Home » Posts filed under Núi
Hiển thị các bài đăng có nhãn Núi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Núi. Hiển thị tất cả bài đăng
Lên Thình Thình vỗ trống trời
(SGTT.VN) - Bầy chim te te nghe có hơi người, bay loạn xạ kêu ầm ĩ. Buổi chiều trong khuôn viên chùa Thình Thình dậy lên mùi lá khô thơm ngát. Bây giờ là mùa hạ, một đám mây đen ẩm ướt ở gần, báo hiệu một cơn mưa đêm. Hoà thượng Vĩnh Trường chống gậy trúc ra trước sân chùa điểm mấy hồi chuông. Bầy te te vẫn không thôi táo tác.
Chùa một sư
Hoà thượng Vĩnh Trường năm nay tròn 100 tuổi. Tấm lưng ngài còng rạp trên cây gậy nhưng đôi mắt hiền minh. Nhìn quanh quất cảnh chùa cô tịch giữa rừng rồi ngó vào đôi mắt ấy, khó có thể nói ông là bậc “tiểu ẩn ư sơn lâm”.
Ông dẫn khách ra vườn chùa dùng gậy thử mít trên cây. Cặp mắt sáng quắc cứ nheo nheo cười cười: “Tôi nhờ ăn mít trong vườn mà sống tới trăm tuổi đấy! Tôi mong tới 150 tuổi. Hồi đó chắc thiên hạ tò mò kéo tới đây trầm trồ: Ồ! Cái ông sư này làm sao trường thọ như thế? Khi đó tôi mới bộc lộ bí quyết! À, mà hôm nay anh gặp lộc nhà Phật, có trái mít chín đây”. Đầu gậy trúc gõ vào trái mít bình bịch, đôi mắt nhà sư vẫn cười cười.
Không phải những khe núi bí ẩn ở Tây Tạng mà các vị Lạt ma vào đó rồi không trở ra, Thình Thình nằm ngay trên đỉnh núi. Khoảng đất bằng phẳng ở độ cao gần 200m so với mực nước biển trồng toàn chè và mít.
Vườn chùa sạch bong, tĩnh lặng tới mức có thể đếm được từng tiếng lá rơi quạnh quẽ. Vừa bổ mít, nhà sư vừa nói: “Đêm nào canh ba tôi cũng dậy đọc kinh, rạng sáng ra vườn quét lá, múc nước tưới cây. Gần 15 năm nay rồi…”. Tôi nhìn quả chuông khắc bốn chữ xuân – hạ – thu – đông mùa nào gõ vào chữ đó.
Hoà thượng Vĩnh Trường vào chùa năm 16 tuổi, lên Thình Thình năm 1990. Ông là trụ trì đời thứ ba ở ngôi chùa được thiền sư Diệu Quang khai sơn sáng lập vào năm 1920. Chùa có tên chữ là Viên Giác Tự hoặc Thanh Thanh Sơn. Người dân trong vùng vẫn quen gọi là chùa Thình Thình theo tên ngọn núi. Từ đó đến nay, hoà thượng Vĩnh Trường là nhà sư duy nhất ở ngôi chùa này. Tôi chợt bất giác giật mình khi nghĩ đến quãng đường mười mấy năm, lão hoà thượng chỉ nói chuyện với cây cỏ và muông thú, thời gian còn lại hoàn toàn tịnh khẩu và hiếm tiếp xúc với người ngoài.
Tiếng trống giữa trời
< Chùa Thình Thình.
Từ chân núi Thình Thình, khách hành hương phải vượt chặng đường 4km trèo lên đỉnh, khu vực toạ lạc của ngôi chùa độc đáo này. Hai bên đường đầy những chùm quả chòi mòi màu tím. Nắng dịu đi dưới cánh những con chèo bẻo đuôi cờ cụp lượn. Vài người đốn củi bắt đầu xuống núi. Chiều hè yên ả thanh bình trên lối sỏi độc hành xa ngái. Trên một khúc quanh trống trải, ngó xuống bãi biển Ba Làng An xanh ngắt. Ngút tầm mắt phía tây là dãy Cà Ty. Xóm làng nằm ở dưới chân, chen giữa những cánh đồng xanh và ô ruộng bàn cờ vuông vức… Thế gian nhỏ bé nằm trong tầm mắt xa xăm. Nhìn thật kỹ, đôi khi bắt gặp những chiếc xe tải nhỏ như con kiến bò trên đường làng đầy bụi hồng bên dưới.
< Trước cổng tam quan này tiếng dậm thình thình vang xa nhất.
Khéo khen vị thiền sư đầu tiên khai sơn chùa Thình Thình. Một khoảng đất bằng phẳng chừng nửa hecta ngay giữa đỉnh núi chìm khuất trong rừng cây. Người dân trong vùng tin rằng thiền sư Diệu Quang là bậc thầy phong thuỷ, từng học được phép quy thuỷ của người Chăm khi cho đào một giếng nước đá ong trong khuôn viên cùng lúc với việc xây dựng chùa. Cội mai già 91 tuổi cùng cây bồ đề và quả chuông cổ khắc bốn chữ xuân – hạ – thu – đông là những dấu ấn hiện nay còn sót lại của vị thiền sư đã qua nhiều thăng trầm nơi cửa Phật. Sống giữa kiếp đời, trải qua những năm này tháng nọ, Thình Thình đôi khi vẫn là một nơi cần đến trong đời để chiêm nghiệm một mình trong cô độc.
< Sư thầy Thích Hạnh Diên, gậy trúc vỗ xuống đất phát những tiếng kêu kỳ lạ.
Núi Thình Thình còn gọi là Cổ Sơn. Cổ tức cái trống. Như thể chứng minh tên gọi bí ẩn này, hoà thượng Vĩnh Trường dẫn tôi ra phía trước sân chùa cạnh gốc bồ đề già. Ông đưa gậy lên nhẹ nhàng vận khí lực, nện đầu gậy xuống mặt đất. Lập tức không gian vang lên từng tiếng “thình thình” theo nhịp bước. Càng về phía giếng cổ, tiếng trống càng to hơn. Mùa thu tiếng trống vang hơn mùa đông. Hoà thượng kể, buổi chiều ông thường chống gậy trúc đi dạo trên mặt trống trời. Khi gậy hiệp với mặt đất tạo ra âm thanh vang lên trong một sát na rồi biến mất, tâm hồn cảm thấy thật vi diệu. Nói xong, lão hoà thượng dúi cây gậy trúc vào tay tôi trước khi thung dung quay gót: “Phật tử cứ thử xem trong tâm mình có nghe gì không?”.
< Chùa Thình Thình trong ngày lễ Húy Nhật tổ Khai sơn.
Ca dao Quảng Ngãi có câu:
“Núi Thình Thình, chùa cũng Thình Thình,
Ai lên đến đó cho mình hỏi thăm.
Vì đâu nên tiếng nên tăm,
Để cho miếng đất ngàn năm Thình Thình”.
Đường đến Thình Thình
- Núi Thình Thình nằm ở giữa địa phận hai xã Bình Tân và Bình Thanh, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi có hình một con cá sấu. Đỉnh núi có một mảnh đất bằng phẳng khoảng 5 hecta, nơi có chùa Thình Thình toạ lạc. Trong khuôn viên chùa Thình Thình ngày xưa, bất cứ chỗ nào khi dùng chân hoặc gậy nện xuống mặt đất đều phát ra tiếng kêu “thình thình” như trống. Ngày nay, diện tích phát âm đã thu hẹp dần, chỉ còn lại một khoảng nhỏ nằm gần gốc bồ đề và giếng đá ong cổ trước sân chùa. Chùa Thình Thình từ trước đến nay chỉ có một vị sư trụ trì và tu tập tại đó.
< Hòa thượng Vĩnh Trường trụ trì chùa Thình Thình: “Có thể tôi sống đến 150 tuổi!”
- Đến Thình Thình có hai đường chính: hoặc đi từ trung tâm tỉnh lỵ Quảng Ngãi (khoảng 20km), xuôi theo bờ bắc sông Trà (theo đường xuống Sơn Mỹ) đến chợ Sa rẽ trái về hướng Thành cổ Châu Sa, men theo những cánh đồng lúa nhấp nhô núi đồi thuộc các xã Tịnh Châu, Tịnh Thiện... ra Bình Tân; hoặc theo Quốc lộ 1A đi về hướng bắc, ra đến cuối địa phận xã Tịnh Phong rẽ phải khoảng gần 10 km là đến đường lên chùa. Từ chân núi lên đến đỉnh sẽ phải đi bộ thêm 4km nữa.
Xem thêm >
Theo Sàigòn Tiếp Thị (Nguồn khác ghi của blog Hổ Phụ Tử - không tìm thấy link gốc)
Du lịch, GO!
Chùa một sư
Hoà thượng Vĩnh Trường năm nay tròn 100 tuổi. Tấm lưng ngài còng rạp trên cây gậy nhưng đôi mắt hiền minh. Nhìn quanh quất cảnh chùa cô tịch giữa rừng rồi ngó vào đôi mắt ấy, khó có thể nói ông là bậc “tiểu ẩn ư sơn lâm”.
Ông dẫn khách ra vườn chùa dùng gậy thử mít trên cây. Cặp mắt sáng quắc cứ nheo nheo cười cười: “Tôi nhờ ăn mít trong vườn mà sống tới trăm tuổi đấy! Tôi mong tới 150 tuổi. Hồi đó chắc thiên hạ tò mò kéo tới đây trầm trồ: Ồ! Cái ông sư này làm sao trường thọ như thế? Khi đó tôi mới bộc lộ bí quyết! À, mà hôm nay anh gặp lộc nhà Phật, có trái mít chín đây”. Đầu gậy trúc gõ vào trái mít bình bịch, đôi mắt nhà sư vẫn cười cười.
Không phải những khe núi bí ẩn ở Tây Tạng mà các vị Lạt ma vào đó rồi không trở ra, Thình Thình nằm ngay trên đỉnh núi. Khoảng đất bằng phẳng ở độ cao gần 200m so với mực nước biển trồng toàn chè và mít.
Vườn chùa sạch bong, tĩnh lặng tới mức có thể đếm được từng tiếng lá rơi quạnh quẽ. Vừa bổ mít, nhà sư vừa nói: “Đêm nào canh ba tôi cũng dậy đọc kinh, rạng sáng ra vườn quét lá, múc nước tưới cây. Gần 15 năm nay rồi…”. Tôi nhìn quả chuông khắc bốn chữ xuân – hạ – thu – đông mùa nào gõ vào chữ đó.
Hoà thượng Vĩnh Trường vào chùa năm 16 tuổi, lên Thình Thình năm 1990. Ông là trụ trì đời thứ ba ở ngôi chùa được thiền sư Diệu Quang khai sơn sáng lập vào năm 1920. Chùa có tên chữ là Viên Giác Tự hoặc Thanh Thanh Sơn. Người dân trong vùng vẫn quen gọi là chùa Thình Thình theo tên ngọn núi. Từ đó đến nay, hoà thượng Vĩnh Trường là nhà sư duy nhất ở ngôi chùa này. Tôi chợt bất giác giật mình khi nghĩ đến quãng đường mười mấy năm, lão hoà thượng chỉ nói chuyện với cây cỏ và muông thú, thời gian còn lại hoàn toàn tịnh khẩu và hiếm tiếp xúc với người ngoài.
Tiếng trống giữa trời
< Chùa Thình Thình.
Từ chân núi Thình Thình, khách hành hương phải vượt chặng đường 4km trèo lên đỉnh, khu vực toạ lạc của ngôi chùa độc đáo này. Hai bên đường đầy những chùm quả chòi mòi màu tím. Nắng dịu đi dưới cánh những con chèo bẻo đuôi cờ cụp lượn. Vài người đốn củi bắt đầu xuống núi. Chiều hè yên ả thanh bình trên lối sỏi độc hành xa ngái. Trên một khúc quanh trống trải, ngó xuống bãi biển Ba Làng An xanh ngắt. Ngút tầm mắt phía tây là dãy Cà Ty. Xóm làng nằm ở dưới chân, chen giữa những cánh đồng xanh và ô ruộng bàn cờ vuông vức… Thế gian nhỏ bé nằm trong tầm mắt xa xăm. Nhìn thật kỹ, đôi khi bắt gặp những chiếc xe tải nhỏ như con kiến bò trên đường làng đầy bụi hồng bên dưới.
< Trước cổng tam quan này tiếng dậm thình thình vang xa nhất.
Khéo khen vị thiền sư đầu tiên khai sơn chùa Thình Thình. Một khoảng đất bằng phẳng chừng nửa hecta ngay giữa đỉnh núi chìm khuất trong rừng cây. Người dân trong vùng tin rằng thiền sư Diệu Quang là bậc thầy phong thuỷ, từng học được phép quy thuỷ của người Chăm khi cho đào một giếng nước đá ong trong khuôn viên cùng lúc với việc xây dựng chùa. Cội mai già 91 tuổi cùng cây bồ đề và quả chuông cổ khắc bốn chữ xuân – hạ – thu – đông là những dấu ấn hiện nay còn sót lại của vị thiền sư đã qua nhiều thăng trầm nơi cửa Phật. Sống giữa kiếp đời, trải qua những năm này tháng nọ, Thình Thình đôi khi vẫn là một nơi cần đến trong đời để chiêm nghiệm một mình trong cô độc.
< Sư thầy Thích Hạnh Diên, gậy trúc vỗ xuống đất phát những tiếng kêu kỳ lạ.
Núi Thình Thình còn gọi là Cổ Sơn. Cổ tức cái trống. Như thể chứng minh tên gọi bí ẩn này, hoà thượng Vĩnh Trường dẫn tôi ra phía trước sân chùa cạnh gốc bồ đề già. Ông đưa gậy lên nhẹ nhàng vận khí lực, nện đầu gậy xuống mặt đất. Lập tức không gian vang lên từng tiếng “thình thình” theo nhịp bước. Càng về phía giếng cổ, tiếng trống càng to hơn. Mùa thu tiếng trống vang hơn mùa đông. Hoà thượng kể, buổi chiều ông thường chống gậy trúc đi dạo trên mặt trống trời. Khi gậy hiệp với mặt đất tạo ra âm thanh vang lên trong một sát na rồi biến mất, tâm hồn cảm thấy thật vi diệu. Nói xong, lão hoà thượng dúi cây gậy trúc vào tay tôi trước khi thung dung quay gót: “Phật tử cứ thử xem trong tâm mình có nghe gì không?”.
< Chùa Thình Thình trong ngày lễ Húy Nhật tổ Khai sơn.
Ca dao Quảng Ngãi có câu:
“Núi Thình Thình, chùa cũng Thình Thình,
Ai lên đến đó cho mình hỏi thăm.
Vì đâu nên tiếng nên tăm,
Để cho miếng đất ngàn năm Thình Thình”.
Đường đến Thình Thình
- Núi Thình Thình nằm ở giữa địa phận hai xã Bình Tân và Bình Thanh, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi có hình một con cá sấu. Đỉnh núi có một mảnh đất bằng phẳng khoảng 5 hecta, nơi có chùa Thình Thình toạ lạc. Trong khuôn viên chùa Thình Thình ngày xưa, bất cứ chỗ nào khi dùng chân hoặc gậy nện xuống mặt đất đều phát ra tiếng kêu “thình thình” như trống. Ngày nay, diện tích phát âm đã thu hẹp dần, chỉ còn lại một khoảng nhỏ nằm gần gốc bồ đề và giếng đá ong cổ trước sân chùa. Chùa Thình Thình từ trước đến nay chỉ có một vị sư trụ trì và tu tập tại đó.
< Hòa thượng Vĩnh Trường trụ trì chùa Thình Thình: “Có thể tôi sống đến 150 tuổi!”
- Đến Thình Thình có hai đường chính: hoặc đi từ trung tâm tỉnh lỵ Quảng Ngãi (khoảng 20km), xuôi theo bờ bắc sông Trà (theo đường xuống Sơn Mỹ) đến chợ Sa rẽ trái về hướng Thành cổ Châu Sa, men theo những cánh đồng lúa nhấp nhô núi đồi thuộc các xã Tịnh Châu, Tịnh Thiện... ra Bình Tân; hoặc theo Quốc lộ 1A đi về hướng bắc, ra đến cuối địa phận xã Tịnh Phong rẽ phải khoảng gần 10 km là đến đường lên chùa. Từ chân núi lên đến đỉnh sẽ phải đi bộ thêm 4km nữa.
Xem thêm >
Theo Sàigòn Tiếp Thị (Nguồn khác ghi của blog Hổ Phụ Tử - không tìm thấy link gốc)
Du lịch, GO!
Lên đỉnh U Bò nhìn xuyên đất nước
(ANTĐ) - Đứng trên đỉnh núi ở sát đường biên giới phía Tây Tổ quốc, phóng mắt nhìn về hướng Đông, phía cuối chân trời, thành phố Đồng Hới hiện lên với màu xanh bát ngát của biển của trời. Đây là điểm duy nhất trên khắp chiều dài đất nước mà có thể đứng ở biên giới phía tây nhìn thấy dải bờ biển phía Đông Tổ quốc.
< Nhìn về phía Tây sẽ thấy cả rừng núi Lào.
Đồng Hới, Quảng Bình là nơi hẹp nhất trên bản đồ hình chữ S, nơi khúc ruột miền trung thắt lại với bề rộng chỉ hơn 50km tính từ Tây sang Đông. Quảng Bình cũng là nơi con đường Trường Sơn lịch sử - đường Hồ Chí Minh - bắt đầu phân nhánh Đông – Tây.
< Bãi biển Nhật Lệ và Thị xã Đồng Hới nhìn từ đỉnh U Bò.
Đường Tây Trường Sơn, đường Hồ Chí Minh tây, hay đường mọ̀n Hồ Chí Minh là những cái tên lịch sử gắn với con đường chạy phía trên các đỉnh núi cao.
Con đường đã đi vào lịch sử dân tộc với những câu chuyện bất tử trong cuộc chiến tranh giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Con đường lịch sử ấy cũng gắn với biết bao di tích, danh thắng, kỳ quan có một không hai.
Từ điểm mốc ngã ba Khe Gát, điểm bắt đầu của đường Tây Trường Sơn, du khách có thể bắt đầu với những con đèo uốn lượn vô cùng đẹp mắt, xuyên qua không gian xanh ngút ngàn của rừng già để đến với danh thắng Động Thiên Đường, một trong số những hang động đẹp nhất Việt Nam nằm trong khu bảo tồn thiên nhiên, di sản thiên nhiên thế giới Phong Nha-Kẻ Bàng. Tiếp tục xuôi theo con đường huyền thoại ấy, qua Hang Tối, cầu Nước Mọc, cầu Sông Chày đến ngã tư Trạ Ang rồi ghé thăm Hang 9 Cô. Nơi 9 cô gái Thanh niên xung phong đã hi sinh trong một trận bom của quân thù. Hãy dừng lại, thắp nén hương thơm tỏ lòng tri ân các anh hùng liệt sỹ trước khi tiếp tục hành trình đến với đỉnh núi U Bò.
Từ Ngã tư Trạ Ang đi tiếp theo đường Tây Trường Sơn khoảng 35km. Khi xe đang chạy xuyên qua con đường uốn lượn, hai bên là những vạt rừng già và vách núi. Những đôi mắt đang dán vào con đường hẹp bỗng òa ra một không gian bát ngát, bao la khi xe vòng qua mỏm múi phía đông của đỉnh U Bò. Thiên nhiên trải rộng, ngút ngàn cây xanh đột ngột thay đổi sắc màu.
Ở phía cuối chân trời, sắc xanh, của mây hay màu trầm của những mái nhà như nắm hạt vừng rắc trên nền sáng bạc của bãi biển Nhật Lệ lung linh.
Nếu đứng tại U Bò vào lúc trời chạng vạng, du khách có thể thấy lung linh ánh đèn từ thành phố biển Đồng Hới như những ánh sao in trên nền thẫm xanh trời và biển. Cảm giác được đứng ngắm hết chiều ngang của quê hương Việt Nam ở đỉnh U Bò sẽ là một trải nghiệm không thể nào quên.
U Bò là một trong những đỉnh núi cao nhất của dãy Trường Sơn, thuộc khu bảo tồn thiên nhiên, rừng quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng. Đây là một trong những địa điểm duy nhất trên khắp Việt Nam mà du khách có thể bằng mắt thường nhìn xuyên hết chiều ngang ở đoạn hẹp nhất Việt Nam.
Xem thêm >
Theo Vũ Thành (An Ninh Thủ Đô)
Du lịch, GO!
< Nhìn về phía Tây sẽ thấy cả rừng núi Lào.
Đồng Hới, Quảng Bình là nơi hẹp nhất trên bản đồ hình chữ S, nơi khúc ruột miền trung thắt lại với bề rộng chỉ hơn 50km tính từ Tây sang Đông. Quảng Bình cũng là nơi con đường Trường Sơn lịch sử - đường Hồ Chí Minh - bắt đầu phân nhánh Đông – Tây.
< Bãi biển Nhật Lệ và Thị xã Đồng Hới nhìn từ đỉnh U Bò.
Đường Tây Trường Sơn, đường Hồ Chí Minh tây, hay đường mọ̀n Hồ Chí Minh là những cái tên lịch sử gắn với con đường chạy phía trên các đỉnh núi cao.
Con đường đã đi vào lịch sử dân tộc với những câu chuyện bất tử trong cuộc chiến tranh giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Con đường lịch sử ấy cũng gắn với biết bao di tích, danh thắng, kỳ quan có một không hai.
Từ điểm mốc ngã ba Khe Gát, điểm bắt đầu của đường Tây Trường Sơn, du khách có thể bắt đầu với những con đèo uốn lượn vô cùng đẹp mắt, xuyên qua không gian xanh ngút ngàn của rừng già để đến với danh thắng Động Thiên Đường, một trong số những hang động đẹp nhất Việt Nam nằm trong khu bảo tồn thiên nhiên, di sản thiên nhiên thế giới Phong Nha-Kẻ Bàng. Tiếp tục xuôi theo con đường huyền thoại ấy, qua Hang Tối, cầu Nước Mọc, cầu Sông Chày đến ngã tư Trạ Ang rồi ghé thăm Hang 9 Cô. Nơi 9 cô gái Thanh niên xung phong đã hi sinh trong một trận bom của quân thù. Hãy dừng lại, thắp nén hương thơm tỏ lòng tri ân các anh hùng liệt sỹ trước khi tiếp tục hành trình đến với đỉnh núi U Bò.
Từ Ngã tư Trạ Ang đi tiếp theo đường Tây Trường Sơn khoảng 35km. Khi xe đang chạy xuyên qua con đường uốn lượn, hai bên là những vạt rừng già và vách núi. Những đôi mắt đang dán vào con đường hẹp bỗng òa ra một không gian bát ngát, bao la khi xe vòng qua mỏm múi phía đông của đỉnh U Bò. Thiên nhiên trải rộng, ngút ngàn cây xanh đột ngột thay đổi sắc màu.
Ở phía cuối chân trời, sắc xanh, của mây hay màu trầm của những mái nhà như nắm hạt vừng rắc trên nền sáng bạc của bãi biển Nhật Lệ lung linh.
U Bò là một trong những đỉnh núi cao nhất của dãy Trường Sơn, thuộc khu bảo tồn thiên nhiên, rừng quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng. Đây là một trong những địa điểm duy nhất trên khắp Việt Nam mà du khách có thể bằng mắt thường nhìn xuyên hết chiều ngang ở đoạn hẹp nhất Việt Nam.
Xem thêm >
Theo Vũ Thành (An Ninh Thủ Đô)
Du lịch, GO!
Ngang dọc một dãy Hoàng Liên
Hoàng Liên Sơn là một dãy núi ở vùng Tây Bắc Việt Nam. Gọi là Hoàng Liên Sơn vì trên dãy này có nhiều cây hoàng liên, riêng người Thái gọi dãy núi này là Khau Phạ nghĩa là “sừng trời”.
Dãy Hoàng Liên dài 180km, nơi có bề ngang lớn nhất là 75km và nơi hẹp nhất chừng 30km chạy theo hướng Tây Bắc - Đông Nam. Dãy núi bắt nguồn từ xã Pa Vây Sử - huyện Phong Thổ (Lai Châu) rồi bắt đầu trải mình giữa hai tỉnh Lai Châu - Lào Cai cho tới tận Tây Yên Bái. Dãy Hoàng Liên là phần cuối cùng của dãy Ai Lao Sơn và cũng là đoạn tận cùng phía Tây Nam của dãy núi Himalaya.
Thảm thực vật ở đây được chia làm nhiều tầng bậc, dưới chân khối núi là những cây gạo, mít, cơi cơi khá rậm. Lên đến độ cao 700m có vành đai nhiệt đới với những vạt rừng nguyên sinh và hệ ký sinh chằng chịt.
Từ độ cao 700m trở lên là vạt cây hạt trần, gồm 6 họ với 12 loài khác nhau như cây Pơ mu, có những cây to ba bốn người ôm không xuể, cao chót vót đến 50-60m. Bên cạnh Pơ mu còn nhiều loại cây gỗ quý hiếm khác như: lãnh sam, thiết sam, kim sam, hoàng đàn,…
Lên cao hơn nữa là các cây lá kim ken dày với cây gỗ nhỏ, cây bụi thân luôn sũng nước vì càng lên cao khí hậu càng lạnh và mưa nhiều. Ở độ cao 2.400m, gió mây như hoà quyện với rừng cây, có lúc xoè tay tưởng như có thể nắm được mây.
Các vách đá liên tiếp nhô ra tựa răng cưa, những loại cây cỏ mọc lẻ loi bên hốc đá hoặc bám vào các tầng mùn dày.
Từ điểm cao 2.800m trở lên không còn mây mù, bầu trời quang đãng trong xanh, chỉ có gió ào ạt thổi làm cho thảm thực vật dán mình vào đá. Phủ kín mặt đất là trúc lùn, những bụi trúc thấp lè tè khoảng 25-30cm, cả thân trơ trụi, phần ngọn mới có một túm lá phất phơ nên được gọi là trúc phất trần xen kẽ là một số cây thuộc họ cói, họ hoa hồng, họ cúc, họ hoàng liên…
Hoàng Liên Sơn còn là vương quốc của các loài hoa: hoa Đỗ quyên, Phong Lan, Hoàng Anh rực rỡ, hoa Bgônha, hoa Etscola.. quý hiếm. Riêng hoa Đỗ quyên có tới 4 chi với hai chục loài khác nhau. Ở nước ta có 111 chi phong lan với 634 loài thì riêng Phan-Xi-Păng có tới 330 loài.
Trên điểm cao 2.936m có cột mốc do người Pháp cắm năm 1905. Đỉnh tột cùng của dãy Hoàng Liên cao 3.143m là một khối đá khổng lồ, ngời sáng kê trên những hòn đá nhỏ giống như chiếc bàn – đỉnh Phan-Xi-Păng. Phan-Xi-Păng là phát âm theo tiếng địa phương “Hua- xi-pan” có nghĩa “phiến đá lớn”
Chúng tôi đã có dịp được đi dọc dãy núi đầy huyền tích này. Chuyến đi theo tỉnh lộ 132, con đường nối Pa Vây Sử với trung tâm huyện Phong Thổ -chạy một chặng 50km xuyên qua khu bảo tồn quốc gia Hoàng Liên rồi bắt sang quốc lộ 4D, theo hướng thị xã Lai Châu đi Tam Đường tới khi gặp ngã ba Bình Lư là đã tới cửa ngõ dẫn lên con đèo Ô Qui Hồ đầy hiểm trở.
Đèo Ô Qui Hồ hay đèo Hoàng Liên Sơn là một trong số những cung đường đèo dài, hiểm trở và hùng vĩ bậc nhất ở miền núi phía Bắc. Nằm trên tuyến quốc lộ 4D với chiều dài 40km, con đèo uốn lượn quanh dãy núi Hoàng Liên và nối liền hai tỉnh Lào Cai và Lai Châu.
Ở độ cao 2.035m, đỉnh đèo Ô Qui Hồ là ranh giới tự nhiên của hai tỉnh với hai kiểu khí hậu đặc trưng Đông và Tây Hoàng Liên biểu hiện dễ thấy với một bên nắng chói và một bên nhiều mây mù, lạnh giá.
Vào những ngày trời quang mây, ta còn được ngắm những ngọn núi thuộc cụm Thất Chỉ Sơn nhấp nhô như những ngón tay đang chỉ lên trời, thậm chí có thể nhìn rõ cả đỉnh Fanxipan kiêu hãnh phía xa xa.
Phía bên kia đỉnh đèo, theo lộ trình mà chúng tôi đi đã là địa phận Lào Cai. Sau một đêm nghỉ ngơi và trải nghiệm cuộc sống về đêm ở phố núi Sapa, quay trở lại đỉnh đèo để thu vào tầm mắt đỉnh cao nhất của dãy Hoàng Liên một lần nữa rồi chúng tôi chọn đường đi Y Tý. Xã vùng cao này được gọi là thiên đường mây và lúa, trên nhiều đoạn đường mây sà cả xuống ruộng tạo nên những bức tranh vô cùng huyễn hoặc.
Theo con đường tuần tra biên giới qua Lũng Pô, qua chợ Cốc Lếu vang bóng một thời: chúng tôi trên đường đi Bắc Hà, nơi có chợ phiên vùng cao nổi tiếng thu hút được rất nhiều du khách. Từ đó sẽ theo quốc lộ 70 tới ngã tư Bảo Yên để rẽ sang tỉnh lộ 279: con đường quen thuộc của biết bao thế hệ xê dịch.
Gần cuối tỉnh lộ 279 là đèo Khau Cọ, con đèo đánh dấu đoạn cuối cùng của dãy Hoàng Liên Sơn. Xưa kia một thời 'chấm Khau Cọ' 22N104E (nằm trong khu vực bảo vệ nghiêm ngặt của khu bảo tồn Hoàng Liên thuộc huyện Văn Bàn) từng là thách thức ghê gớm nhất dành cho dân đi tìm 'chấm' - điểm mà tại đó đường kinh tuyến chẵn và vĩ tuyến chẵn giao nhau.
Trên suốt 30km đèo quanh co uốn lượn giờ đây vẫn là mây núi trập trùng với một bên là dòng Nậm Chăn, và phía xa là cánh đồng Mường Thanh trù phú cùng khu tái định cư của người Thái. Qua hết con đèo ấy rẽ sang quốc lộ 32 là về tới Mù Cang Chải. Cảm giác tự hào bỗng dấy lên trong tim mỗi người chúng tôi, những kẻ vừa chạy gần 500km đường núi để đi cho trọn dọc ngang một dãy Hoàng Liên hùng vĩ.
Du lịch, GO! góp nhặt, ảnh internet.
Dãy Hoàng Liên dài 180km, nơi có bề ngang lớn nhất là 75km và nơi hẹp nhất chừng 30km chạy theo hướng Tây Bắc - Đông Nam. Dãy núi bắt nguồn từ xã Pa Vây Sử - huyện Phong Thổ (Lai Châu) rồi bắt đầu trải mình giữa hai tỉnh Lai Châu - Lào Cai cho tới tận Tây Yên Bái. Dãy Hoàng Liên là phần cuối cùng của dãy Ai Lao Sơn và cũng là đoạn tận cùng phía Tây Nam của dãy núi Himalaya.
Thảm thực vật ở đây được chia làm nhiều tầng bậc, dưới chân khối núi là những cây gạo, mít, cơi cơi khá rậm. Lên đến độ cao 700m có vành đai nhiệt đới với những vạt rừng nguyên sinh và hệ ký sinh chằng chịt.
Từ độ cao 700m trở lên là vạt cây hạt trần, gồm 6 họ với 12 loài khác nhau như cây Pơ mu, có những cây to ba bốn người ôm không xuể, cao chót vót đến 50-60m. Bên cạnh Pơ mu còn nhiều loại cây gỗ quý hiếm khác như: lãnh sam, thiết sam, kim sam, hoàng đàn,…Lên cao hơn nữa là các cây lá kim ken dày với cây gỗ nhỏ, cây bụi thân luôn sũng nước vì càng lên cao khí hậu càng lạnh và mưa nhiều. Ở độ cao 2.400m, gió mây như hoà quyện với rừng cây, có lúc xoè tay tưởng như có thể nắm được mây.
Các vách đá liên tiếp nhô ra tựa răng cưa, những loại cây cỏ mọc lẻ loi bên hốc đá hoặc bám vào các tầng mùn dày.
Từ điểm cao 2.800m trở lên không còn mây mù, bầu trời quang đãng trong xanh, chỉ có gió ào ạt thổi làm cho thảm thực vật dán mình vào đá. Phủ kín mặt đất là trúc lùn, những bụi trúc thấp lè tè khoảng 25-30cm, cả thân trơ trụi, phần ngọn mới có một túm lá phất phơ nên được gọi là trúc phất trần xen kẽ là một số cây thuộc họ cói, họ hoa hồng, họ cúc, họ hoàng liên…
Hoàng Liên Sơn còn là vương quốc của các loài hoa: hoa Đỗ quyên, Phong Lan, Hoàng Anh rực rỡ, hoa Bgônha, hoa Etscola.. quý hiếm. Riêng hoa Đỗ quyên có tới 4 chi với hai chục loài khác nhau. Ở nước ta có 111 chi phong lan với 634 loài thì riêng Phan-Xi-Păng có tới 330 loài.
Trên điểm cao 2.936m có cột mốc do người Pháp cắm năm 1905. Đỉnh tột cùng của dãy Hoàng Liên cao 3.143m là một khối đá khổng lồ, ngời sáng kê trên những hòn đá nhỏ giống như chiếc bàn – đỉnh Phan-Xi-Păng. Phan-Xi-Păng là phát âm theo tiếng địa phương “Hua- xi-pan” có nghĩa “phiến đá lớn”
Chúng tôi đã có dịp được đi dọc dãy núi đầy huyền tích này. Chuyến đi theo tỉnh lộ 132, con đường nối Pa Vây Sử với trung tâm huyện Phong Thổ -chạy một chặng 50km xuyên qua khu bảo tồn quốc gia Hoàng Liên rồi bắt sang quốc lộ 4D, theo hướng thị xã Lai Châu đi Tam Đường tới khi gặp ngã ba Bình Lư là đã tới cửa ngõ dẫn lên con đèo Ô Qui Hồ đầy hiểm trở.
Đèo Ô Qui Hồ hay đèo Hoàng Liên Sơn là một trong số những cung đường đèo dài, hiểm trở và hùng vĩ bậc nhất ở miền núi phía Bắc. Nằm trên tuyến quốc lộ 4D với chiều dài 40km, con đèo uốn lượn quanh dãy núi Hoàng Liên và nối liền hai tỉnh Lào Cai và Lai Châu.
Ở độ cao 2.035m, đỉnh đèo Ô Qui Hồ là ranh giới tự nhiên của hai tỉnh với hai kiểu khí hậu đặc trưng Đông và Tây Hoàng Liên biểu hiện dễ thấy với một bên nắng chói và một bên nhiều mây mù, lạnh giá.
Vào những ngày trời quang mây, ta còn được ngắm những ngọn núi thuộc cụm Thất Chỉ Sơn nhấp nhô như những ngón tay đang chỉ lên trời, thậm chí có thể nhìn rõ cả đỉnh Fanxipan kiêu hãnh phía xa xa.
Phía bên kia đỉnh đèo, theo lộ trình mà chúng tôi đi đã là địa phận Lào Cai. Sau một đêm nghỉ ngơi và trải nghiệm cuộc sống về đêm ở phố núi Sapa, quay trở lại đỉnh đèo để thu vào tầm mắt đỉnh cao nhất của dãy Hoàng Liên một lần nữa rồi chúng tôi chọn đường đi Y Tý. Xã vùng cao này được gọi là thiên đường mây và lúa, trên nhiều đoạn đường mây sà cả xuống ruộng tạo nên những bức tranh vô cùng huyễn hoặc.
Theo con đường tuần tra biên giới qua Lũng Pô, qua chợ Cốc Lếu vang bóng một thời: chúng tôi trên đường đi Bắc Hà, nơi có chợ phiên vùng cao nổi tiếng thu hút được rất nhiều du khách. Từ đó sẽ theo quốc lộ 70 tới ngã tư Bảo Yên để rẽ sang tỉnh lộ 279: con đường quen thuộc của biết bao thế hệ xê dịch.
Gần cuối tỉnh lộ 279 là đèo Khau Cọ, con đèo đánh dấu đoạn cuối cùng của dãy Hoàng Liên Sơn. Xưa kia một thời 'chấm Khau Cọ' 22N104E (nằm trong khu vực bảo vệ nghiêm ngặt của khu bảo tồn Hoàng Liên thuộc huyện Văn Bàn) từng là thách thức ghê gớm nhất dành cho dân đi tìm 'chấm' - điểm mà tại đó đường kinh tuyến chẵn và vĩ tuyến chẵn giao nhau.
Trên suốt 30km đèo quanh co uốn lượn giờ đây vẫn là mây núi trập trùng với một bên là dòng Nậm Chăn, và phía xa là cánh đồng Mường Thanh trù phú cùng khu tái định cư của người Thái. Qua hết con đèo ấy rẽ sang quốc lộ 32 là về tới Mù Cang Chải. Cảm giác tự hào bỗng dấy lên trong tim mỗi người chúng tôi, những kẻ vừa chạy gần 500km đường núi để đi cho trọn dọc ngang một dãy Hoàng Liên hùng vĩ.
Du lịch, GO! góp nhặt, ảnh internet.
Huyền sử núi La Hiên - Đá Mài
Núi La Hiên thuộc rặng Trường Sơn, ở địa phận xã Phú Mỡ - huyện Đồng Xuân (Phú Yên) có độ cao trên 1.318 mét so với mặt nước biển. Nhìn từ xa La Hiên như một mái nhà doi ra chắn gió mưa. Trên rặng La Hiên có hòn núi nhỏ mà dân trong vùng gọi là Hòn Ông và một hòn khác kề bên gọi là Hòn Bà.
Rặng La Hiên xưa kia là nơi Nguyễn Hào Sự dùng làm căn cứ luyện tập binh sĩ, đồng thời là chiến lũy chống Pháp rất vững chắc, bởi trước mặt là dòng sông Cái (hạ lưu của sông Trà Bương, Cà Bương) ba bên là núi rừng trùng điệp. Pháp đã nhiều lần mang quân tấn công, nhưng tất thảy đều bị ngăn chặn, gây nhiều tổn thất cho quân lính viễn chinh.
Sau này khi Nguyễn Hào Sự cùng nghĩa binh thất bại thì giặc Pháp đã tiến hành xây dựng cứ điểm quân sự trên núi, mà nhân dân Đồng Xuân gọi là thành (trụ?) Bồ. Người dân địa phương kể lại rằng:
Trong quá trình xây dựng, thực dân Pháp sức nhiều dân công là nhân dân địa phương và tù binh khiêng những tảng đá lớn từ chân núi lên nhưng khi lên được tới lưng chừng núi thì trời bỗng tối sầm lại như mực đen, khiến các dân công và bọn chỉ huy Pháp không thể tìm thấy đường đi nữa. Nhưng khi bỏ cuộc đi xuống khỏi núi thì trời bỗng nhiên bừng sáng trở lại, như đất trời vẫn không hề thay đổi như trước đây mấy phút. Sau hàng chục lần khiêng đá lên núi không thành, thực dân háp đành cho xây 4 trụ đá quanh hòn Ông và cho trồng bồ lên chính giữa 4 trụ nhằm yểm tướng, nghĩa là làm cho hào kiệt nước Nam mất nhuệ khí, không còn sức phản kháng, hưng binh chống lại bọn chúng.
Khi vừa mới xây xong, trời đang nắng chang chang bỗng tối sầm lại và trút cơn mưa như thác đổ làm nghiêng ngã các cột trụ đá. Gió to lại nổi lên làm cuộn bay chiếc bồ, trên núi đá hòn lớn hòn nhỏ lăn xuống như vãi trấu khiến bọn giặc Pháp thất điên bát đảo bỏ chạy tán loạn.
Các cụ cũng kể thêm rằng, mấy ngày sau, khi đã hoàn hồn, bọn Pháp lại kéo binh lính lên núi La Hiên đóng quân, nhưng trưa đó trời bỗng nổi cơn cuồng phong kéo phăng bọn chúng lăn lông lốc xuống chân núi, lá cờ Tam Tài rách bươm và biến mất trong rừng sâu. Chúng đành bỏ cuộc, thôi không lên đóng quân trên núi nữa, nhưng lại bố trí đồn binh chung quanh chân núi. Đêm đến, những lúc tối trời, khi vừa mới canh hai thì có hàng đoàn binh sĩ nước Nam với gươm giáo, súng hỏa mai bước đi rầm rập, hô vang “xung phong” khiến giặc Pháp phải bao phen kinh hoàng đởm mật. Hiện tượng này cứ lập đi lập lại mãi đến nỗi bọn chúng phải cho dời trại binh đóng ra xa hơn.
Nằm phía đông bắc núi La Hiên là rừng già Hòn Hàn cùng ngọn Đá Mài cao 590m. Chân phía nam là vực Ông của sông Hà Đang, phía bắc chạy giáp núi Đồng Tranh bao quanh mạn bắc của huyện Đồng Xuân. Núi Đá Mài còn có tên là núi Vực Ông, và sau này có tên là núi Cơ Xưởng.
Núi Đá Mài thuộc Tổng Đá Mài. Tổng này do những ngôi làng của đồng bào Chăm ở xung quanh chân núi ấy hợp lại mà thành. Người ta lấy tên núi đặt cho tổng. Tại chân núi phía vực Ông ở một con suối có nước, đá có nhiều bùn mài dao rất sắc. Từ con suối ấy mà thành tên núi.
Sông Hà Đang từ trên cao đổ xuống tạo nên một cái vực rộng lớn xung quanh đá dựng cao. Vực Ông lắm thuyết linh thiêng, rằng có một con cá Ông to như một con trâu đen, trăng thanh gió mát nó thường nổi lên mặt nước tỏa ra ánh sáng xanh cả một vùng, rằng vực Ông sâu tận lòng đất, người bơi thuyền nối dây dừa hàng trăm thước không thấm vào đâu.
Ở đây có đàn trâu nước do Ông nuôi dưỡng, đàn trâu thường lên núi ăn, đùa giỡn. Không một dân chài nào dám đánh bắt cá ở vực Ông vì sẽ bị nhận chìm thuyền hoặc về nhà sẽ bệnh chết bất đắc kỳ tử.
Núi Cơ Xưởng còn có ngọn núi Đạt cao 806m. Từ năm 1945, bộ đội quân khu 5 về xây dựng xưởng sản xuất vũ khí ở đây, và có hệ thống kho tàng để cất lựu đạn, bom, mìn, súng đạn. Đặc biệt trong 9 năm kháng chiến chống Pháp, kho tàng không hề bị máy bay bắn phá, dân gian tin rằng đó là nhờ sự bảo hộ của Ông và các thần linh…
Ngày nay, núi La Hiên và các cụm núi lân cận vẫn sừng sững với bản hùng ca của người anh hùng Nguyễn Hào Sự... để sau này, ông Phan Lưu Thanh thành lập chi bộ Đảng đầu tiên của Phú Yên trên mảnh đất hào hùng của cha ông thuở trước.
Xem thêm >
Theo Đào Minh Hiệp, Đoàn Việt Hùng, PĐD (báo Phú Yên)
Du lịch, GO!
Rặng La Hiên xưa kia là nơi Nguyễn Hào Sự dùng làm căn cứ luyện tập binh sĩ, đồng thời là chiến lũy chống Pháp rất vững chắc, bởi trước mặt là dòng sông Cái (hạ lưu của sông Trà Bương, Cà Bương) ba bên là núi rừng trùng điệp. Pháp đã nhiều lần mang quân tấn công, nhưng tất thảy đều bị ngăn chặn, gây nhiều tổn thất cho quân lính viễn chinh.
Sau này khi Nguyễn Hào Sự cùng nghĩa binh thất bại thì giặc Pháp đã tiến hành xây dựng cứ điểm quân sự trên núi, mà nhân dân Đồng Xuân gọi là thành (trụ?) Bồ. Người dân địa phương kể lại rằng:
Trong quá trình xây dựng, thực dân Pháp sức nhiều dân công là nhân dân địa phương và tù binh khiêng những tảng đá lớn từ chân núi lên nhưng khi lên được tới lưng chừng núi thì trời bỗng tối sầm lại như mực đen, khiến các dân công và bọn chỉ huy Pháp không thể tìm thấy đường đi nữa. Nhưng khi bỏ cuộc đi xuống khỏi núi thì trời bỗng nhiên bừng sáng trở lại, như đất trời vẫn không hề thay đổi như trước đây mấy phút. Sau hàng chục lần khiêng đá lên núi không thành, thực dân háp đành cho xây 4 trụ đá quanh hòn Ông và cho trồng bồ lên chính giữa 4 trụ nhằm yểm tướng, nghĩa là làm cho hào kiệt nước Nam mất nhuệ khí, không còn sức phản kháng, hưng binh chống lại bọn chúng.
Khi vừa mới xây xong, trời đang nắng chang chang bỗng tối sầm lại và trút cơn mưa như thác đổ làm nghiêng ngã các cột trụ đá. Gió to lại nổi lên làm cuộn bay chiếc bồ, trên núi đá hòn lớn hòn nhỏ lăn xuống như vãi trấu khiến bọn giặc Pháp thất điên bát đảo bỏ chạy tán loạn.
Các cụ cũng kể thêm rằng, mấy ngày sau, khi đã hoàn hồn, bọn Pháp lại kéo binh lính lên núi La Hiên đóng quân, nhưng trưa đó trời bỗng nổi cơn cuồng phong kéo phăng bọn chúng lăn lông lốc xuống chân núi, lá cờ Tam Tài rách bươm và biến mất trong rừng sâu. Chúng đành bỏ cuộc, thôi không lên đóng quân trên núi nữa, nhưng lại bố trí đồn binh chung quanh chân núi. Đêm đến, những lúc tối trời, khi vừa mới canh hai thì có hàng đoàn binh sĩ nước Nam với gươm giáo, súng hỏa mai bước đi rầm rập, hô vang “xung phong” khiến giặc Pháp phải bao phen kinh hoàng đởm mật. Hiện tượng này cứ lập đi lập lại mãi đến nỗi bọn chúng phải cho dời trại binh đóng ra xa hơn.
Nằm phía đông bắc núi La Hiên là rừng già Hòn Hàn cùng ngọn Đá Mài cao 590m. Chân phía nam là vực Ông của sông Hà Đang, phía bắc chạy giáp núi Đồng Tranh bao quanh mạn bắc của huyện Đồng Xuân. Núi Đá Mài còn có tên là núi Vực Ông, và sau này có tên là núi Cơ Xưởng.
Núi Đá Mài thuộc Tổng Đá Mài. Tổng này do những ngôi làng của đồng bào Chăm ở xung quanh chân núi ấy hợp lại mà thành. Người ta lấy tên núi đặt cho tổng. Tại chân núi phía vực Ông ở một con suối có nước, đá có nhiều bùn mài dao rất sắc. Từ con suối ấy mà thành tên núi.
Sông Hà Đang từ trên cao đổ xuống tạo nên một cái vực rộng lớn xung quanh đá dựng cao. Vực Ông lắm thuyết linh thiêng, rằng có một con cá Ông to như một con trâu đen, trăng thanh gió mát nó thường nổi lên mặt nước tỏa ra ánh sáng xanh cả một vùng, rằng vực Ông sâu tận lòng đất, người bơi thuyền nối dây dừa hàng trăm thước không thấm vào đâu.
Ở đây có đàn trâu nước do Ông nuôi dưỡng, đàn trâu thường lên núi ăn, đùa giỡn. Không một dân chài nào dám đánh bắt cá ở vực Ông vì sẽ bị nhận chìm thuyền hoặc về nhà sẽ bệnh chết bất đắc kỳ tử.
Núi Cơ Xưởng còn có ngọn núi Đạt cao 806m. Từ năm 1945, bộ đội quân khu 5 về xây dựng xưởng sản xuất vũ khí ở đây, và có hệ thống kho tàng để cất lựu đạn, bom, mìn, súng đạn. Đặc biệt trong 9 năm kháng chiến chống Pháp, kho tàng không hề bị máy bay bắn phá, dân gian tin rằng đó là nhờ sự bảo hộ của Ông và các thần linh…
Ngày nay, núi La Hiên và các cụm núi lân cận vẫn sừng sững với bản hùng ca của người anh hùng Nguyễn Hào Sự... để sau này, ông Phan Lưu Thanh thành lập chi bộ Đảng đầu tiên của Phú Yên trên mảnh đất hào hùng của cha ông thuở trước.
Xem thêm >
Theo Đào Minh Hiệp, Đoàn Việt Hùng, PĐD (báo Phú Yên)
Du lịch, GO!
Mũi Nai: du lịch bốn trong một.
(Haugiang online) - Tắm biển thoải mái, ngắm cảnh bao la hùng vĩ của núi rừng, trải qua cảm giác mạnh trượt núi bằng xe và thư giãn bằng những đặc sản tươi sống ngay trên bãi biển. Đó là nét đặc thù của du lịch Mũi Nai (Hà Tiên, Kiên Giang) có một không hai của vùng Đồng bằng sông Cửu Long. Chính yếu tố này đã thu hút ngày càng nhiều du khách đến với vùng đất thơ mộng này.
“Hấp dẫn lắm chị ơi, thử đi! Cảm giác khó tả lắm khi ngồi trên xe trượt núi lao vun vút từ đỉnh xuống”, một bạn nữ vừa rời khỏi xe trượt núi khoe với chúng tôi như vậy. Mặc dù sức khỏe chưa bình phục hẳn sau chuyến đi dài, lại có tiền sử bệnh tim nhưng chị họ tôi cũng mua một vé 50.000 đồng để thử tour cảm giác mạnh xe trượt núi có giống như bạn nữ vừa trải qua? Vậy là hai chị em quyết định phiêu lưu.
Khi xe trượt được ròng rọc kéo lên núi với tốc độ chậm khá an toàn, chị họ tôi tỏ ra thất vọng thắc mắc: Đâu có gì hấp dẫn, chắc mình bị lừa rồi. Khi lên đỉnh, nơi cao nhất của núi Tà Pang, chúng tôi xuống xe lên Lầu Vọng cảnh, để thưởng thức cà phê và ngắm cảnh. Chị họ tôi bắt đầu thay đổi suy nghĩ: Đúng là trên đây vừa mát lại được nhìn toàn cảnh Hà Tiên đẹp thật. Xa xa ngoài biển là những hòn đảo của Quần đảo Hải Tặc. Xa hơn nữa là đảo ngọc Phú Quốc xinh xắn.
Trên cà phê vọng cảnh bằng mắt thường hoặc bằng kính viễn vọng du khách không những thấy được các cảnh đẹp của Hà Tiên, mà còn nhìn được cửa khẩu Quốc tế Hà Tiên (Xà Xía), ngọn Hải Đăng Núi Đèn, làng mạc và mũi Kev của đất nước Campuchia.
Sau khi uống cà phê, hóng gió, ngắm cảnh thỏa thích, chúng tôi lại tiếp tục hành trình tìm cảm giác mạnh. Từ đỉnh núi Tà Pang có độ cao 128m, xe trượt chạy xuống bãi với vận tốc nhanh dần. Xe trượt cứ nối đuôi nhau quanh co giữa rừng cây trên triền núi làm cho chúng tôi cảm giác hồi hộp nhưng thật thú vị. Nhiều tiếng la í ới, hốt hoảng khi xe qua cua.
Một vài người không còn giữ được bình tĩnh, thay vì giữ càng thắng để giảm tốc độ lại đẩy mạnh về phía trước làm cho xe lao nhanh hơn. Một cảm giác vừa sợ, vừa hưng phấn khó tả khi xe lao vun vút xuống núi. Hơn 15 phút xe dừng lại dưới chân núi. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, bước ra khỏi xe trượt. Nhiều người bắt đầu bình luận về hành trình vừa vượt qua. Chị họ tôi chỉ phán một câu: Đúng là cảm giác mạnh, hấp dẫn thiệt.
Rời xe trượt núi, chúng tôi tiếp tục dạo quanh bãi biển Mũi Nai. Mùa hè, khách tham quan, tắm biển đông hơn. Đa phần trong số họ là học sinh cùng gia đình du lịch hè. Hòa cùng dòng người, chúng tôi cũng chạy ào xuống biển để thỏa sức lặn ngụp. Nước biển ở Mũi Nai hơi đục vì phù sa nhiều nhưng bù lại biển nơi đây hiền hòa không có sóng lớn, bãi tắm lại cạn nên khá an toàn rất phù hợp cho mọi lứa tuổi.
Tắm biển thỏa thích, chúng tôi lại được thưởng thức hải sản với đủ loại còn tươi sống, giá cả cũng khá bình dân. Điều mà chúng tôi tâm đắc chính là vệ sinh ở đây. Mặc dù khách tắm và ăn uống ngay trên bãi biển nhưng suốt chiều dài bãi tắm Mũi Nai khá sạch sẽ và tươm tất, không thấy rác thải bừa bộn như nhiều bãi biển du lịch khác.
Quan sát chúng tôi thấy, khi khách vừa ăn uống xong là nhân viên vệ sinh đến dọn dẹp liền và toàn bộ thức ăn dư thừa, rác thải được thu gom kỹ lưỡng cho vào thùng rác để xe chuyển đến bãi nên đảm bảo được vệ sinh.
Ngoài tắm biển, du khách còn có thể mướn cả dàn nhạc, cổ để cùng sinh hoạt “hát với nhau” ngay tại bãi biển, với giá cũng khá mềm. Những du khách muốn mua sản vật biển làm quà tặng cho bạn bè chỉ cần bước vài bước chân là có sẵn quầy hàng lưu niệm…
Và còn nhiều tiện ích khác như: ngắm biển chiều, ngồi im lặng nghe tiếng lao xao của gió vờn trên sóng, của bầy hải âu chao lượn cuối trời mới thấy hết thi vị của biển. Rồi hoàng hôn xuống dần, đỏ rực một vùng trời. Hay sinh hoạt lửa trại đêm và cuối cùng là nghỉ ngơi qua đêm tại khách sạn nằm ven biển…
Đất Mũi Nai mãi nuôi lòng mong đợi,
Biển sóng hiền ta ngắm cảnh Hà Tiên.
Núi Tà Pang như tàn ba đại thụ,
Chứa chan tình, hỏi khách đã chán chưa...
Xem thêm >
Theo BẢO NGÂN (Hậu Giang Online)
Du lịch, GO!
Đến Mũi Nai, du lịch bình dân.
Đến Mũi Nai ngắm "nai thần" đi lạc.
Thắng cảnh Hà Tiên.
“Hấp dẫn lắm chị ơi, thử đi! Cảm giác khó tả lắm khi ngồi trên xe trượt núi lao vun vút từ đỉnh xuống”, một bạn nữ vừa rời khỏi xe trượt núi khoe với chúng tôi như vậy. Mặc dù sức khỏe chưa bình phục hẳn sau chuyến đi dài, lại có tiền sử bệnh tim nhưng chị họ tôi cũng mua một vé 50.000 đồng để thử tour cảm giác mạnh xe trượt núi có giống như bạn nữ vừa trải qua? Vậy là hai chị em quyết định phiêu lưu.
Khi xe trượt được ròng rọc kéo lên núi với tốc độ chậm khá an toàn, chị họ tôi tỏ ra thất vọng thắc mắc: Đâu có gì hấp dẫn, chắc mình bị lừa rồi. Khi lên đỉnh, nơi cao nhất của núi Tà Pang, chúng tôi xuống xe lên Lầu Vọng cảnh, để thưởng thức cà phê và ngắm cảnh. Chị họ tôi bắt đầu thay đổi suy nghĩ: Đúng là trên đây vừa mát lại được nhìn toàn cảnh Hà Tiên đẹp thật. Xa xa ngoài biển là những hòn đảo của Quần đảo Hải Tặc. Xa hơn nữa là đảo ngọc Phú Quốc xinh xắn.
Trên cà phê vọng cảnh bằng mắt thường hoặc bằng kính viễn vọng du khách không những thấy được các cảnh đẹp của Hà Tiên, mà còn nhìn được cửa khẩu Quốc tế Hà Tiên (Xà Xía), ngọn Hải Đăng Núi Đèn, làng mạc và mũi Kev của đất nước Campuchia.
Sau khi uống cà phê, hóng gió, ngắm cảnh thỏa thích, chúng tôi lại tiếp tục hành trình tìm cảm giác mạnh. Từ đỉnh núi Tà Pang có độ cao 128m, xe trượt chạy xuống bãi với vận tốc nhanh dần. Xe trượt cứ nối đuôi nhau quanh co giữa rừng cây trên triền núi làm cho chúng tôi cảm giác hồi hộp nhưng thật thú vị. Nhiều tiếng la í ới, hốt hoảng khi xe qua cua.
Một vài người không còn giữ được bình tĩnh, thay vì giữ càng thắng để giảm tốc độ lại đẩy mạnh về phía trước làm cho xe lao nhanh hơn. Một cảm giác vừa sợ, vừa hưng phấn khó tả khi xe lao vun vút xuống núi. Hơn 15 phút xe dừng lại dưới chân núi. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, bước ra khỏi xe trượt. Nhiều người bắt đầu bình luận về hành trình vừa vượt qua. Chị họ tôi chỉ phán một câu: Đúng là cảm giác mạnh, hấp dẫn thiệt.
Rời xe trượt núi, chúng tôi tiếp tục dạo quanh bãi biển Mũi Nai. Mùa hè, khách tham quan, tắm biển đông hơn. Đa phần trong số họ là học sinh cùng gia đình du lịch hè. Hòa cùng dòng người, chúng tôi cũng chạy ào xuống biển để thỏa sức lặn ngụp. Nước biển ở Mũi Nai hơi đục vì phù sa nhiều nhưng bù lại biển nơi đây hiền hòa không có sóng lớn, bãi tắm lại cạn nên khá an toàn rất phù hợp cho mọi lứa tuổi.
Tắm biển thỏa thích, chúng tôi lại được thưởng thức hải sản với đủ loại còn tươi sống, giá cả cũng khá bình dân. Điều mà chúng tôi tâm đắc chính là vệ sinh ở đây. Mặc dù khách tắm và ăn uống ngay trên bãi biển nhưng suốt chiều dài bãi tắm Mũi Nai khá sạch sẽ và tươm tất, không thấy rác thải bừa bộn như nhiều bãi biển du lịch khác.
Quan sát chúng tôi thấy, khi khách vừa ăn uống xong là nhân viên vệ sinh đến dọn dẹp liền và toàn bộ thức ăn dư thừa, rác thải được thu gom kỹ lưỡng cho vào thùng rác để xe chuyển đến bãi nên đảm bảo được vệ sinh.
Ngoài tắm biển, du khách còn có thể mướn cả dàn nhạc, cổ để cùng sinh hoạt “hát với nhau” ngay tại bãi biển, với giá cũng khá mềm. Những du khách muốn mua sản vật biển làm quà tặng cho bạn bè chỉ cần bước vài bước chân là có sẵn quầy hàng lưu niệm…Và còn nhiều tiện ích khác như: ngắm biển chiều, ngồi im lặng nghe tiếng lao xao của gió vờn trên sóng, của bầy hải âu chao lượn cuối trời mới thấy hết thi vị của biển. Rồi hoàng hôn xuống dần, đỏ rực một vùng trời. Hay sinh hoạt lửa trại đêm và cuối cùng là nghỉ ngơi qua đêm tại khách sạn nằm ven biển…
Đất Mũi Nai mãi nuôi lòng mong đợi,
Biển sóng hiền ta ngắm cảnh Hà Tiên.
Núi Tà Pang như tàn ba đại thụ,
Chứa chan tình, hỏi khách đã chán chưa...
Xem thêm >
Theo BẢO NGÂN (Hậu Giang Online)
Du lịch, GO!
Đến Mũi Nai, du lịch bình dân.
Đến Mũi Nai ngắm "nai thần" đi lạc.
Thắng cảnh Hà Tiên.
Chinh phục 'nóc nhà' của Côn Đảo
(TTVN) - Núi Thánh Giá là một ngọn núi cao nhất Côn Đảo (577m so với mực nước biển) với những truyền thuyết nổi tiếng về tình yêu. Tương truyền rằng những cặp đôi nào đứng trên đỉnh núi và nắm tay nhau nhìn mặt trời lặn sẽ được bên nhau trọn đời.
< Mây phủ đỉnh Thánh Giá tại Côn Đảo.
Nằm ở khu vực phía Tây Nam đảo Côn Sơn. Từ Thị trấn Côn Sơn đến chân núi khoảng 3 km và lên đỉnh núi khoảng 6 km. Tổng diện tích khu vực khoảng 2 ha.
< Khu vực đài radar.
Người dân địa phương nói rằng, lên được đỉnh núi Thánh Giá là có thể ngắm nhìn toàn cảnh hòn đảo này trong tầm mắt. Nhưng thực tế lại rất ít người đặt chân được lên đó bởi dốc đứng ngút ngàn, trơn trượt, hiểm nguy, quanh năm sương giăng mờ ảo.
Vậy mà những người lính radar Trạm 590, thuộc Trung đoàn ra đa 251 (Vùng 2 Hải quân) vẫn hằng ngày lên, xuống làm nhiệm vụ trên “đỉnh mờ sương”, dõi “mắt thần” bảo vệ biển trời Tổ quốc.
< Đỉnh mù sương.
Gọi là đỉnh mờ sương là bởi ngọn núi cao vút này mỗi năm có tới 9 tháng sương mù che phủ nên người dân ở đây gần như đã quên cái tên núi Thánh Giá ban đầu. Người cao tuổi ở địa phương cũng không còn nhớ núi Thánh Giá có tự bao giờ, chỉ biết rằng từ rất lâu, lâu lắm rồi ngọn núi xa xa, cao ngất kia có hình thù trông giống một cây thánh giá.
Do thời gian và sự tàn phá của con người, của bom đạn chiến tranh nên hình thù ấy không còn như xưa nữa. Bởi vậy, cái tên núi Thánh Giá cũng dần bị mai một, chỉ còn… trên bản đồ.
< Đường lên đỉnh Thánh Giá.
Để chinh phục núi Thánh Giá, du khách phải leo trên một con đường độc đạo, chênh vênh, vắt vẻo. Trên đường đi xuyên rừng, bạn sẽ thấy nhiều loại động thực vật quý hiếm và đặc hữ của nơi này. Ngoài ra, bạn cũng có thể ghé thăm chùa Phi Yến: một địa điểm lịch sử - văn hóa của Côn Đảo.
Đường cũng sẽ ngang qua khu vực hồ An Hải, đây là một trong hai hồ nước ngọt lớn nhất cung cấp nước ngọt cho toàn huyện đảo. Du khách sẽ vô cùng ngạc nhiên và thú vị khi nhìn thấy ngay trên hòn đảo nhỏ giữa biển khơi lại có một hồ nước ngọt với cả các loài động thực vật của một vùng phù sa nước ngọt.
< Trên đỉnh núi không khí như ở Đà Lạt.
Mất khoảng hơn một giờ đồng hồ, du khách sẽ chinh phục ngọn núi Thánh Giá. Khi lên tới đỉnh núi, du khách sẽ quên đi những mệt nhọc vừa trải qua khi được hòa mình vào một không khí mát mẻ, dễ chịu, có mây mù bao phủ xung quanh.
Đặc biệt, từ trên đỉnh núi, du khách có thể quan sát toàn cảnh quần đảo Côn Sơn từ trên cao, với thảm thực vật rừng nhiệt đới, một vùng biển cả mênh mông, các hòn đảo lớn nhỏ xung quanh đảo lớn, nhìn thấy Thị trấn Côn Đảo và hoạt động của tàu thuyền ở vịnh Côn Sơn…
< Thị trấn Côn Đảo nhìn từ đường lên núi Thánh Giá.
Trở về Thị trấn Côn Đảo, du khách sẽ men theo đường ven núi vòng quanh khu dân cư của đảo chính Côn Sơn để biết thêm về cuộc sống của người dân nơi đây và nhìn ngắm sự hùng vĩ của núi rừng. Dưới chân núi du khách sẽ dừng chân ghé thăm chùa Phi yến một địa điểm văn hóa lịch sử tại Côn Đảo.
An Sơn Miếu (Miếu Bà) thờ Thứ phi Phi Yến nằm ở một vị trí cực đẹp sát chân núi. Miếu tựa lưng vào sườn núi, phía trước là con đường dẫn ra hai cái ao sen nước trong như gương. Xa hơn là bờ biển uốn lượn hình cánh cung với những bãi cát tuyệt đẹp, một điểm đến hấp dẫn của du lịch. Ngôi miếu thờ Thứ phi được lập từ cả trăm năm trước, ngay sau khi bà từ trần. Trải qua nhiều thăng trầm, biến cố, công trình đã được trùng tu, sửa chữa nhiều lần nhưng vẫn giữ nguyên vị trí và dáng vẻ ban đầu.
< An Sơn Miếu.
Miếu thờ Thứ phi Phi Yến có quy mô lớn hơn bất cứ một ngôi miếu nào ở đất liền, tương đương với một ngôi đền hoặc ngôi chùa. Vì thế, di tích này còn được người dân Côn Đảo gọi bằng những cái tên khác: Đền thờ Bà hay Chùa Bà.
Về kiến trúc, công trình vừa mang dáng dấp của một ngôi đền, vừa gần với ngôi chùa. Điều này một phần lý giải, Thứ phi Phi Yến trong đời sống tinh thần của người dân Côn Đảo vừa như một vị Thành Hoàng Làng, vừa như một vị Quan âm Bồ Tát. Vị trí trang trọng nhất trong ngôi miếu là nơi đặt bức tượng bà Thứ phi. Tượng mang hình dáng của một đức bà Quan âm, gương mặt đượm buồn, thần thái toát lên vẻ thanh cao, thánh thiện.
Xem thêm >
Theo Bảo Anh (TTVN)
Du lịch, GO!
< Vịnh Bến Đầm.
Thông tin thêm
Nóc nhà Côn Đảo:
- Núi Thánh Giá có chiều cao 577m tính từ mặt nước biển.
- Đường lên núi là đường nhựa, không phải đường mòn.
- Trước kia muốn lên phải xin ở Doanh trại phía dưới chân núi vì trên đây là khu quân sự... nhưng bây giờ chỉ xin khi vào khu vực đài radar.
< Thuê xe lên núi.
- Đi xe máy để thử cảm giác mạnh với những con dốc dựng đứng, lá khô ẩm ướt phủ dầy.
- Tầm 8 - 9h: sương phủ mờ như Sapa.12h trưa có thể ngắm toàn Côn Đảo đẹp như tranh, liều hơn thì leo lên cái tháp Rada khoảng 100m nữa là ôm trọn Côn Đảo vô ống kính Len.
Trekking Sở Rẫy - Bãi Ông Đụng, Cỏ Ống - Vịnh Đầm Tre:
- Không ghiền không lấy tiền.
- Mua vé ở Vườn Quốc Gia Côn Đảo, nếu không thích thuê tour guide thì liên hệ Kiểm lâm (đi với KL thích hơn).
- Có tiền thì Lặn ngắm san hô, không tiền thì mắc võng ngủ cạnh biền cũng tuyệt lắm rồi
< Bãi biển Mũi Cá Mập.
- Ngắm cảnh: Đón hoàng hôn Bãi Nhát, Bình minh Mũi Cá Mập.
- Chinh phục Núi Chúa nghe đồn chưa ai đặt chân lên đỉnh.
- Mua tour ngủ đêm ở Hòn Bảy Cạnh hoặc Hòn Cau (đảo Thiên Đường).
- Không nên bỏ qua việc đi bộ loanh quanh thị trấn để ngắm những ngôi nhà cổ, cây cổ thụ nở hoa, vịnh Côn Sơn.
- Bãi Đầm Trầu: Trước khi đến con đường vào Miếu Cậu có một con đường mòn (đối diện cổng khu dân cư), hãy rẽ vào đó để vào bãi biển mịn cát và nên thơ nhất. Chỗ này tắm tiên thoải mái, bãi bên cạnh thì có tàu đánh cá neo.
Không nên:
- Ăn ốc vú nàng: Kiểm lâm cảnh báo loại ốc này đang dần bị biến mất tại đây do khách du lịch... ăn quá nhiều trong khi nguồn ốc chỉ đánh bắt tự nhiên. Nếu yêu thiên nhiên và bảo vệ môi trường thì tránh ăn món này cũng như các loài ốc tự nhiên khác.
- Đi rừng và tắm biển một mình: Ở đây rất vắng vẻ, nếu kỹ năng không tốt thì dễ mất mạng vì thiếu hiểu biết.
Nên:
- Mang theo Trà, Cafe theo biếu cho Trạm kiểm lâm và ngồi nghe họ nói về Côn Đảo. Họ rất hiếu khách và thân thiện (Kiểm Lâm ở trong rừng, rừng lại ở trên đảo). Ngủ 1 đêm ở trạm Kiểm Lâm rất thú vị, ở đó họ có hướng dẫn và cho thuê dịch vụ lặn xem san hô. Kiểm Lâm là tour guide tuyệt vời cho chuyến khám phá hòn đảo tuyệt vời này.
Du lịch, GO! - Theo Phuot.vn
< Mây phủ đỉnh Thánh Giá tại Côn Đảo.
Nằm ở khu vực phía Tây Nam đảo Côn Sơn. Từ Thị trấn Côn Sơn đến chân núi khoảng 3 km và lên đỉnh núi khoảng 6 km. Tổng diện tích khu vực khoảng 2 ha.
< Khu vực đài radar.
Người dân địa phương nói rằng, lên được đỉnh núi Thánh Giá là có thể ngắm nhìn toàn cảnh hòn đảo này trong tầm mắt. Nhưng thực tế lại rất ít người đặt chân được lên đó bởi dốc đứng ngút ngàn, trơn trượt, hiểm nguy, quanh năm sương giăng mờ ảo.
Vậy mà những người lính radar Trạm 590, thuộc Trung đoàn ra đa 251 (Vùng 2 Hải quân) vẫn hằng ngày lên, xuống làm nhiệm vụ trên “đỉnh mờ sương”, dõi “mắt thần” bảo vệ biển trời Tổ quốc.
< Đỉnh mù sương.
Gọi là đỉnh mờ sương là bởi ngọn núi cao vút này mỗi năm có tới 9 tháng sương mù che phủ nên người dân ở đây gần như đã quên cái tên núi Thánh Giá ban đầu. Người cao tuổi ở địa phương cũng không còn nhớ núi Thánh Giá có tự bao giờ, chỉ biết rằng từ rất lâu, lâu lắm rồi ngọn núi xa xa, cao ngất kia có hình thù trông giống một cây thánh giá.
Do thời gian và sự tàn phá của con người, của bom đạn chiến tranh nên hình thù ấy không còn như xưa nữa. Bởi vậy, cái tên núi Thánh Giá cũng dần bị mai một, chỉ còn… trên bản đồ.
< Đường lên đỉnh Thánh Giá.
Để chinh phục núi Thánh Giá, du khách phải leo trên một con đường độc đạo, chênh vênh, vắt vẻo. Trên đường đi xuyên rừng, bạn sẽ thấy nhiều loại động thực vật quý hiếm và đặc hữ của nơi này. Ngoài ra, bạn cũng có thể ghé thăm chùa Phi Yến: một địa điểm lịch sử - văn hóa của Côn Đảo.
Đường cũng sẽ ngang qua khu vực hồ An Hải, đây là một trong hai hồ nước ngọt lớn nhất cung cấp nước ngọt cho toàn huyện đảo. Du khách sẽ vô cùng ngạc nhiên và thú vị khi nhìn thấy ngay trên hòn đảo nhỏ giữa biển khơi lại có một hồ nước ngọt với cả các loài động thực vật của một vùng phù sa nước ngọt.
< Trên đỉnh núi không khí như ở Đà Lạt.
Mất khoảng hơn một giờ đồng hồ, du khách sẽ chinh phục ngọn núi Thánh Giá. Khi lên tới đỉnh núi, du khách sẽ quên đi những mệt nhọc vừa trải qua khi được hòa mình vào một không khí mát mẻ, dễ chịu, có mây mù bao phủ xung quanh.
Đặc biệt, từ trên đỉnh núi, du khách có thể quan sát toàn cảnh quần đảo Côn Sơn từ trên cao, với thảm thực vật rừng nhiệt đới, một vùng biển cả mênh mông, các hòn đảo lớn nhỏ xung quanh đảo lớn, nhìn thấy Thị trấn Côn Đảo và hoạt động của tàu thuyền ở vịnh Côn Sơn…
< Thị trấn Côn Đảo nhìn từ đường lên núi Thánh Giá.
Trở về Thị trấn Côn Đảo, du khách sẽ men theo đường ven núi vòng quanh khu dân cư của đảo chính Côn Sơn để biết thêm về cuộc sống của người dân nơi đây và nhìn ngắm sự hùng vĩ của núi rừng. Dưới chân núi du khách sẽ dừng chân ghé thăm chùa Phi yến một địa điểm văn hóa lịch sử tại Côn Đảo.
An Sơn Miếu (Miếu Bà) thờ Thứ phi Phi Yến nằm ở một vị trí cực đẹp sát chân núi. Miếu tựa lưng vào sườn núi, phía trước là con đường dẫn ra hai cái ao sen nước trong như gương. Xa hơn là bờ biển uốn lượn hình cánh cung với những bãi cát tuyệt đẹp, một điểm đến hấp dẫn của du lịch. Ngôi miếu thờ Thứ phi được lập từ cả trăm năm trước, ngay sau khi bà từ trần. Trải qua nhiều thăng trầm, biến cố, công trình đã được trùng tu, sửa chữa nhiều lần nhưng vẫn giữ nguyên vị trí và dáng vẻ ban đầu.
< An Sơn Miếu.
Miếu thờ Thứ phi Phi Yến có quy mô lớn hơn bất cứ một ngôi miếu nào ở đất liền, tương đương với một ngôi đền hoặc ngôi chùa. Vì thế, di tích này còn được người dân Côn Đảo gọi bằng những cái tên khác: Đền thờ Bà hay Chùa Bà.
Về kiến trúc, công trình vừa mang dáng dấp của một ngôi đền, vừa gần với ngôi chùa. Điều này một phần lý giải, Thứ phi Phi Yến trong đời sống tinh thần của người dân Côn Đảo vừa như một vị Thành Hoàng Làng, vừa như một vị Quan âm Bồ Tát. Vị trí trang trọng nhất trong ngôi miếu là nơi đặt bức tượng bà Thứ phi. Tượng mang hình dáng của một đức bà Quan âm, gương mặt đượm buồn, thần thái toát lên vẻ thanh cao, thánh thiện.
Xem thêm >
Theo Bảo Anh (TTVN)
Du lịch, GO!
< Vịnh Bến Đầm.
Thông tin thêm
Nóc nhà Côn Đảo:
- Núi Thánh Giá có chiều cao 577m tính từ mặt nước biển.
- Đường lên núi là đường nhựa, không phải đường mòn.
- Trước kia muốn lên phải xin ở Doanh trại phía dưới chân núi vì trên đây là khu quân sự... nhưng bây giờ chỉ xin khi vào khu vực đài radar.
< Thuê xe lên núi.
- Đi xe máy để thử cảm giác mạnh với những con dốc dựng đứng, lá khô ẩm ướt phủ dầy.
- Tầm 8 - 9h: sương phủ mờ như Sapa.12h trưa có thể ngắm toàn Côn Đảo đẹp như tranh, liều hơn thì leo lên cái tháp Rada khoảng 100m nữa là ôm trọn Côn Đảo vô ống kính Len.
Trekking Sở Rẫy - Bãi Ông Đụng, Cỏ Ống - Vịnh Đầm Tre:
- Không ghiền không lấy tiền.
- Mua vé ở Vườn Quốc Gia Côn Đảo, nếu không thích thuê tour guide thì liên hệ Kiểm lâm (đi với KL thích hơn).
- Có tiền thì Lặn ngắm san hô, không tiền thì mắc võng ngủ cạnh biền cũng tuyệt lắm rồi
< Bãi biển Mũi Cá Mập.
- Ngắm cảnh: Đón hoàng hôn Bãi Nhát, Bình minh Mũi Cá Mập.
- Chinh phục Núi Chúa nghe đồn chưa ai đặt chân lên đỉnh.
- Mua tour ngủ đêm ở Hòn Bảy Cạnh hoặc Hòn Cau (đảo Thiên Đường).
- Không nên bỏ qua việc đi bộ loanh quanh thị trấn để ngắm những ngôi nhà cổ, cây cổ thụ nở hoa, vịnh Côn Sơn.
- Bãi Đầm Trầu: Trước khi đến con đường vào Miếu Cậu có một con đường mòn (đối diện cổng khu dân cư), hãy rẽ vào đó để vào bãi biển mịn cát và nên thơ nhất. Chỗ này tắm tiên thoải mái, bãi bên cạnh thì có tàu đánh cá neo.
Không nên:
- Ăn ốc vú nàng: Kiểm lâm cảnh báo loại ốc này đang dần bị biến mất tại đây do khách du lịch... ăn quá nhiều trong khi nguồn ốc chỉ đánh bắt tự nhiên. Nếu yêu thiên nhiên và bảo vệ môi trường thì tránh ăn món này cũng như các loài ốc tự nhiên khác.
- Đi rừng và tắm biển một mình: Ở đây rất vắng vẻ, nếu kỹ năng không tốt thì dễ mất mạng vì thiếu hiểu biết.
Nên:
- Mang theo Trà, Cafe theo biếu cho Trạm kiểm lâm và ngồi nghe họ nói về Côn Đảo. Họ rất hiếu khách và thân thiện (Kiểm Lâm ở trong rừng, rừng lại ở trên đảo). Ngủ 1 đêm ở trạm Kiểm Lâm rất thú vị, ở đó họ có hướng dẫn và cho thuê dịch vụ lặn xem san hô. Kiểm Lâm là tour guide tuyệt vời cho chuyến khám phá hòn đảo tuyệt vời này.
Du lịch, GO! - Theo Phuot.vn
Đường lên Bản Mù
(TTO - ĐĐK) - Mùa lúa, Bản Mù xanh một màu mê mải. Những con đường nhỏ cheo leo trên sườn núi, ngang qua những thửa ruộng đang thì con gái, hương lúa vào đòng quấn theo từng bước chân...
Tôi trở lại Bản Mù sau năm năm giấc mơ đóng cửa. Năm năm trước, tôi đã có dịp dừng chân ở Trạm Tấu khi chiều buông trên núi. 13km đường vào Bản Mù nhọc nhằn qua lời kể của dân địa phương đã cản bước chúng tôi. Năm ấy, Bản Mù ở một nơi nào đó rất xa.
Năm năm sau, tôi quay về Trạm Tấu. Đường lên Bản Mù dường như vẫn thế, không bớt gập ghềnh hơn. Nhưng tất cả vẫn lên đường, bằng cái thôi thúc của “dân đi” tìm kiếm những con đường xanh, những đỉnh núi ngập trong mây, những đôi mắt trẻ em trong veo dưới mái hiên nhà lợp gỗ pơmu thơm ngát.
Lúa reo đỉnh trời
Từ thị xã Nghĩa Lộ rẽ trái theo hướng tây nam độ 30km là tới trung tâm huyện. Đường đi khá rộng rãi, chạy dọc theo ngòi Thia, rừng rất xanh và lúa cũng rất xanh. Trạm Tấu là nơi đầu tiên tôi được thưởng thức thứ gia vị mang tên “mắc khén” của núi rừng Tây Bắc. Loại tiêu rừng này có mùi tinh dầu rất thơm và đặc biệt, thường được nướng lên và giã nhỏ làm đồ chấm hoặc tẩm ướt vào món ăn, ai ăn một lần cũng nhớ mãi.
Con đường từ Trạm Tấu đi Bản Mù không có gì thay đổi so với lời kể của anh chàng người Mông tôi gặp năm năm trước, đất đá lổn nhổn, bụi bay mịt mù. Nhưng chỉ sau một khúc quanh, một biển lúa xanh dập dờn như cánh sóng đã đón chào, thật đáng giá cho những cú xóc nẩy người, những pha lạc tay lái vì lao vào đá hộc. Tôi gần như choáng ngợp trước những lưng núi ngập tràn màu xanh của lúa, những thửa ruộng bậc thang kỳ vĩ, bát ngát như thể “lúa reo đỉnh trời”. Thỉnh thoảng, xen lẫn cánh rừng là đám lúa nương khiến bức tranh Bản Mù thêm sắc màu và đậm nét.
Chúng tôi dừng lại xem một gia đình người Mông đang cào đất làm nền nhà. Mỗi người mỗi việc. Đàn bà dọn cỏ, nhặt đá, đàn ông san đất, trẻ con chạy nhảy lăng xăng, đứa nhỡ trông em, đứa lớn hơn giúp mọi người làm việc lặt vặt.
Mấy người phụ nữ như thể đang xếp hàng đồng diễn vẻ đẹp của lao động. Chiến xa cào đất bằng sức người in hình trên nền trời bồng bềnh mây trắng khiến ai cũng ngơ ngẩn, mãi mới có thể rời đi.
Bản Mù, “cao” và “thấp”
Từ Mù Thấp, núi rừng mở ra trước mặt như cánh cửa vào một thế giới khác. Đường lên Mù Cao ngoằn ngoèo trước mắt, con dốc cao mới nhìn đã thấy chóng mặt. Ở cuối con đường ấy là bản làng. Chính bản làng đã khiến chúng tôi hăm hở, khao khát chinh phục cung đường nối Mù Thấp và Mù Cao.
Đường xấu không làm nản lòng các chiến mã. Bù lại, những ngôi nhà lợp gỗ pơmu nằm chênh vênh hai bên đường hay giữa những thửa ruộng xanh đẹp như trong cổ tích. Mải mê, xe của tôi và An là xe cuối cùng lên đến Mù Cao. Không hiểu bằng sức mạnh nào An đã không bắt tôi xuống đi bộ như các “ôm” xe khác, mà phi một mạch đến kịch đường, nơi nếu muốn đi tiếp tốt nhất nên... đi bộ cho an toàn. Mấy chàng trai trong nhóm cứ thế nhìn theo thán phục.
Cả nhóm ăn trưa trên vỉa hè điểm trường tiểu học Mù Cao. Mấy cô bé, cậu bé nhà quanh đó ùa ra tò mò ngắm khách lạ. Thân thiết. Không trả lời mạch lạc các câu hỏi, nhưng em nào cũng hớn hở, mắt ánh lên cả nụ cười. Tôi cảm được bọn trẻ đang vui, giống chúng tôi khi xưa luôn mong nhà có khách. Ở nơi xa xôi, cách trở này, có một đám người lạ vượt cả chục kilômet đường đá sỏi gập ghềnh, lên đến Mù Cao chỉ để ngắm lúa và chơi với trẻ đã có thể coi như một món quà cuối tuần thú vị. Có lẽ vì thế, mọi người đã ở Mù Cao đến hơn nửa buổi chiều, chỉ để chơi và chụp với bọn trẻ cơ man nào là ảnh.
Khi chúng tôi rời đi, sang bên kia sườn núi để biết con đường trước mặt sẽ dẫn đi đâu, bọn trẻ đứng trên sân trường lưu luyến vẫy tay tạm biệt. Tôi ngồi sau lưng bạn đồng hành ngoái đầu nhìn lại chợt thấy khóe mắt mình rưng rưng...
Bức tranh miền núi
Quay trở lại Mù Thấp để tiếp tục chinh phục con đường trên sườn núi bên kia thung lũng. Hỏi ra mới biết đây là đường vào thôn Tà Ghênh và Háng Chi Mua, cũng thuộc xã Bản Mù. Từ bên này con đường nhìn ngược lại Mù Cao, lại thêm một lần ngây ngất bởi những sóng lúa đẹp như tranh vẽ.
Một người phụ nữ Mông với chiếc khăn đội đầu màu cam đang nhổ cỏ giữa ruộng, cạnh viên đá to khổng lồ là chiếc gùi và chiếc ô xòe. Bức tranh miền núi thật hạnh phúc và yên bình. Không cưỡng lại được, An lại dừng xe và hai đứa men theo triền núi xuống ruộng. Màu áo tím của An nổi bật giữa màu xanh núi rừng. An nằm soài mình trên tảng đá, hít căng lồng ngực những nhịp thở thiên nhiên trong lành và ngọt ngào hương lúa non. Người phụ nữ khăn cam vẫn tiếp tục công việc của mình một cách lặng lẽ...
Tôi nhìn mãi về căn nhà cô độc trên thửa ruộng ở dưới đáy thung lũng rợp lúa kia, và biết có một Bản Mù bình yên đã in dấu trong trái tim mình như thế.
Xem thêm > Theo Thủy Trần (Dulich.Tuoitre)
Tìm về với Bản Mù (21/04/2013)
Cuối tuần, tôi cùng bạn bè vượt quãng đường xa khoảng 300 cây số để đến với Bản Mù, thuộc huyện Trạm Tấu (tỉnh Yên Bái). Cuộc sống của người dân hôm nay tuy đã có đổi thay, nhưng con đường quen thuộc để đi lại trong Bản Mù vẫn gồ ghề toàn sỏi đá, có những đoạn dốc cao tưởng như dựng đứng khiến nhiều chiếc xe "chiến” phải chết máy lưng chừng!
Từ Hà Nội lên đến Bản Mù có hai con đường đi, nhưng để đi được vào sâu trong xã thì đều phải trải qua đoạn đường vô cùng vất vả, ước chừng gần 20 cây số. Nhìn toàn cảnh Bản Mù cũng chẳng khác những vùng dân cư sống ven sườn núi khắp vùng Tây Bắc. Nơi nào quanh các địa bàn sâu xa của các tỉnh Yên Bái, Lào Cai, Lai Châu... cũng đều như vậy, đều yên ắng và hoang vu giữa đại ngàn bao la và khúc khuỷu đường trường. Bản Mù nằm chênh vênh, lạc lõng với những mùa sương giăng kín lối.
Cheo leo bên sườn núi là những ngôi nhà nhỏ nằm rải rác cách nhau hàng cây số. Tuy nhiên, Bản Mù hôm nay không còn quá nghèo nàn như những năm về trước, họ đã biết dựng cho mình những ngôi nhà gỗ nhỏ xinh, chắc chắn. Chị Sùng Thị Dung (21 tuổi) người Bản Mù kể chuyện gia đình chị và dân bản cho chúng tôi nghe. Những người già tôi gặp trên đường đến đây đa phần không biết tiếng Kinh, chị Dung cũng nói giọng "lơ lớ”, có nhiều câu chữ chị không hiểu hết và có khi nhầm lẫn. Chị khoe gia đình chị vừa làm xong được ngôi nhà nhỏ, có vợ chồng chị và hai đứa con ở rất yên bình.
Nhìn khuôn mặt có phần khắc khổ, chậm chạp, tôi không nghĩ chị đã có tới hai đứa con. Chị nói chị "tảo hôn”, vì lấy chồng từ năm 17 tuổi. Ngôi nhà Sùng Thị Dung được làm tính ra tiền mua mái lợp, nhờ anh em làm giúp và mua đồ lặt vặt mất khoảng 6, 7 triệu là hoàn thành.
Những ngôi nhà gỗ nhỏ luôn khiến cho du khách tới đây phải tò mò, bởi nhìn từ ngoài trông ngôi nhà nào cũng giống nhau, cũng đều nhỏ xinh và yên ấm, khiến nhiều bạn trẻ tới đây xuýt xoa muốn được "thử sống” một ngày!
Ở vùng núi này, người dân sống rất dân dã. Dọc đường đi quanh Bản Mù, Làng Nhì hay Phình Hồ chúng tôi gặp rất nhiều những con lợn thả rông màu đen và lợn lang. Người dân sống nhờ vào những vật nuôi và rau quả tự trồng. Những cây dại mọc ven đường đôi khi lại là quà cho trẻ nhỏ như cây táo dại, dâu rừng, quả mâm xôi...
Nhìn người dân tộc cầm chiếc bát đựng đầy những quả mâm xôi rừng màu vàng, có vị hơi chát mà thấy thương các em hơn. Người dân tộc ở Bản Mù quanh năm có khi không ra khỏi bản, như chị Sùng Thị Dung bảo rằng, chị chưa một lần được xuống tới Hà Nội, từ nhỏ mới được ra tới thị trấn Nghĩa Lộ cách đó chừng 30km được 3 lần. Bạn tôi hỏi, chị có dùng gì đến tiền không? em biếu, nhưng chị lắc đầu. Ở đây để đi bộ ra tới đường lớn, mua được gói bánh cho con cũng là cả một vấn đề…
Con đường lên Bản Mù chỉ có đất với đá, những hòn đá rải khắp lối đi, chắn ngang đường có khi to bằng cả đầu người. Những hòn đá lổn ngổn cứ nối tiếp nhau từ dốc đến ngọn khiến người cầm lái phải gồng mình lên vượt dốc, có khi phải bỏ lại bạn đồng hành thả bộ theo sau.
Những đoạn xuôi dốc cũng luôn thẳng đứng khiến đôi bàn tay phải dùng hết sức lực để bóp chặt phanh xe, chỉ sơ suất nhỏ thôi sẽ lao xuống vực.
Đường đèo rất nhỏ mà lại sạt lở liên miên nên đã dốc lại càng dốc, đã sỏi đá lại càng thêm gập ghềnh. Nếu dính phải trời mưa chắc chắn du khách hoặc người dân nơi đây có thể sẽ phải dắt bộ xe hàng cây số.
Ai đặt chân đến với Bản Mù, có lẽ sẽ hiểu vì sao nơi này có cái tên lạ lùng như vậy. Đứng trên độ cao khảng hơn 1.000m, Bản Mù hiện ra trong một biển sương dày đặc giăng kín lối.
Gần trưa nhưng chúng tôi chỉ có thể phóng tầm mắt của mình ra xa hơn một chút ngắm những cây dại ven đường, những đoạn gồ ghề sỏi đá trước mặt.
Màn sương mù mịt khiến những ai đến đây đều có cảm giác choáng ngợp bởi một màu trắng xóa trước sự hùng vĩ của đỉnh đèo. Trời nắng, sương có thể tan nhưng dường như không thể xua hết được màn sương dày đặc ấy, hay có lẽ sương và mây hòa quyện lại khiến du khách đến đây khó nhận biết được khi nhìn ra xa. Một không gian bao la, một khoảng lặng vô hình giữa đại ngàn sâu thẳm, khiến chúng tôi cứ mải miết ngắm nhìn...
Xem thêm > Theo Thu Trang (báo Đại Đoàn Kết)
Du lịch, GO!
Tôi trở lại Bản Mù sau năm năm giấc mơ đóng cửa. Năm năm trước, tôi đã có dịp dừng chân ở Trạm Tấu khi chiều buông trên núi. 13km đường vào Bản Mù nhọc nhằn qua lời kể của dân địa phương đã cản bước chúng tôi. Năm ấy, Bản Mù ở một nơi nào đó rất xa.
Năm năm sau, tôi quay về Trạm Tấu. Đường lên Bản Mù dường như vẫn thế, không bớt gập ghềnh hơn. Nhưng tất cả vẫn lên đường, bằng cái thôi thúc của “dân đi” tìm kiếm những con đường xanh, những đỉnh núi ngập trong mây, những đôi mắt trẻ em trong veo dưới mái hiên nhà lợp gỗ pơmu thơm ngát.
Lúa reo đỉnh trời
Từ thị xã Nghĩa Lộ rẽ trái theo hướng tây nam độ 30km là tới trung tâm huyện. Đường đi khá rộng rãi, chạy dọc theo ngòi Thia, rừng rất xanh và lúa cũng rất xanh. Trạm Tấu là nơi đầu tiên tôi được thưởng thức thứ gia vị mang tên “mắc khén” của núi rừng Tây Bắc. Loại tiêu rừng này có mùi tinh dầu rất thơm và đặc biệt, thường được nướng lên và giã nhỏ làm đồ chấm hoặc tẩm ướt vào món ăn, ai ăn một lần cũng nhớ mãi.
Con đường từ Trạm Tấu đi Bản Mù không có gì thay đổi so với lời kể của anh chàng người Mông tôi gặp năm năm trước, đất đá lổn nhổn, bụi bay mịt mù. Nhưng chỉ sau một khúc quanh, một biển lúa xanh dập dờn như cánh sóng đã đón chào, thật đáng giá cho những cú xóc nẩy người, những pha lạc tay lái vì lao vào đá hộc. Tôi gần như choáng ngợp trước những lưng núi ngập tràn màu xanh của lúa, những thửa ruộng bậc thang kỳ vĩ, bát ngát như thể “lúa reo đỉnh trời”. Thỉnh thoảng, xen lẫn cánh rừng là đám lúa nương khiến bức tranh Bản Mù thêm sắc màu và đậm nét.
Chúng tôi dừng lại xem một gia đình người Mông đang cào đất làm nền nhà. Mỗi người mỗi việc. Đàn bà dọn cỏ, nhặt đá, đàn ông san đất, trẻ con chạy nhảy lăng xăng, đứa nhỡ trông em, đứa lớn hơn giúp mọi người làm việc lặt vặt.
Mấy người phụ nữ như thể đang xếp hàng đồng diễn vẻ đẹp của lao động. Chiến xa cào đất bằng sức người in hình trên nền trời bồng bềnh mây trắng khiến ai cũng ngơ ngẩn, mãi mới có thể rời đi.
Bản Mù, “cao” và “thấp”
Từ Mù Thấp, núi rừng mở ra trước mặt như cánh cửa vào một thế giới khác. Đường lên Mù Cao ngoằn ngoèo trước mắt, con dốc cao mới nhìn đã thấy chóng mặt. Ở cuối con đường ấy là bản làng. Chính bản làng đã khiến chúng tôi hăm hở, khao khát chinh phục cung đường nối Mù Thấp và Mù Cao.
Đường xấu không làm nản lòng các chiến mã. Bù lại, những ngôi nhà lợp gỗ pơmu nằm chênh vênh hai bên đường hay giữa những thửa ruộng xanh đẹp như trong cổ tích. Mải mê, xe của tôi và An là xe cuối cùng lên đến Mù Cao. Không hiểu bằng sức mạnh nào An đã không bắt tôi xuống đi bộ như các “ôm” xe khác, mà phi một mạch đến kịch đường, nơi nếu muốn đi tiếp tốt nhất nên... đi bộ cho an toàn. Mấy chàng trai trong nhóm cứ thế nhìn theo thán phục.
Cả nhóm ăn trưa trên vỉa hè điểm trường tiểu học Mù Cao. Mấy cô bé, cậu bé nhà quanh đó ùa ra tò mò ngắm khách lạ. Thân thiết. Không trả lời mạch lạc các câu hỏi, nhưng em nào cũng hớn hở, mắt ánh lên cả nụ cười. Tôi cảm được bọn trẻ đang vui, giống chúng tôi khi xưa luôn mong nhà có khách. Ở nơi xa xôi, cách trở này, có một đám người lạ vượt cả chục kilômet đường đá sỏi gập ghềnh, lên đến Mù Cao chỉ để ngắm lúa và chơi với trẻ đã có thể coi như một món quà cuối tuần thú vị. Có lẽ vì thế, mọi người đã ở Mù Cao đến hơn nửa buổi chiều, chỉ để chơi và chụp với bọn trẻ cơ man nào là ảnh.
Khi chúng tôi rời đi, sang bên kia sườn núi để biết con đường trước mặt sẽ dẫn đi đâu, bọn trẻ đứng trên sân trường lưu luyến vẫy tay tạm biệt. Tôi ngồi sau lưng bạn đồng hành ngoái đầu nhìn lại chợt thấy khóe mắt mình rưng rưng...
Bức tranh miền núi
Quay trở lại Mù Thấp để tiếp tục chinh phục con đường trên sườn núi bên kia thung lũng. Hỏi ra mới biết đây là đường vào thôn Tà Ghênh và Háng Chi Mua, cũng thuộc xã Bản Mù. Từ bên này con đường nhìn ngược lại Mù Cao, lại thêm một lần ngây ngất bởi những sóng lúa đẹp như tranh vẽ.
Một người phụ nữ Mông với chiếc khăn đội đầu màu cam đang nhổ cỏ giữa ruộng, cạnh viên đá to khổng lồ là chiếc gùi và chiếc ô xòe. Bức tranh miền núi thật hạnh phúc và yên bình. Không cưỡng lại được, An lại dừng xe và hai đứa men theo triền núi xuống ruộng. Màu áo tím của An nổi bật giữa màu xanh núi rừng. An nằm soài mình trên tảng đá, hít căng lồng ngực những nhịp thở thiên nhiên trong lành và ngọt ngào hương lúa non. Người phụ nữ khăn cam vẫn tiếp tục công việc của mình một cách lặng lẽ...
Tôi nhìn mãi về căn nhà cô độc trên thửa ruộng ở dưới đáy thung lũng rợp lúa kia, và biết có một Bản Mù bình yên đã in dấu trong trái tim mình như thế.
Xem thêm > Theo Thủy Trần (Dulich.Tuoitre)
Tìm về với Bản Mù (21/04/2013)
Cuối tuần, tôi cùng bạn bè vượt quãng đường xa khoảng 300 cây số để đến với Bản Mù, thuộc huyện Trạm Tấu (tỉnh Yên Bái). Cuộc sống của người dân hôm nay tuy đã có đổi thay, nhưng con đường quen thuộc để đi lại trong Bản Mù vẫn gồ ghề toàn sỏi đá, có những đoạn dốc cao tưởng như dựng đứng khiến nhiều chiếc xe "chiến” phải chết máy lưng chừng!
Từ Hà Nội lên đến Bản Mù có hai con đường đi, nhưng để đi được vào sâu trong xã thì đều phải trải qua đoạn đường vô cùng vất vả, ước chừng gần 20 cây số. Nhìn toàn cảnh Bản Mù cũng chẳng khác những vùng dân cư sống ven sườn núi khắp vùng Tây Bắc. Nơi nào quanh các địa bàn sâu xa của các tỉnh Yên Bái, Lào Cai, Lai Châu... cũng đều như vậy, đều yên ắng và hoang vu giữa đại ngàn bao la và khúc khuỷu đường trường. Bản Mù nằm chênh vênh, lạc lõng với những mùa sương giăng kín lối.
Cheo leo bên sườn núi là những ngôi nhà nhỏ nằm rải rác cách nhau hàng cây số. Tuy nhiên, Bản Mù hôm nay không còn quá nghèo nàn như những năm về trước, họ đã biết dựng cho mình những ngôi nhà gỗ nhỏ xinh, chắc chắn. Chị Sùng Thị Dung (21 tuổi) người Bản Mù kể chuyện gia đình chị và dân bản cho chúng tôi nghe. Những người già tôi gặp trên đường đến đây đa phần không biết tiếng Kinh, chị Dung cũng nói giọng "lơ lớ”, có nhiều câu chữ chị không hiểu hết và có khi nhầm lẫn. Chị khoe gia đình chị vừa làm xong được ngôi nhà nhỏ, có vợ chồng chị và hai đứa con ở rất yên bình.
Nhìn khuôn mặt có phần khắc khổ, chậm chạp, tôi không nghĩ chị đã có tới hai đứa con. Chị nói chị "tảo hôn”, vì lấy chồng từ năm 17 tuổi. Ngôi nhà Sùng Thị Dung được làm tính ra tiền mua mái lợp, nhờ anh em làm giúp và mua đồ lặt vặt mất khoảng 6, 7 triệu là hoàn thành.
Những ngôi nhà gỗ nhỏ luôn khiến cho du khách tới đây phải tò mò, bởi nhìn từ ngoài trông ngôi nhà nào cũng giống nhau, cũng đều nhỏ xinh và yên ấm, khiến nhiều bạn trẻ tới đây xuýt xoa muốn được "thử sống” một ngày!
Ở vùng núi này, người dân sống rất dân dã. Dọc đường đi quanh Bản Mù, Làng Nhì hay Phình Hồ chúng tôi gặp rất nhiều những con lợn thả rông màu đen và lợn lang. Người dân sống nhờ vào những vật nuôi và rau quả tự trồng. Những cây dại mọc ven đường đôi khi lại là quà cho trẻ nhỏ như cây táo dại, dâu rừng, quả mâm xôi...
Nhìn người dân tộc cầm chiếc bát đựng đầy những quả mâm xôi rừng màu vàng, có vị hơi chát mà thấy thương các em hơn. Người dân tộc ở Bản Mù quanh năm có khi không ra khỏi bản, như chị Sùng Thị Dung bảo rằng, chị chưa một lần được xuống tới Hà Nội, từ nhỏ mới được ra tới thị trấn Nghĩa Lộ cách đó chừng 30km được 3 lần. Bạn tôi hỏi, chị có dùng gì đến tiền không? em biếu, nhưng chị lắc đầu. Ở đây để đi bộ ra tới đường lớn, mua được gói bánh cho con cũng là cả một vấn đề…Con đường lên Bản Mù chỉ có đất với đá, những hòn đá rải khắp lối đi, chắn ngang đường có khi to bằng cả đầu người. Những hòn đá lổn ngổn cứ nối tiếp nhau từ dốc đến ngọn khiến người cầm lái phải gồng mình lên vượt dốc, có khi phải bỏ lại bạn đồng hành thả bộ theo sau.
Những đoạn xuôi dốc cũng luôn thẳng đứng khiến đôi bàn tay phải dùng hết sức lực để bóp chặt phanh xe, chỉ sơ suất nhỏ thôi sẽ lao xuống vực.Đường đèo rất nhỏ mà lại sạt lở liên miên nên đã dốc lại càng dốc, đã sỏi đá lại càng thêm gập ghềnh. Nếu dính phải trời mưa chắc chắn du khách hoặc người dân nơi đây có thể sẽ phải dắt bộ xe hàng cây số.
Ai đặt chân đến với Bản Mù, có lẽ sẽ hiểu vì sao nơi này có cái tên lạ lùng như vậy. Đứng trên độ cao khảng hơn 1.000m, Bản Mù hiện ra trong một biển sương dày đặc giăng kín lối.
Gần trưa nhưng chúng tôi chỉ có thể phóng tầm mắt của mình ra xa hơn một chút ngắm những cây dại ven đường, những đoạn gồ ghề sỏi đá trước mặt.
Màn sương mù mịt khiến những ai đến đây đều có cảm giác choáng ngợp bởi một màu trắng xóa trước sự hùng vĩ của đỉnh đèo. Trời nắng, sương có thể tan nhưng dường như không thể xua hết được màn sương dày đặc ấy, hay có lẽ sương và mây hòa quyện lại khiến du khách đến đây khó nhận biết được khi nhìn ra xa. Một không gian bao la, một khoảng lặng vô hình giữa đại ngàn sâu thẳm, khiến chúng tôi cứ mải miết ngắm nhìn...
Xem thêm > Theo Thu Trang (báo Đại Đoàn Kết)
Du lịch, GO!
Popular Posts
-
(CTTĐTTTH) - A n Định Cung không chỉ nổi tiếng là một công trình đẹp của cung đình Huế mà nó còn là nơi chứng kiến nhiều nỗi thăng trầm của ...
-
(Metinfo) - A i cũng biết khổ qua nguyên trái hầm thịt nạc bằm hoặc cá thác lác quết nước muối, khổ qua xắt lát xào thịt bò , khổ qua xắt lá...
-
G iữa nhịp sống hối hả và ồn ào của TP. Hồ Chí Minh, nếu bạn bước chân vào nơi rợp bóng cây, lộng gió và nghe tiếng chim hót sẽ là một niềm ...
-
H à Giang có rất nhiều chợ: chợ Phố Cáo, chợ Phó Bảng, chợ Sủng Là, chợ Lũng Phìn, chợ Ma Lé, chợ Đồng Văn, chợ Mèo Vạc, chợ Sà Phìn… Đa phầ...
-
(iHay) - T hị xã Sông Cầu của tỉnh Phú Yên nằm giữa 2 thành phố Quy Nhơn (Bình Định) và Tuy Hòa (Phú Yên). Có lẽ do nằm trong “vùng trũng” g...
-
(QN online) - C ùng với za’ră (thịt thọc ống), aví cuốt (bánh sừng trâu), ốc đá là một trong những ẩm thực mang đậm nét đặc trưng của tộc n...
-
K hu tưởng niệm các vua Hùng là một công trình thuộc khu Cổ Đại của dự án Công viên Lịch sử – Văn hóa dân tộc. Khu tưởng niệm tọa lạc trên ...
-
(Daidoanket) - N gược dòng Long Đại, con thuyền đưa chúng tôi đi ngang qua các thôn, bản với những tên gọi dân gian như Ổ Gà, Lùi, Cập, Chuố...
-
C hùa Vạn Đức tọa lạc số 234 đường Tô Ngọc Vân, phường Tam Phú, quận Thủ Đức, TP.Hồ Chí Minh). Chùa do HT.Thích Trí Tịnh, đời thứ 41 dòng t...
-
(VTC New) - A i ở xứ Huế quan tâm đến chuyện hưng vong của triều Nguyễn đều biết di tích lịch sử Lăng Sọ gắn liền với nhiều chuyện ly kỳ nhu...


















































