô cùng đau khổ khi biết cha Mẹ Tâm không chấp nhận chuyện của hai người và còn thêm nỗi buồn lo cho người yêu đang vì mình mà lao vào tuyến đầu lửa đạn nên dù cha mẹ hết lòng khuyên lơn, dù không biết bao nhiêu người mối mai dạm hỏi, nàng cứ một mực đợi chờ chàng trở lại Những cánh thư từ chiến trường gửi về bây giờ là niềm vui, là lẽ sống của nàng . Cho đến một ngày, nàng nhận được tin báo tử từ chiến trường gửi đến.
Quá buồn rầu nàng tìm đến khu đồi thông bên bờ hồ Sương Mai (nay là hồ Than Thở), nơi hai người xưa kia từng hò hẹn, tâm sự và tự tử chết (ngày 15/3/1956), trên tay vẫn còn nắm chặt bức thư tình gửi người yêu.
Trước khi chết nàng để lại bức thư xin người nhà chôn nàng trên đồi thông. Nhưng thật ra Tâm chưa chết - người ta đã nhầm khi báo tử. Khi trở về Tâm mới hay Thảo đã chết và được chôn trên đồi thông vi vu gió ngàn.
Vì quá đau buồn, sau đó cũng tự tử chết theo để giữ trọn lời thề non hẹn biển với người con gái anh yêu thương. Trước khi chết, anh để lại bức thư tuyệt mệnh với ước nguyện được chôn xác bên cạnh mộ nàng để hai người mãi mãi được gần nhau.Gia đình, bạn bè đã chôn xác anh kề bên ngôi mộ Thảo và tạo thành ngôi mộ đôi nổi tiếng. Thế nhưng, sau ngày giải phóng, cha mẹ Tâm đã thuê người lên Đà Lạt bốc phần mộ anh đưa về quê vì lúc này họ đã tuổi cao sức yếu, không thể thường xuyên lên thăm mộ con.
Dù phần mộ chàng trai đã được dời đi nhưng cảm thương mối tình của người con gái, cha mẹ, người thân của nàng vẫn để ngôi mộ đôi. Sau này chính quyền Đà Lạt đã sửa sang, xây lại ngôi mộ khang trang, trở thành điểm tham quan du lịch độc đáo trên thành phố hoa thơ mộng.
Du khách đến Đà Lạt giờ ghé qua Đồi thông hai mộ sẽ vẫn thấy ngôi mộ của Thảo và Tâm đứng cạnh nhau bên Đồi thông hai mộ. Tuy nhiên chỉ có ngôi mộ của cô gái là thật, còn ngôi mộ của chàng trai chỉ là sự hoài niệm, thương tiếc của người đời cho một mối tình đẹp không thành.
Du lịch, GO! - Theo TTVN, internet
Popular Posts
-
H à Giang có rất nhiều chợ: chợ Phố Cáo, chợ Phó Bảng, chợ Sủng Là, chợ Lũng Phìn, chợ Ma Lé, chợ Đồng Văn, chợ Mèo Vạc, chợ Sà Phìn… Đa phầ...
-
C hùa Vạn Đức tọa lạc số 234 đường Tô Ngọc Vân, phường Tam Phú, quận Thủ Đức, TP.Hồ Chí Minh). Chùa do HT.Thích Trí Tịnh, đời thứ 41 dòng t...
-
(Metinfo) - A i cũng biết khổ qua nguyên trái hầm thịt nạc bằm hoặc cá thác lác quết nước muối, khổ qua xắt lát xào thịt bò , khổ qua xắt lá...
-
(QN online) - C ùng với za’ră (thịt thọc ống), aví cuốt (bánh sừng trâu), ốc đá là một trong những ẩm thực mang đậm nét đặc trưng của tộc n...
-
G iữa nhịp sống hối hả và ồn ào của TP. Hồ Chí Minh, nếu bạn bước chân vào nơi rợp bóng cây, lộng gió và nghe tiếng chim hót sẽ là một niềm ...
-
(iHay) - T hị xã Sông Cầu của tỉnh Phú Yên nằm giữa 2 thành phố Quy Nhơn (Bình Định) và Tuy Hòa (Phú Yên). Có lẽ do nằm trong “vùng trũng” g...
-
(CTTĐTTTH) - A n Định Cung không chỉ nổi tiếng là một công trình đẹp của cung đình Huế mà nó còn là nơi chứng kiến nhiều nỗi thăng trầm của ...
-
(Daidoanket) - N gược dòng Long Đại, con thuyền đưa chúng tôi đi ngang qua các thôn, bản với những tên gọi dân gian như Ổ Gà, Lùi, Cập, Chuố...
-
A n Giang là tỉnh ở đồng bằng sông Cửu Long, thuộc miền Nam Việt Nam với một phần nằm trong tứ giác Long Xuyên. Đây là tỉnh có dân số đông n...
-
K hu tưởng niệm các vua Hùng là một công trình thuộc khu Cổ Đại của dự án Công viên Lịch sử – Văn hóa dân tộc. Khu tưởng niệm tọa lạc trên ...








































