Home » Posts filed under Xã xì trét
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng
Đường lên 'trời' ở Tây Giang
(VTC News) - Sau những lần vật lộn với con đường mòn lầy lội, đối mặt với cái chết luôn rình rập mỗi khi đi về bản khiến hình ảnh về một con đường khang trang dẫn về tận bản luôn ám ảnh tâm trí Blao. Với ý chí của người con đại ngàn, con đường mang tên BLao đã thành hiện thực.
Xã Tr’Hy cực Tây Quảng Nam nằm ở độ cao trên 1.500m, quanh năm mây mù. Con đường hun hút gần 30 km, nối từ vùng núi phía Đông Trường Sơn ấy xuống vùng trung du quanh co uốn lượn, nhìn xa như con mãng xà trong cổ tích Cơ Tu đang trườn nhanh về phía trung tâm huyện. 35 năm trước, một người đàn ông ở đây đã một mình vạt rừng, rẽ núi, vật lộn với những lớp đất trộn đá của đại ngàn để làm nên con đường ấy.
Ám ảnh con đường về bản!
Chúng tôi đến thôn Voòng, xã Tr’Hy, huyện Tây Giang, Quảng Nam vào một buổi chiều muộn cuối năm. Trời càng về chiều, thôn Voòng càng đẹp. Và càng đẹp hơn khi thôn Voòng ngày càng sung túc, đời sống dân bản ngày càng khấm khá.
< Con đường được mở bằng ý chí nối Tr’Hy tới trung tâm huyện.
Tiếp chúng tôi trong mái nhà Gươl truyền thống của đồng bào Cơ Tu, già làng Clâu BLao (SN 1943) nở nụ cười khỏe khoắn của những người con đại ngàn. Khi chúng tôi hỏi về chuyện mở đường được cho là huyền thoại trên vùng núi này, Blao tâm sự, đó là cả một quá trình gian khổ. Nếu không có ý chí và sự đồng lòng thì khó có thể làm được con đường này.
< Blao trong căn nhà nhỏ của mình cùng những bằng khen ghi nhận công sức của ông trong việc xây dựng con đường mang tên ông.
Blao kể lại, từ khi được bà con bản làng phong tặng cho danh hiệu “y sĩ của bản làng”, mình vui lắm. Mừng cũng có mà lo thì cũng không ít. Blao thường đi khám bệnh cho bà con, có khi hàng chục cây số. Đặc biệt, có nhiều lần đi họp ở trung tâm huyện có khi đi về gần 10 ngày đi bộ khiến BLao nảy sinh ý tưởng: “Làm thế nào để cho dân mình có một con đường đi đúng nghĩa. Và tại sao lại không làm?”.
Vùng núi này, ngày trước người dân ở xã Tr’Hy và các xã như AXan, Ch’Ơm và Ga Ry (tách từ hai xã Tr’Hy và Tr’Um) để xuống trung tâm huyện Tây Giang (xã Lăng hiện nay) phải mất 2- 3 ngày cho quãng đường đi và chừng ấy ngày đêm cho quãng đường về. Còn từ năm 1977 nhập huyện Tây Giang và Đông Giang thành huyện Hiên muốn về trung tâm huyện (thị trấn Prao của huyện Đông Giang ngày nay) phải mất 8 - 9 ngày cho hai quãng đi về.
< Một góc thôn Voòng ngày nay.
Người dân thì không ai hoặc ít ai dám đi về, chỉ có cán bộ khi nào có họp hành thì mới hành quân về trung tâm huyện. Theo Blao thì mỗi lần đi họp, ông áng chừng thời gian đi khoảng bao lâu để chuẩn bị lương thực cho đủ chuyến hành trình. Mỗi lần xuất phát, trên vai BLao nặng trĩu lương thực, nước uống, chăn mền, tấm ni lông… cho chuyến hành trình và không quên cây rìu, rựa để phát cây, cối cùng cái ăng-gô để nấu ăn. Vất vả là vậy nhưng Blao luôn phải đối mặt với sự nguy hiểm.
“Cực nhất vẫn là lúc gặp mưa rừng. Những lúc gặp lũ thì coi như mạng sống của con người giữa chốn hoang sơ nhẹ tênh như chiếc lá. Đặc biệt, những cơn lũ ống bất thần đánh ầm bên tai cuốn đi tất cả những gì có thể", già làng BLao tâm sự.
< Blao bên con đường được ông phóng tuyến qua ngọn cây trong ngày đầu xây dựng.
Sau những lần vật lộn với con đường mòn lầy lội, đối mặt với cái chết luôn rình rập, trong thâm tâm BLao luôn nuôi ý tưởng phải tìm sự sống vững bền cho dân bản mình. Và việc phải có một con đường dẫn về bản luôn ám ảnh Blao.
Phóng tuyến bằng… ngọn cây!
Vào cuối năm 1977, khi quyết tâm nghiên cứu, khảo sát mở một con đường hình thành cũng là lúc ông BLao gặp muôn vàn gian khó. Như một vật thể lạ thả vào vũ trụ… rừng bao la, với những kiến thức số học, căn đo đong đếm, kẻ vẽ, tưởng tượng hình học khiến ông nhiều đêm mất ngủ, quay cuồng tìm hướng đi và nhiều lúc tưởng như vô vọng.
Trên mỗi quả đồi, đỉnh núi, BLao trèo từ cây này qua cây khác, tìm cây cao nhất để mở rộng tầm nhìn và ước lượng. Và các ngọn cây cao suốt dọc tuyến đường về bản đều ghi dấu ấn của Blao mỗi khi “phóng tuyến”. Các cây cao ở phía cuối chân đồi được chọn làm điểm mở đường sao cho hợp lí, thuận tiện nhất. Cứ thế mỗi chân đồi, sườn núi đều có một cây làm “cọc mốc” để mở hướng một con đường… trong tương lai.
Cứ như vậy, hết từ ngọn đồi đến đỉnh núi, hết cây tùng, đến cây lim… BLao hướng về phía chân núi, sườn đồi lấy rựa khắc vào cây, chặt một vài cây nhỏ để làm dấu, hình thành một con đường theo… dấu cây. Khác với nhiều lần trước, những lần đi họp ở trung tâm huyện kết hợp nghiên cứu, khảo sát, ngày đi của BLao kéo dài ra; có khi BLao xin nghỉ 1 tuần, 10 ngày để thực hiện ý nguyện của mình.
< Con đường mang tên BLao nối liền trung tâm xã Tr'Hy đến thôn Voòng trong những ngày đầu xây dựng.
Và cứ thế, ròng rã gần 4 năm, BLao đã đưa ý tưởng xây dựng một con đường thành hiện thực (thể hiện qua dấu cây) để trình bày trước Đảng ủy, UBND, HĐND xã Tr’ Hy, khiến ai cũng… giật mình. Nhiều người còn xầm xì: “Chắc BLao đi rừng nhiều quá nên nhiễm tính… hoang tưởng?”.
Và con đường mang tên Blao!
Khó khăn không chùn ý chí, mỗi lần họp Đảng ủy, UBND, HĐND, học nghị quyết… già làng BLao đều đưa ra ý định mở đường của mình. Mãi đến tháng 7/1981, Đảng ủy, UBND và HĐND mới đồng tình quan điểm.

< Trung tâm xã Lăng ngày một sầm uất hơn.
Và đầu năm 1982, lãnh đạo xã Tr’Hy tiếp tục cử BLao dẫn một đoàn thanh niên đi phát một số cây rừng, khảo sát thêm một lần nữa mới đồng tình “tổng tấn công” mở con đường độc đạo từ xã Lăng lên xã Tr’Hy.
Tháng 7/1982, gần 500 con người gồm cán bộ xã, thôn, thanh niên và bà con thôn bản xã Tr’Hy đồng loạt theo chân BLao đi mở đường. Trên lưng, họ gùi theo lương thực và những thứ cần thiết để chặt rừng, san đồi, cào đất… BLao dẫn 10 thanh niên lực lưỡng đi trước, đo và chặt phần cây trên làm dấu. Phía sau, chia thành từng thôn, mỗi thôn làm từng đoạn. Đất bụi thấm mồ hôi, mưa rừng xối xả, nắng cháy trên đầu vẫn không ngăn được con đường với bề ngang 1m, bề dài từ xã Lăng về tới thôn Voòng, trung tâm xã Tr’Hy dài 37 km ven theo những chân đồi.

< Trung tâm hành chính huyện Tây Giang.
Tháng 8/1982, con đường lộ diện, kể cả BLao và những người chứng kiến dường như không tin trước mắt mình là sự thật. Đồng bào đi trên con đường hơn 20km mà lòng dạ xốn xao, niềm vui chất đầy tiếng cười lẫn những giọt nước mắt vui sướng.
Sau ngày mở đường, ước vọng và tầm mắt cũng như bước chân của đồng bào được tiến xa hơn, người dưới xuôi lên sinh sống đông hơn, các bản làng giao lưu thân thiện hơn. Nhiều bệnh nhân tưởng chừng không thể sống, nhờ con đường đã chuyển đến trạm y tế kịp thời và đã được cứu sống... Từ đó, người dân gọi con đường này mang tên BLao để ghi nhận đóng góp của ông.
Nối tiếp con đường no ấm
< Lực lượng thanh niên tình nguyện của Tỉnh đoàn Quảng Nam cùng thanh niên xã Tr'hy làm cầu bắc qua suối nối tuyến đường Clâu Bhlao về các thôn.
Con đường được mở rộng nhờ dự án mở tuyến đường vùng biên giới do Nhà nước đầu tư. Điểm nối đầu tiên bắt đầu từ A Zích, xã A Vương trên đường Hồ Chí Minh lên bốn xã vùng cao biên giới (xã Gari mới thành lập) trên nền con đường cũ năm nào của Clâu BLao và bà con Cơ Tu mở, bây giờ ôtô công vụ chỉ mất đúng hai tiếng đồng hồ về đến trung tâm xã Lăng (trung tâm tạm thời của huyện Tây Giang).
Ngày nay, thanh niên bốn xã vùng cao biên giới noi gương Clâu BLao tiếp tục mở những con đường về các thôn làng. Những con đường đã mở toang cánh cửa vùng phía tây của Quảng Nam, nối thông với quốc lộ 14D và đường Hồ Chí Minh tạo một tuyến giao thông liên hoàn dọc theo chiều dài hơn 170km vùng biên.
Xem thêm >
Theo VTC News
Du lịch, GO!
Xã Tr’Hy cực Tây Quảng Nam nằm ở độ cao trên 1.500m, quanh năm mây mù. Con đường hun hút gần 30 km, nối từ vùng núi phía Đông Trường Sơn ấy xuống vùng trung du quanh co uốn lượn, nhìn xa như con mãng xà trong cổ tích Cơ Tu đang trườn nhanh về phía trung tâm huyện. 35 năm trước, một người đàn ông ở đây đã một mình vạt rừng, rẽ núi, vật lộn với những lớp đất trộn đá của đại ngàn để làm nên con đường ấy.
Ám ảnh con đường về bản!
Chúng tôi đến thôn Voòng, xã Tr’Hy, huyện Tây Giang, Quảng Nam vào một buổi chiều muộn cuối năm. Trời càng về chiều, thôn Voòng càng đẹp. Và càng đẹp hơn khi thôn Voòng ngày càng sung túc, đời sống dân bản ngày càng khấm khá.
< Con đường được mở bằng ý chí nối Tr’Hy tới trung tâm huyện.
Tiếp chúng tôi trong mái nhà Gươl truyền thống của đồng bào Cơ Tu, già làng Clâu BLao (SN 1943) nở nụ cười khỏe khoắn của những người con đại ngàn. Khi chúng tôi hỏi về chuyện mở đường được cho là huyền thoại trên vùng núi này, Blao tâm sự, đó là cả một quá trình gian khổ. Nếu không có ý chí và sự đồng lòng thì khó có thể làm được con đường này.
< Blao trong căn nhà nhỏ của mình cùng những bằng khen ghi nhận công sức của ông trong việc xây dựng con đường mang tên ông.
Blao kể lại, từ khi được bà con bản làng phong tặng cho danh hiệu “y sĩ của bản làng”, mình vui lắm. Mừng cũng có mà lo thì cũng không ít. Blao thường đi khám bệnh cho bà con, có khi hàng chục cây số. Đặc biệt, có nhiều lần đi họp ở trung tâm huyện có khi đi về gần 10 ngày đi bộ khiến BLao nảy sinh ý tưởng: “Làm thế nào để cho dân mình có một con đường đi đúng nghĩa. Và tại sao lại không làm?”.
Vùng núi này, ngày trước người dân ở xã Tr’Hy và các xã như AXan, Ch’Ơm và Ga Ry (tách từ hai xã Tr’Hy và Tr’Um) để xuống trung tâm huyện Tây Giang (xã Lăng hiện nay) phải mất 2- 3 ngày cho quãng đường đi và chừng ấy ngày đêm cho quãng đường về. Còn từ năm 1977 nhập huyện Tây Giang và Đông Giang thành huyện Hiên muốn về trung tâm huyện (thị trấn Prao của huyện Đông Giang ngày nay) phải mất 8 - 9 ngày cho hai quãng đi về.
< Một góc thôn Voòng ngày nay.
Người dân thì không ai hoặc ít ai dám đi về, chỉ có cán bộ khi nào có họp hành thì mới hành quân về trung tâm huyện. Theo Blao thì mỗi lần đi họp, ông áng chừng thời gian đi khoảng bao lâu để chuẩn bị lương thực cho đủ chuyến hành trình. Mỗi lần xuất phát, trên vai BLao nặng trĩu lương thực, nước uống, chăn mền, tấm ni lông… cho chuyến hành trình và không quên cây rìu, rựa để phát cây, cối cùng cái ăng-gô để nấu ăn. Vất vả là vậy nhưng Blao luôn phải đối mặt với sự nguy hiểm.
“Cực nhất vẫn là lúc gặp mưa rừng. Những lúc gặp lũ thì coi như mạng sống của con người giữa chốn hoang sơ nhẹ tênh như chiếc lá. Đặc biệt, những cơn lũ ống bất thần đánh ầm bên tai cuốn đi tất cả những gì có thể", già làng BLao tâm sự.
< Blao bên con đường được ông phóng tuyến qua ngọn cây trong ngày đầu xây dựng.
Sau những lần vật lộn với con đường mòn lầy lội, đối mặt với cái chết luôn rình rập, trong thâm tâm BLao luôn nuôi ý tưởng phải tìm sự sống vững bền cho dân bản mình. Và việc phải có một con đường dẫn về bản luôn ám ảnh Blao.
Phóng tuyến bằng… ngọn cây!
Vào cuối năm 1977, khi quyết tâm nghiên cứu, khảo sát mở một con đường hình thành cũng là lúc ông BLao gặp muôn vàn gian khó. Như một vật thể lạ thả vào vũ trụ… rừng bao la, với những kiến thức số học, căn đo đong đếm, kẻ vẽ, tưởng tượng hình học khiến ông nhiều đêm mất ngủ, quay cuồng tìm hướng đi và nhiều lúc tưởng như vô vọng.
Trên mỗi quả đồi, đỉnh núi, BLao trèo từ cây này qua cây khác, tìm cây cao nhất để mở rộng tầm nhìn và ước lượng. Và các ngọn cây cao suốt dọc tuyến đường về bản đều ghi dấu ấn của Blao mỗi khi “phóng tuyến”. Các cây cao ở phía cuối chân đồi được chọn làm điểm mở đường sao cho hợp lí, thuận tiện nhất. Cứ thế mỗi chân đồi, sườn núi đều có một cây làm “cọc mốc” để mở hướng một con đường… trong tương lai.
Cứ như vậy, hết từ ngọn đồi đến đỉnh núi, hết cây tùng, đến cây lim… BLao hướng về phía chân núi, sườn đồi lấy rựa khắc vào cây, chặt một vài cây nhỏ để làm dấu, hình thành một con đường theo… dấu cây. Khác với nhiều lần trước, những lần đi họp ở trung tâm huyện kết hợp nghiên cứu, khảo sát, ngày đi của BLao kéo dài ra; có khi BLao xin nghỉ 1 tuần, 10 ngày để thực hiện ý nguyện của mình.
< Con đường mang tên BLao nối liền trung tâm xã Tr'Hy đến thôn Voòng trong những ngày đầu xây dựng.
Và cứ thế, ròng rã gần 4 năm, BLao đã đưa ý tưởng xây dựng một con đường thành hiện thực (thể hiện qua dấu cây) để trình bày trước Đảng ủy, UBND, HĐND xã Tr’ Hy, khiến ai cũng… giật mình. Nhiều người còn xầm xì: “Chắc BLao đi rừng nhiều quá nên nhiễm tính… hoang tưởng?”.
Và con đường mang tên Blao!
Khó khăn không chùn ý chí, mỗi lần họp Đảng ủy, UBND, HĐND, học nghị quyết… già làng BLao đều đưa ra ý định mở đường của mình. Mãi đến tháng 7/1981, Đảng ủy, UBND và HĐND mới đồng tình quan điểm.

< Trung tâm xã Lăng ngày một sầm uất hơn.
Và đầu năm 1982, lãnh đạo xã Tr’Hy tiếp tục cử BLao dẫn một đoàn thanh niên đi phát một số cây rừng, khảo sát thêm một lần nữa mới đồng tình “tổng tấn công” mở con đường độc đạo từ xã Lăng lên xã Tr’Hy.
Tháng 7/1982, gần 500 con người gồm cán bộ xã, thôn, thanh niên và bà con thôn bản xã Tr’Hy đồng loạt theo chân BLao đi mở đường. Trên lưng, họ gùi theo lương thực và những thứ cần thiết để chặt rừng, san đồi, cào đất… BLao dẫn 10 thanh niên lực lưỡng đi trước, đo và chặt phần cây trên làm dấu. Phía sau, chia thành từng thôn, mỗi thôn làm từng đoạn. Đất bụi thấm mồ hôi, mưa rừng xối xả, nắng cháy trên đầu vẫn không ngăn được con đường với bề ngang 1m, bề dài từ xã Lăng về tới thôn Voòng, trung tâm xã Tr’Hy dài 37 km ven theo những chân đồi.

< Trung tâm hành chính huyện Tây Giang.
Tháng 8/1982, con đường lộ diện, kể cả BLao và những người chứng kiến dường như không tin trước mắt mình là sự thật. Đồng bào đi trên con đường hơn 20km mà lòng dạ xốn xao, niềm vui chất đầy tiếng cười lẫn những giọt nước mắt vui sướng.
Sau ngày mở đường, ước vọng và tầm mắt cũng như bước chân của đồng bào được tiến xa hơn, người dưới xuôi lên sinh sống đông hơn, các bản làng giao lưu thân thiện hơn. Nhiều bệnh nhân tưởng chừng không thể sống, nhờ con đường đã chuyển đến trạm y tế kịp thời và đã được cứu sống... Từ đó, người dân gọi con đường này mang tên BLao để ghi nhận đóng góp của ông.
Nối tiếp con đường no ấm
< Lực lượng thanh niên tình nguyện của Tỉnh đoàn Quảng Nam cùng thanh niên xã Tr'hy làm cầu bắc qua suối nối tuyến đường Clâu Bhlao về các thôn.
Con đường được mở rộng nhờ dự án mở tuyến đường vùng biên giới do Nhà nước đầu tư. Điểm nối đầu tiên bắt đầu từ A Zích, xã A Vương trên đường Hồ Chí Minh lên bốn xã vùng cao biên giới (xã Gari mới thành lập) trên nền con đường cũ năm nào của Clâu BLao và bà con Cơ Tu mở, bây giờ ôtô công vụ chỉ mất đúng hai tiếng đồng hồ về đến trung tâm xã Lăng (trung tâm tạm thời của huyện Tây Giang).
Ngày nay, thanh niên bốn xã vùng cao biên giới noi gương Clâu BLao tiếp tục mở những con đường về các thôn làng. Những con đường đã mở toang cánh cửa vùng phía tây của Quảng Nam, nối thông với quốc lộ 14D và đường Hồ Chí Minh tạo một tuyến giao thông liên hoàn dọc theo chiều dài hơn 170km vùng biên.
Xem thêm >
Theo VTC News
Du lịch, GO!
Phượt ngắm cờ Tổ quốc
(Tiền Phong) - Tới Lũng Cú (Hà Giang), Mũi Cà Mau hay quần đảo Trường Sa, tôi đều gặp cờ Tổ quốc. Ở những nơi đó, mỗi lá cờ đỏ sao vàng đều có một câu chuyện riêng về tình yêu đất nước.
Để màu cờ không phai
Đến đồn Biên phòng Lũng Cú vào một buổi trưa đầy nắng, tôi nhìn thấy một chóp núi xa xa. Từ đồn Biên phòng tới cột cờ Lũng Cú nhìn tưởng gần nhưng đi lại hoá xa, vẫn quanh co, trùng điệp, lên chót vót rồi lại đằm xuống nốt trầm khi thấy thung lũng Lô Lô, những ngôi nhà sàn ẩn hiện, phía xa dòng sông Nho Quế ánh lên trong nắng. Cột Cờ Lũng Cú kia rồi. Tôi háo hức leo 286 bậc lên đỉnh núi Rồng cao 1.700m.
Cột cờ Lũng Cú cao gần 20m, hình dáng giống cột cờ Hà Nội, chân bệ có 6 mặt phù điêu mang nét hoa văn của trống đồng Đông Sơn. Thật khó diễn tả cảm xúc khi tôi nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng in trên nền trời xanh thắm. Cờ bay phần phật trong gió miền sơn cước nghe như nhịp đập trái tim đang xúc cảm. Cán cờ cao 9m, lá cờ rộng 54m2, tượng trưng cho 54 dân tộc anh em.
Lũng Cú cao xa là vậy, nhưng nhiều bạn trẻ khắp vùng miền đã, đang và sẽ lên núi Rồng để đón giao thừa dưới chân cột cờ Lũng Cú.
Gió trên đỉnh núi Rồng thổi rất mạnh, nên trung bình một tuần phải thay cờ một lần, nếu không sẽ bị rách. Đồn Biên phòng luôn có 10 lá cờ 54m2 để dự phòng. Mỗi lần thượng cờ là mỗi lần đọ sức với những cơn gió lồng lộng. Bao nhiêu năm rồi, cột cờ Lũng Cú chưa một lần vắng bóng cờ đỏ sao vàng, cờ chưa một lần bị rách hay phai màu.
Tôi đứng trên đỉnh núi Rồng, nhìn những nóc nhà trên phần đất xa nhất của cực bắc Tổ quốc, nơi có cột mốc 17, mỏm đất cực bắc nhô ra như chóp nón. Chiều biên giới, lòng chợt lắng xuống khi nghĩ để chóp nón nhô ra đầy kiên gan ấy, bao nhiêu máu đã đổ xuống.
Tôi đến đồn Biên phòng Tây Trang (tỉnh Điện Biên) hoang vắng núi rừng nổi tiếng với “ruồi vàng, bọ chó, gió Tây Trang”. Sự cô liêu và cả nỗi buồn nữa lập tức tan biến khi nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng bay trên đồn Biên phòng. Bốn mùa, cờ Tổ quốc như một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Tại đồn Biên phòng Tây Trang, gió cũng nghiệt ngã với cờ. Gió lào ở đây ồn ào, rát bỏng, nên nếu không thay, cờ chỉ dăm ngày là rách và phai màu. Ở vùng biên này, cờ Tổ quốc luôn đỏ thắm, ngạo nghễ tung bay. Các chiến sỹ ở đây chấp nhận bạc mặt vì gió, để cho màu cờ không phai.
Tôi đến đồn Biên phòng Kỳ Sơn (tỉnh Nghệ An) vào một buổi tối trời mưa tầm tã, cách mấy trăm mét là nước bạn Lào. Một chiến sỹ hạ lá cờ Tổ quốc xuống, giặt và phơi lên. Đêm đông vùng sơn cước lạnh như cắt, tôi thấy người chiến sỹ ấp lá cờ vào ngực. Tôi hỏi “vì sao lại làm thế?”. Chiến sỹ binh nhất thật thà pha chút ngượng ngùng: “Làm thế cho cờ khô, cờ ướt thì ủ rũ lắm, cũng dễ làm mình buồn. Bọn em ở đây nhìn cờ Tổ quốc tung bay phần phật, thấy phấn khởi hơn”.
Sáng hôm sau, đã thấy lá cờ đỏ sao vàng bay trong gió. Tôi cảm giác như hơi ấm của người chiến sỹ đêm qua vẫn còn trong những thớ vải của lá cờ.
Lá cờ vươn ra biển
Một ngày nọ, tôi đến “mũi tàu” Tổ quốc: “Tổ quốc ta như một con tàu/Mũi tàu ta đó - Mũi Cà Mau” (Xuân Diệu). Suốt cuộc hành trình, đôi mắt quen với màu xanh cây cỏ, kênh rạch của vùng sông nước, bỗng loá lên màu cờ đỏ sao vàng. Lá cờ đỏ bay trên hình tượng con tàu đang vươn ra biển, cạnh cột mốc quốc gia có khắc dòng chữ: “Mũi Cà Mau, 8037’30” vĩ độ bắc, 104043’ kinh độ đông”. Mỗi năm, đất mũi nhích ra biển thêm vài trăm mét. Lá cờ trên mũi tàu Tổ quốc cũng theo đất mới mà vươn ra phía biển.
Tết Độc lập 2/9 hằng năm, nhiều du khách đến đây để làm lễ chào cờ đặc biệt ở điểm cực Nam đất nước.
Sau nhiều ngày trên biển, chúng tôi reo lên khi nhìn thấy đảo Song Tử Tây trước mặt. Bên ngọn hải đăng cao vút, lá cờ đỏ sao vàng tung bay. Nhìn cờ Tổ quốc lòng ấm lại như thấy quê nhà.
< Từ trên không trung (vệ tinh, Google Earth hay máy bay) mọi người đều có thể nhìn thấy lá cờ sao vàng đỏ thắm tại đảo Trường Sa Lớn.
Đến những đảo Song Tử Tây, Sinh Tồn, Nam Yết, Trường Sa Đông, An Bang... tôi đều lặng ngắm những lá cờ. Và tôi nhận thấy những lá cờ Tổ quốc ở quần đảo Trường Sa đẹp một cách lạ thường, bởi chẳng ở đâu có nền trời cao xanh vòi vọi, có mặt biển mênh mông xanh biếc như nơi đây. Có lẽ cũng chẳng ở đâu lá cờ Tổ quốc lại khiến nhiều người rưng rưng đến thế. Tôi được nghe kể, có những người lính hải quân gặp bão, tàu chìm đã ôm chặt cờ đỏ sao vàng như ôm hình hài đất nước, rồi bình thản đi vào thăm thẳm biển khơi.
Người bạn cùng khoang tàu với tôi mang theo một lá cờ Tổ quốc còn thơm mùi vải ra đảo Trường Sa. Anh muốn lá cờ thấm đượm nắng gió Trường Sa để mang về đất liền. Đến đảo Trường Sa lớn, chúng tôi được đảo trưởng, Trung tá La Tuấn Thăng, tặng một lá quốc kỳ từng tung bay trên đảo. Tôi ấp lá cờ vào mặt, cảm nhận một dư vị rất riêng, thật khó gọi tên, dường như có mùi của nắng gió, của biển, của mồ hôi và cả máu nữa.
Quốc kỳ ở Nam Cực
Ai đã từng xa Tổ quốc, mới thấy lá cờ đỏ sao vàng đặc biệt thế nào. Chị Hoàng Minh Hồng, người phụ nữ Việt Nam đầu tiên đến Nam Cực, đã mang theo quốc kỳ đến châu lục băng giá này. Giữa những núi băng khổng lồ, chị cắm cờ Tổ quốc lên. Lá cờ đỏ sao vàng trên nền trắng mênh mông của Nam Cực khiến chị xúc động và cảm thấy ấm áp lạ lùng.
Lá cờ Tổ quốc cũng cứu giúp những lao động Việt Nam ở Lybia. Trong cuộc nội chiến ở Lybia mới đây, nhiều lao động Việt Nam đã phải chạy loạn, bị cuốn vào đám đông hàng chục nghìn người Trung Quốc, Bangladesh...
Anh Nguyễn Tuấn Sơn (từng là người lính) đã nảy ra sáng kiến cắm cờ tổ quốc trên khu lều để người Việt Nam nhận biết. Giữa biển người, nhìn thấy cờ Tổ quốc, những công nhân Việt Nam đã tìm đến nhau để được Đại sứ quán của ta và tổ chức quốc tế giúp đỡ...
Xem thêm >
Theo Phùng Nguyên (báo Tiền Phong)
Du lịch, GO!
Để màu cờ không phai
Đến đồn Biên phòng Lũng Cú vào một buổi trưa đầy nắng, tôi nhìn thấy một chóp núi xa xa. Từ đồn Biên phòng tới cột cờ Lũng Cú nhìn tưởng gần nhưng đi lại hoá xa, vẫn quanh co, trùng điệp, lên chót vót rồi lại đằm xuống nốt trầm khi thấy thung lũng Lô Lô, những ngôi nhà sàn ẩn hiện, phía xa dòng sông Nho Quế ánh lên trong nắng. Cột Cờ Lũng Cú kia rồi. Tôi háo hức leo 286 bậc lên đỉnh núi Rồng cao 1.700m.
Cột cờ Lũng Cú cao gần 20m, hình dáng giống cột cờ Hà Nội, chân bệ có 6 mặt phù điêu mang nét hoa văn của trống đồng Đông Sơn. Thật khó diễn tả cảm xúc khi tôi nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng in trên nền trời xanh thắm. Cờ bay phần phật trong gió miền sơn cước nghe như nhịp đập trái tim đang xúc cảm. Cán cờ cao 9m, lá cờ rộng 54m2, tượng trưng cho 54 dân tộc anh em.
Lũng Cú cao xa là vậy, nhưng nhiều bạn trẻ khắp vùng miền đã, đang và sẽ lên núi Rồng để đón giao thừa dưới chân cột cờ Lũng Cú.
Gió trên đỉnh núi Rồng thổi rất mạnh, nên trung bình một tuần phải thay cờ một lần, nếu không sẽ bị rách. Đồn Biên phòng luôn có 10 lá cờ 54m2 để dự phòng. Mỗi lần thượng cờ là mỗi lần đọ sức với những cơn gió lồng lộng. Bao nhiêu năm rồi, cột cờ Lũng Cú chưa một lần vắng bóng cờ đỏ sao vàng, cờ chưa một lần bị rách hay phai màu.
Tôi đứng trên đỉnh núi Rồng, nhìn những nóc nhà trên phần đất xa nhất của cực bắc Tổ quốc, nơi có cột mốc 17, mỏm đất cực bắc nhô ra như chóp nón. Chiều biên giới, lòng chợt lắng xuống khi nghĩ để chóp nón nhô ra đầy kiên gan ấy, bao nhiêu máu đã đổ xuống.
Tôi đến đồn Biên phòng Tây Trang (tỉnh Điện Biên) hoang vắng núi rừng nổi tiếng với “ruồi vàng, bọ chó, gió Tây Trang”. Sự cô liêu và cả nỗi buồn nữa lập tức tan biến khi nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng bay trên đồn Biên phòng. Bốn mùa, cờ Tổ quốc như một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Tại đồn Biên phòng Tây Trang, gió cũng nghiệt ngã với cờ. Gió lào ở đây ồn ào, rát bỏng, nên nếu không thay, cờ chỉ dăm ngày là rách và phai màu. Ở vùng biên này, cờ Tổ quốc luôn đỏ thắm, ngạo nghễ tung bay. Các chiến sỹ ở đây chấp nhận bạc mặt vì gió, để cho màu cờ không phai.
Tôi đến đồn Biên phòng Kỳ Sơn (tỉnh Nghệ An) vào một buổi tối trời mưa tầm tã, cách mấy trăm mét là nước bạn Lào. Một chiến sỹ hạ lá cờ Tổ quốc xuống, giặt và phơi lên. Đêm đông vùng sơn cước lạnh như cắt, tôi thấy người chiến sỹ ấp lá cờ vào ngực. Tôi hỏi “vì sao lại làm thế?”. Chiến sỹ binh nhất thật thà pha chút ngượng ngùng: “Làm thế cho cờ khô, cờ ướt thì ủ rũ lắm, cũng dễ làm mình buồn. Bọn em ở đây nhìn cờ Tổ quốc tung bay phần phật, thấy phấn khởi hơn”.
Sáng hôm sau, đã thấy lá cờ đỏ sao vàng bay trong gió. Tôi cảm giác như hơi ấm của người chiến sỹ đêm qua vẫn còn trong những thớ vải của lá cờ.Lá cờ vươn ra biển
Một ngày nọ, tôi đến “mũi tàu” Tổ quốc: “Tổ quốc ta như một con tàu/Mũi tàu ta đó - Mũi Cà Mau” (Xuân Diệu). Suốt cuộc hành trình, đôi mắt quen với màu xanh cây cỏ, kênh rạch của vùng sông nước, bỗng loá lên màu cờ đỏ sao vàng. Lá cờ đỏ bay trên hình tượng con tàu đang vươn ra biển, cạnh cột mốc quốc gia có khắc dòng chữ: “Mũi Cà Mau, 8037’30” vĩ độ bắc, 104043’ kinh độ đông”. Mỗi năm, đất mũi nhích ra biển thêm vài trăm mét. Lá cờ trên mũi tàu Tổ quốc cũng theo đất mới mà vươn ra phía biển.
Tết Độc lập 2/9 hằng năm, nhiều du khách đến đây để làm lễ chào cờ đặc biệt ở điểm cực Nam đất nước.
Sau nhiều ngày trên biển, chúng tôi reo lên khi nhìn thấy đảo Song Tử Tây trước mặt. Bên ngọn hải đăng cao vút, lá cờ đỏ sao vàng tung bay. Nhìn cờ Tổ quốc lòng ấm lại như thấy quê nhà.
< Từ trên không trung (vệ tinh, Google Earth hay máy bay) mọi người đều có thể nhìn thấy lá cờ sao vàng đỏ thắm tại đảo Trường Sa Lớn.
Đến những đảo Song Tử Tây, Sinh Tồn, Nam Yết, Trường Sa Đông, An Bang... tôi đều lặng ngắm những lá cờ. Và tôi nhận thấy những lá cờ Tổ quốc ở quần đảo Trường Sa đẹp một cách lạ thường, bởi chẳng ở đâu có nền trời cao xanh vòi vọi, có mặt biển mênh mông xanh biếc như nơi đây. Có lẽ cũng chẳng ở đâu lá cờ Tổ quốc lại khiến nhiều người rưng rưng đến thế. Tôi được nghe kể, có những người lính hải quân gặp bão, tàu chìm đã ôm chặt cờ đỏ sao vàng như ôm hình hài đất nước, rồi bình thản đi vào thăm thẳm biển khơi.
Người bạn cùng khoang tàu với tôi mang theo một lá cờ Tổ quốc còn thơm mùi vải ra đảo Trường Sa. Anh muốn lá cờ thấm đượm nắng gió Trường Sa để mang về đất liền. Đến đảo Trường Sa lớn, chúng tôi được đảo trưởng, Trung tá La Tuấn Thăng, tặng một lá quốc kỳ từng tung bay trên đảo. Tôi ấp lá cờ vào mặt, cảm nhận một dư vị rất riêng, thật khó gọi tên, dường như có mùi của nắng gió, của biển, của mồ hôi và cả máu nữa.
Quốc kỳ ở Nam Cực
Ai đã từng xa Tổ quốc, mới thấy lá cờ đỏ sao vàng đặc biệt thế nào. Chị Hoàng Minh Hồng, người phụ nữ Việt Nam đầu tiên đến Nam Cực, đã mang theo quốc kỳ đến châu lục băng giá này. Giữa những núi băng khổng lồ, chị cắm cờ Tổ quốc lên. Lá cờ đỏ sao vàng trên nền trắng mênh mông của Nam Cực khiến chị xúc động và cảm thấy ấm áp lạ lùng.
Lá cờ Tổ quốc cũng cứu giúp những lao động Việt Nam ở Lybia. Trong cuộc nội chiến ở Lybia mới đây, nhiều lao động Việt Nam đã phải chạy loạn, bị cuốn vào đám đông hàng chục nghìn người Trung Quốc, Bangladesh...
Anh Nguyễn Tuấn Sơn (từng là người lính) đã nảy ra sáng kiến cắm cờ tổ quốc trên khu lều để người Việt Nam nhận biết. Giữa biển người, nhìn thấy cờ Tổ quốc, những công nhân Việt Nam đã tìm đến nhau để được Đại sứ quán của ta và tổ chức quốc tế giúp đỡ...
Xem thêm >
Theo Phùng Nguyên (báo Tiền Phong)
Du lịch, GO!
Những bình nước miễn phí
(VnExpress) - Trên những con đường dọc ngang đất nước, thi thoảng tôi vẫn gặp những bình nước uống miễn phí để trên hè phố dành cho khách qua đường và người nghèo. Đó cũng là những cốc nước xoa dịu cơn khát cho những người đi du lịch.
Những bình nước uống miễn phí bắt đầu xuất hiện tại các đường phố của các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long trong vài năm gần đây và trở thành hình ảnh đẹp trên phố. Một bình nước lọc, nước đá hay thậm chí là một bình trà được ngoài vỉa hè cùng vài chiếc cốc...

< Những bình nước làm mát lòng bao người qua lại.
Có thể chỉ xuất phát từ mong muốn giản dị của người chủ nhà dành món quà nhỏ cho những người khách đi đường đang trong cơn khát và những người nghèo, nhưng hành động này lại rất ý nghĩa với những người được nhận.
Bất kỳ ai đi trên phố cũng có thể dừng lại trước một bình nước miễn phí và uống một cốc nước mát lạnh. Những thùng nước miễn phí được những chủ nhà hảo tâm đặt ngay trước cửa nhà hay trước cổng trường học, cổng chợ, tại một bến xe buýt nào đó hay nằm ngay giữa một ngã ba đường.
Những bình nước làm mát lòng bao người qua lại. Một cốc nước mát lạnh giải nhiệt giữa thời tiết nóng bức của vùng Nam Bộ mang theo những lời cảm ơn chân thành.
Khách đến uống nước miễn phí không chỉ có những người qua đường, những người nghèo mà còn có cả những vị khách chạy xe du lịch như chúng tôi.
Trên con đường rong ruổi dọc ngang đất nước, mặc dù luôn cẩn thận có sẵn trong balo những bình nước đầy, vẫn không đủ cho một ngày dài nóng bức. Tôi đã dừng lại để đón nhận những cốc nước từ những bình nước miễn phí và thi thoảng xin thêm một bình mang đi đường.
Dọc từ Cần Thơ đến Sóc Trăng, từ Hà Tiên đến Châu Đốc, đâu đâu cũng có những bình nước đứng chờ ở một góc đường nào đó, dành cho những người lữ hành. Những bình nước giải nhiệt cho ngày hè nóng bức, làm mát lòng những vị khách phương xa.
Giờ đây trên khắp cả nước cũng đã bắt đầu có rất nhiều bình nước miễn phí dành cho người đi đường và người nghèo nhưng tôi vẫn mãi nhớ về những bình nước tôi đã uống trên con đường Châu Đốc. Ở đó, dù người dân còn rất nghèo nhưng ấm lòng bởi những bình nước giản dị ngoài hiên nhà.
Cảm ơn những bình nước miễn phí trên những con đường dọc ngang khắp đất nước hôm nay.
Xem thêm >
Theo Lam Linh (VnExpress)
Du lịch, GO!
Những bình nước uống miễn phí bắt đầu xuất hiện tại các đường phố của các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long trong vài năm gần đây và trở thành hình ảnh đẹp trên phố. Một bình nước lọc, nước đá hay thậm chí là một bình trà được ngoài vỉa hè cùng vài chiếc cốc...

< Những bình nước làm mát lòng bao người qua lại.
Có thể chỉ xuất phát từ mong muốn giản dị của người chủ nhà dành món quà nhỏ cho những người khách đi đường đang trong cơn khát và những người nghèo, nhưng hành động này lại rất ý nghĩa với những người được nhận.
Bất kỳ ai đi trên phố cũng có thể dừng lại trước một bình nước miễn phí và uống một cốc nước mát lạnh. Những thùng nước miễn phí được những chủ nhà hảo tâm đặt ngay trước cửa nhà hay trước cổng trường học, cổng chợ, tại một bến xe buýt nào đó hay nằm ngay giữa một ngã ba đường.
Những bình nước làm mát lòng bao người qua lại. Một cốc nước mát lạnh giải nhiệt giữa thời tiết nóng bức của vùng Nam Bộ mang theo những lời cảm ơn chân thành.
Khách đến uống nước miễn phí không chỉ có những người qua đường, những người nghèo mà còn có cả những vị khách chạy xe du lịch như chúng tôi.
Trên con đường rong ruổi dọc ngang đất nước, mặc dù luôn cẩn thận có sẵn trong balo những bình nước đầy, vẫn không đủ cho một ngày dài nóng bức. Tôi đã dừng lại để đón nhận những cốc nước từ những bình nước miễn phí và thi thoảng xin thêm một bình mang đi đường.
Dọc từ Cần Thơ đến Sóc Trăng, từ Hà Tiên đến Châu Đốc, đâu đâu cũng có những bình nước đứng chờ ở một góc đường nào đó, dành cho những người lữ hành. Những bình nước giải nhiệt cho ngày hè nóng bức, làm mát lòng những vị khách phương xa.
Giờ đây trên khắp cả nước cũng đã bắt đầu có rất nhiều bình nước miễn phí dành cho người đi đường và người nghèo nhưng tôi vẫn mãi nhớ về những bình nước tôi đã uống trên con đường Châu Đốc. Ở đó, dù người dân còn rất nghèo nhưng ấm lòng bởi những bình nước giản dị ngoài hiên nhà.
Cảm ơn những bình nước miễn phí trên những con đường dọc ngang khắp đất nước hôm nay.
Xem thêm >
Theo Lam Linh (VnExpress)
Du lịch, GO!
Chuyện liêu trai trên Cổng Trời...
(NĐT) - Người dân nơi đây nói rằng: Đã đến Cao Bằng mà không lên Cổng Trời Trà Lĩnh thì coi như có tội với thần thánh!
Đây là một eo núi nhỏ có tên là Sộc Đơ, điểm giáp ranh giữa xã Quang Hán và thị trấn Trà Lĩnh (huyện Trà Lĩnh, tỉnh Cao Bằng). Từ muôn đời nay, eo núi lặng thầm với lô nhô các mỏm đá tai mèo sắc nhọn và bạt ngàn cỏ tranh, thoảng hoặc mới có đôi người đặt chân đến để kiếm củi hoặc tìm lá thuốc.
Thế rồi, từ đầu năm đến nay, khách hành hương bỗng kéo đến rất đông, từ các tỉnh, TP dưới xuôi như Hà Nội, Hải Phòng... Thời điểm đông nhất là vào các ngày Mùng 1 và 15 âm lịch hàng tháng, họ mang theo đồ tế lễ và cả thày cúng tổ chức cầu cúng thâu đêm suốt sáng, nhất là từ 7 giờ tối đến 12 giờ đêm.
Lên Cổng Trời "cầu được ước thấy"
Tôi không cho rằng có một thế giới gì đó khác mang tên Thần Thánh tồn tại bên cạnh cuộc sống thực tại của chúng ta. Nhưng bản thân thì chưa bao giờ muốn gây thêm tội lỗi với thế giới vốn đã nhiều gai góc mà mình đang sống. Bởi thế, trên đường tỉnh lộ từ Trùng Khánh về chỉ còn cách TP.Cao Bằng chừng 20km, tôi rẽ phải theo sự chỉ dẫn của người bán nước ven đường lộ. Đi khoảng hơn 10km nữa thì đến địa bàn thị trấn Hùng Quốc, nơi có Cổng Trời được coi là chốn linh thiêng giao thoa giữa trời và đất.
Trước khi tôi rẽ phải, bà bán nước không quên dặn tôi: "Cô cứ thư thư đợi chập tối rồi hãy vào. Cổng Trời chỉ linh khi cầu về ban đêm thôi. Cầu được ước thấy. Thấy rồi phải quay lại mà trả lễ nhé. Có đôi chút rùng mình nhưng tự trấn an bằng suy nghĩ: "Nếu có thần thánh thật trên đời này thì thần thánh cũng chỉ phù hộ độ trì chứ có mấy khi bắt phạt người vô tội!". Tôi một mình một xe đi qua những con dốc ngoằn ngoèo dẫn vào thị trấn Hùng Quốc.
Thị trấn miền núi về chiều bình lặng với những hàng quán lưa thưa người. Nhưng hình như Cổng Trời là điều gì đó có ảnh hưởng rất lớn đến người dân nơi đây. Bởi thế, khi thấy tôi vẻ mặt ngơ ngơ của một người xa lạ với ba lô và lỉnh kỉnh túi xách phía sau xe thì người bán hoa quả ngay cổng chợ trung tâm thị trấn cởi mở hỏi: "Lên Cổng Trời cầu thánh đấy à? Cứ vào đây ngồi nghỉ đã, đợi chập tối hãy lên. Hôm nay ngày giáp rằm, Cổng Trời cũng đông người lên lễ cầu lắm".
Bà bán hoa quả có cái tên khá mỹ miều: Hồng Lam, năm nay đã ngoài 50 tuổi, vừa nhanh tay bán hàng, vừa liến thoắng trò chuyện với tôi chẳng khác gì một người hướng dẫn viên. Bà chia sẻ: "Tôi đã sống ở đây từ ngày bé cho đến khi gần bạc tóc mới biết quê mình có cái Cổng Trời thiêng đến thế. Hàng quán của tôi vài ba năm nay cũng đông hơn nhờ người ta khám phá ra chốn linh thiêng này.
Người ta kháo nhau rằng, ở cái Cổng Trời này, đã có một nhà ngoại cảm ở Hà Nội lên đây một lần và cầu khấn ròng rã suốt 5 ngày trời rồi nhà ngoại cảm đã phán rằng, nơi đây vào thời điểm kháng chiến chống Pháp đã có rất nhiều bộ đội hy sinh. Giờ họ không muốn về nhà mà ở lại hẻm núi này cùng nương tựa linh hồn vào nhau với lời thề sống chung chiến hào, thác chung nấm mồ. Bởi thế, đây là địa thế rất đỗi linh thiêng".
Sau này, người dân còn kể lại nhiều câu chuyện ma mị như thế nữa. Có câu chuyện rằng xưa có một người con gái chết trẻ. Vì mang nhiều oan ức sang thế giới bên kia nên cô gái đã hiển linh ở eo núi bé hẹp (nay gọi Cổng Trời). Người đời cứ đến cầu cúng là ước gì được đấy. Nhiều người đang vận hạn nghèo khó, sau khi đến đây cầu về nhà làm ăn phát đạt, giàu có lại quay về đây lễ tạ. Có nhiều cô cậu học sinh đến đây xin lộc giời mà đỗ đạt, vinh danh. Lại có cả những người gia đình quanh năm mâu thuẫn, đánh chửi nhau, nhưng khi đến Cổng Trời lầm rầm khấn vái ba bận thì đoàn kết thuận hòa trở lại. Như thế là lời đồn "cầu được ước thấy" cứ ngày một tăng lên. Người đến đây càng ngày càng đông, nhất là tuần rằm, mùng một.
Chỉ linh ứng khi đi cầu về đêm?
Đang mải miết với lời kể đầy thần bí của người phụ nữ đã luống tuổi, bà bỗng giục tôi: "Thôi nhập nhoạng rồi đấy, cô mua ít hoa quả mà lên lễ đi". Rồi vẫn cái vẻ thoăn thoắt, bà gói nhanh cho tôi mấy quả xoài, một nén hương cho vào túi nhỏ và bảo tôi: "Đưa bao nhiêu tiền cũng được, gọi là thành tâm". Tôi cảm ơn và chào bà khi đèn điện đã sáng đỏ đường.
Nằm ngay địa bàn thị trấn, nhưng qua dốc quanh cuối thị trấn gần đến khu Cổng Trời, không gian tối sẫm lại. Ngước nhìn lên chỉ thấy một khoảng đen ngòm với hun hút gió. Tôi tạt vào một gia đình bán tạp hóa ngay cạnh chân lối lên Cổng Trời. Thì ra người đến đây khá đông, xe gửi kín cả khoảng sân trong nhà chủ cửa hàng. Tôi hỏi thì chị trả lời nhát gừng: "Có linh thiêng hay không thì em lên khắc biết. Tôi ở đây cũng chưa bao giờ lên đến Cổng Trời". Tôi hơi băn khoăn trước thái độ không mấy niềm nở của chị. Nhưng lại nghĩ chắc do túi hoa quả trên xe của mình, mình không mua đồ lễ nên chị không bằng lòng mà dửng dưng như thế. Tôi lững thững bước ra khỏi quán nhà chị, vừa may gặp nhóm người đang lỉnh kỉnh xách đồ lễ từ phía thị trấn đi lại.
Tôi nhập vào đoàn 6 - 7 người cùng đi lên Cổng Trời trong bóng tối. Lạ một điều, không ai đến đây cầu lễ vào ban ngày (hoặc có thì rất hiếm-PV). Nếu có lỡ đi chuyến xe đến vào ban ngày thì họ cũng cố nán lại thị trấn chờ cho trời tối hẳn mới mang lễ lên Cổng Trời khấn cầu. Thì ra lâu nay, lời đồn đã trở thành lệ. Người ta quan niệm rằng Cổng Trời là nơi giao thoa giữa trời và đất. Vì vậy khi đi cầu lễ vào ban đêm, nhất là lúc chuyển giao thời điểm của ngày này sang ngày hôm sau (23h đêm- PV) thì lời thỉnh cầu sẽ linh ứng hơn. Đoàn người đi trong yên lặng, hầu như không ai nói với ai câu nào.
Đường lên Cổng Trời là một khe núi rất nhỏ, cách mặt đất chừng 800m. Ở vài ba khúc quanh, tôi lại cùng đoàn người rẽ vào thắp hương cúng bái. Tôi có cảm giác những người đang đi cạnh mình không phải đến đây lần đầu tiên mà đã quá quen thuộc với địa bàn này rồi. Nhưng trong không gian yên lặng và sự thành kính hoàn toàn của họ khiến tôi không dám hỏi. Bỗng một người rơi dép, tụt lại. Tôi đi phía sau cúi xuống nhặt lên giúp.
Sau lời cảm ơn, người phụ nữ có vẻ như trên đầu đã hai thứ tóc trong ánh đèn pin lờ mờ phát hiện ra tôi không phải người của đoàn thì cất lời hỏi. Nhân lúc bắt chuyện tôi cũng kịp hỏi qua vài câu và được biết họ là một gia đình, đã từng đến Cổng Trời cầu lộc cầu tài hồi đầu năm. Trong năm, họ gặp rất nhiều vận tốt nên ngày cận rằm tháng cuối năm, họ mang lễ lên để trả ơn. Điều này tôi có cảm giác nhang nhác với tục đi lễ ở Đền Bà Chúa Kho- Bắc Ninh mà tôi đã có dịp tìm hiểu.
Tháng cuối năm, trời về đêm khá lạnh. Cổng Trời như một cái hút gió xoáy vào cơ thể con người. Nhưng tuyệt nhiên không có lời than thở phàn nàn nào. Mọi người đến đây đều rất thành tâm và yên lặng hết mức có thể. Họ lầm rầm khấn những điều mà họ tin rằng ngày mai khi rời khỏi Cổng Trời này sẽ có một thế giới thần linh nào nghe được và giúp họ toại nguyện trong cuộc sống thật.
Quan sát xung quanh, người khấn, người cầu, người hóa vàng, người thắp nhang tất cả diễn ra trong một không gian tĩnh lặng. Chỉ có ánh sáng của ngọn lửa góc hóa vàng, gió rít vào khe núi và những tiếng khấn lầm rầm. Điều tôi cảm nhận rõ nhất là mọi cái ác đều gửi lại dưới chân đường lên Cổng Trời. Thiết nghĩ nếu rời khỏi đây, phần Người trong mỗi người đều chiến thắng phần Con như khi họ cầu khấn, thì cuộc sống của ai cũng sẽ hoàn toàn là những điều tốt đẹp.
Vì buổi tối đi lễ khó quan sát nên sáng sớm hôm sau, tôi quay lên Cổng Trời để được chiêm ngưỡng kỹ hơn chốn linh thiêng đặc biệt về ban đêm ấy. Ban ngày trời chiếu rõ, khắp đường lên Cổng Trời đâu đâu cũng có bát hương và hòm công đức. Khu vực được gọi là Cổng Trời là một bãi đất trống nằm lọt thỏm giữa hai bên vách núi cao. Khắp nơi là những mỏm đá nhọn cắm chi chít hương, hoa. Một điều kỳ lạ theo quan sát của tôi là các đồ cúng lễ đều đã không còn, mặc dù chỉ mấy tiếng đồng hồ từ nửa đêm cho đến về sáng.
Tôi đem câu chuyện này xuống thắc mắc với những người dân sống quanh khu vực chân Cổng Trời thì được biết: "Thời gian qua, nhiều con nghiện trong khắp vùng coi Cổng Trời là 'đại bản doanh' hoạt động. Họ thường lợi dụng vào tiếng đồn linh thiêng, nghĩ không ai dám xâm phạm nên tha hồ hút chích, oanh tạc. Không những vậy, đồ cúng lễ của khách thập phương đều bị họ lấy ăn hết. Điều này đã phần nào làm ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân xung quanh đây".
Ông Nông Văn Đàm, phó chủ tịch phụ trách văn hóa huyện Trà Lĩnh cho biết: "Từ xa xưa đến nay, Cổng Trời chỉ là một eo núi nhỏ, với những mỏm đá tai mèo sắc nhọn, ít người lui tới, cỏ tranh mọc um tùm. Nhưng vài năm trở lại đây ngày càng xuất hiện nhiều người từ các thành phố lớn lui tới cúng lễ, nhất là sau khi có nhà ngoại cảm ở Hà Nội về.
Sự linh ứng mà Cổng Trời có hay không chưa có cơ sở khoa học nào kiểm chứng. Chúng tôi luôn tôn trọng đời sống tâm linh của nhân dân nhưng đang có kế hoạch quy hoạch lại khu vực này là một điểm du lịch tâm linh trong quần thể di tích làng cổ Giộc Đầu, tránh kẻ xấu lợi dụng trục lợi từ niềm tin của mọi người".
Xem thêm >
Theo Dương Thu (Tạp chí Người Đưa Tin)
Du lịch, GO!
Đây là một eo núi nhỏ có tên là Sộc Đơ, điểm giáp ranh giữa xã Quang Hán và thị trấn Trà Lĩnh (huyện Trà Lĩnh, tỉnh Cao Bằng). Từ muôn đời nay, eo núi lặng thầm với lô nhô các mỏm đá tai mèo sắc nhọn và bạt ngàn cỏ tranh, thoảng hoặc mới có đôi người đặt chân đến để kiếm củi hoặc tìm lá thuốc.
Thế rồi, từ đầu năm đến nay, khách hành hương bỗng kéo đến rất đông, từ các tỉnh, TP dưới xuôi như Hà Nội, Hải Phòng... Thời điểm đông nhất là vào các ngày Mùng 1 và 15 âm lịch hàng tháng, họ mang theo đồ tế lễ và cả thày cúng tổ chức cầu cúng thâu đêm suốt sáng, nhất là từ 7 giờ tối đến 12 giờ đêm.
Lên Cổng Trời "cầu được ước thấy"
Tôi không cho rằng có một thế giới gì đó khác mang tên Thần Thánh tồn tại bên cạnh cuộc sống thực tại của chúng ta. Nhưng bản thân thì chưa bao giờ muốn gây thêm tội lỗi với thế giới vốn đã nhiều gai góc mà mình đang sống. Bởi thế, trên đường tỉnh lộ từ Trùng Khánh về chỉ còn cách TP.Cao Bằng chừng 20km, tôi rẽ phải theo sự chỉ dẫn của người bán nước ven đường lộ. Đi khoảng hơn 10km nữa thì đến địa bàn thị trấn Hùng Quốc, nơi có Cổng Trời được coi là chốn linh thiêng giao thoa giữa trời và đất.
Trước khi tôi rẽ phải, bà bán nước không quên dặn tôi: "Cô cứ thư thư đợi chập tối rồi hãy vào. Cổng Trời chỉ linh khi cầu về ban đêm thôi. Cầu được ước thấy. Thấy rồi phải quay lại mà trả lễ nhé. Có đôi chút rùng mình nhưng tự trấn an bằng suy nghĩ: "Nếu có thần thánh thật trên đời này thì thần thánh cũng chỉ phù hộ độ trì chứ có mấy khi bắt phạt người vô tội!". Tôi một mình một xe đi qua những con dốc ngoằn ngoèo dẫn vào thị trấn Hùng Quốc.
Thị trấn miền núi về chiều bình lặng với những hàng quán lưa thưa người. Nhưng hình như Cổng Trời là điều gì đó có ảnh hưởng rất lớn đến người dân nơi đây. Bởi thế, khi thấy tôi vẻ mặt ngơ ngơ của một người xa lạ với ba lô và lỉnh kỉnh túi xách phía sau xe thì người bán hoa quả ngay cổng chợ trung tâm thị trấn cởi mở hỏi: "Lên Cổng Trời cầu thánh đấy à? Cứ vào đây ngồi nghỉ đã, đợi chập tối hãy lên. Hôm nay ngày giáp rằm, Cổng Trời cũng đông người lên lễ cầu lắm".
Bà bán hoa quả có cái tên khá mỹ miều: Hồng Lam, năm nay đã ngoài 50 tuổi, vừa nhanh tay bán hàng, vừa liến thoắng trò chuyện với tôi chẳng khác gì một người hướng dẫn viên. Bà chia sẻ: "Tôi đã sống ở đây từ ngày bé cho đến khi gần bạc tóc mới biết quê mình có cái Cổng Trời thiêng đến thế. Hàng quán của tôi vài ba năm nay cũng đông hơn nhờ người ta khám phá ra chốn linh thiêng này.
Người ta kháo nhau rằng, ở cái Cổng Trời này, đã có một nhà ngoại cảm ở Hà Nội lên đây một lần và cầu khấn ròng rã suốt 5 ngày trời rồi nhà ngoại cảm đã phán rằng, nơi đây vào thời điểm kháng chiến chống Pháp đã có rất nhiều bộ đội hy sinh. Giờ họ không muốn về nhà mà ở lại hẻm núi này cùng nương tựa linh hồn vào nhau với lời thề sống chung chiến hào, thác chung nấm mồ. Bởi thế, đây là địa thế rất đỗi linh thiêng".
Sau này, người dân còn kể lại nhiều câu chuyện ma mị như thế nữa. Có câu chuyện rằng xưa có một người con gái chết trẻ. Vì mang nhiều oan ức sang thế giới bên kia nên cô gái đã hiển linh ở eo núi bé hẹp (nay gọi Cổng Trời). Người đời cứ đến cầu cúng là ước gì được đấy. Nhiều người đang vận hạn nghèo khó, sau khi đến đây cầu về nhà làm ăn phát đạt, giàu có lại quay về đây lễ tạ. Có nhiều cô cậu học sinh đến đây xin lộc giời mà đỗ đạt, vinh danh. Lại có cả những người gia đình quanh năm mâu thuẫn, đánh chửi nhau, nhưng khi đến Cổng Trời lầm rầm khấn vái ba bận thì đoàn kết thuận hòa trở lại. Như thế là lời đồn "cầu được ước thấy" cứ ngày một tăng lên. Người đến đây càng ngày càng đông, nhất là tuần rằm, mùng một.
Chỉ linh ứng khi đi cầu về đêm?
Đang mải miết với lời kể đầy thần bí của người phụ nữ đã luống tuổi, bà bỗng giục tôi: "Thôi nhập nhoạng rồi đấy, cô mua ít hoa quả mà lên lễ đi". Rồi vẫn cái vẻ thoăn thoắt, bà gói nhanh cho tôi mấy quả xoài, một nén hương cho vào túi nhỏ và bảo tôi: "Đưa bao nhiêu tiền cũng được, gọi là thành tâm". Tôi cảm ơn và chào bà khi đèn điện đã sáng đỏ đường.
Nằm ngay địa bàn thị trấn, nhưng qua dốc quanh cuối thị trấn gần đến khu Cổng Trời, không gian tối sẫm lại. Ngước nhìn lên chỉ thấy một khoảng đen ngòm với hun hút gió. Tôi tạt vào một gia đình bán tạp hóa ngay cạnh chân lối lên Cổng Trời. Thì ra người đến đây khá đông, xe gửi kín cả khoảng sân trong nhà chủ cửa hàng. Tôi hỏi thì chị trả lời nhát gừng: "Có linh thiêng hay không thì em lên khắc biết. Tôi ở đây cũng chưa bao giờ lên đến Cổng Trời". Tôi hơi băn khoăn trước thái độ không mấy niềm nở của chị. Nhưng lại nghĩ chắc do túi hoa quả trên xe của mình, mình không mua đồ lễ nên chị không bằng lòng mà dửng dưng như thế. Tôi lững thững bước ra khỏi quán nhà chị, vừa may gặp nhóm người đang lỉnh kỉnh xách đồ lễ từ phía thị trấn đi lại.
Tôi nhập vào đoàn 6 - 7 người cùng đi lên Cổng Trời trong bóng tối. Lạ một điều, không ai đến đây cầu lễ vào ban ngày (hoặc có thì rất hiếm-PV). Nếu có lỡ đi chuyến xe đến vào ban ngày thì họ cũng cố nán lại thị trấn chờ cho trời tối hẳn mới mang lễ lên Cổng Trời khấn cầu. Thì ra lâu nay, lời đồn đã trở thành lệ. Người ta quan niệm rằng Cổng Trời là nơi giao thoa giữa trời và đất. Vì vậy khi đi cầu lễ vào ban đêm, nhất là lúc chuyển giao thời điểm của ngày này sang ngày hôm sau (23h đêm- PV) thì lời thỉnh cầu sẽ linh ứng hơn. Đoàn người đi trong yên lặng, hầu như không ai nói với ai câu nào.
Đường lên Cổng Trời là một khe núi rất nhỏ, cách mặt đất chừng 800m. Ở vài ba khúc quanh, tôi lại cùng đoàn người rẽ vào thắp hương cúng bái. Tôi có cảm giác những người đang đi cạnh mình không phải đến đây lần đầu tiên mà đã quá quen thuộc với địa bàn này rồi. Nhưng trong không gian yên lặng và sự thành kính hoàn toàn của họ khiến tôi không dám hỏi. Bỗng một người rơi dép, tụt lại. Tôi đi phía sau cúi xuống nhặt lên giúp.
Sau lời cảm ơn, người phụ nữ có vẻ như trên đầu đã hai thứ tóc trong ánh đèn pin lờ mờ phát hiện ra tôi không phải người của đoàn thì cất lời hỏi. Nhân lúc bắt chuyện tôi cũng kịp hỏi qua vài câu và được biết họ là một gia đình, đã từng đến Cổng Trời cầu lộc cầu tài hồi đầu năm. Trong năm, họ gặp rất nhiều vận tốt nên ngày cận rằm tháng cuối năm, họ mang lễ lên để trả ơn. Điều này tôi có cảm giác nhang nhác với tục đi lễ ở Đền Bà Chúa Kho- Bắc Ninh mà tôi đã có dịp tìm hiểu.
Tháng cuối năm, trời về đêm khá lạnh. Cổng Trời như một cái hút gió xoáy vào cơ thể con người. Nhưng tuyệt nhiên không có lời than thở phàn nàn nào. Mọi người đến đây đều rất thành tâm và yên lặng hết mức có thể. Họ lầm rầm khấn những điều mà họ tin rằng ngày mai khi rời khỏi Cổng Trời này sẽ có một thế giới thần linh nào nghe được và giúp họ toại nguyện trong cuộc sống thật.
Quan sát xung quanh, người khấn, người cầu, người hóa vàng, người thắp nhang tất cả diễn ra trong một không gian tĩnh lặng. Chỉ có ánh sáng của ngọn lửa góc hóa vàng, gió rít vào khe núi và những tiếng khấn lầm rầm. Điều tôi cảm nhận rõ nhất là mọi cái ác đều gửi lại dưới chân đường lên Cổng Trời. Thiết nghĩ nếu rời khỏi đây, phần Người trong mỗi người đều chiến thắng phần Con như khi họ cầu khấn, thì cuộc sống của ai cũng sẽ hoàn toàn là những điều tốt đẹp.
Vì buổi tối đi lễ khó quan sát nên sáng sớm hôm sau, tôi quay lên Cổng Trời để được chiêm ngưỡng kỹ hơn chốn linh thiêng đặc biệt về ban đêm ấy. Ban ngày trời chiếu rõ, khắp đường lên Cổng Trời đâu đâu cũng có bát hương và hòm công đức. Khu vực được gọi là Cổng Trời là một bãi đất trống nằm lọt thỏm giữa hai bên vách núi cao. Khắp nơi là những mỏm đá nhọn cắm chi chít hương, hoa. Một điều kỳ lạ theo quan sát của tôi là các đồ cúng lễ đều đã không còn, mặc dù chỉ mấy tiếng đồng hồ từ nửa đêm cho đến về sáng.
Tôi đem câu chuyện này xuống thắc mắc với những người dân sống quanh khu vực chân Cổng Trời thì được biết: "Thời gian qua, nhiều con nghiện trong khắp vùng coi Cổng Trời là 'đại bản doanh' hoạt động. Họ thường lợi dụng vào tiếng đồn linh thiêng, nghĩ không ai dám xâm phạm nên tha hồ hút chích, oanh tạc. Không những vậy, đồ cúng lễ của khách thập phương đều bị họ lấy ăn hết. Điều này đã phần nào làm ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân xung quanh đây".
Ông Nông Văn Đàm, phó chủ tịch phụ trách văn hóa huyện Trà Lĩnh cho biết: "Từ xa xưa đến nay, Cổng Trời chỉ là một eo núi nhỏ, với những mỏm đá tai mèo sắc nhọn, ít người lui tới, cỏ tranh mọc um tùm. Nhưng vài năm trở lại đây ngày càng xuất hiện nhiều người từ các thành phố lớn lui tới cúng lễ, nhất là sau khi có nhà ngoại cảm ở Hà Nội về.
Sự linh ứng mà Cổng Trời có hay không chưa có cơ sở khoa học nào kiểm chứng. Chúng tôi luôn tôn trọng đời sống tâm linh của nhân dân nhưng đang có kế hoạch quy hoạch lại khu vực này là một điểm du lịch tâm linh trong quần thể di tích làng cổ Giộc Đầu, tránh kẻ xấu lợi dụng trục lợi từ niềm tin của mọi người".
Xem thêm >
Theo Dương Thu (Tạp chí Người Đưa Tin)
Du lịch, GO!
Ngôi nhà ma ở Long Hải
(Vncgarden) - Trước 1975 có một bộ phim ma khá nổi tiếng (sau đó được chuyển thể thành cải lương) là Con ma nhà họ Hứa. Bộ phim được hư cấu dựa trên lời đồn về chuyện đời người con gái của chú Hỏa (tức Hứa Bổn Hòa, hoặc Hui Bon Hoa, một người giàu có nức tiếng Sài Gòn xưa).
< Nhà chú Hỏa ở số 97 Phó Đức Chính, Q 1, TPHCM, nay là Bảo tàng Mỹ thuật Thành phố.
Truyền thuyết Con ma nhà họ Hứa
Chuyện kể rằng chú Hỏa có người con gái cưng xinh đẹp, chẳng may mắc bệnh phong (cùi). Thuở ấy bệnh phong là một trong tứ chứng nan y, không chữa được, lại là bệnh hay lây nên người bệnh phải cách ly với thế giới bên ngoài để chờ... chết.
< Cầu thang lên lầu trong nhà chú Hỏa.
Thương con, chú Hỏa bố trí cho cô gái một căn phòng riêng trong ngôi biệt thự sang trọng của mình, ngày ngày có người chăm sóc, nhưng tuyệt nhiên không cho bất kỳ người lạ nào biết về chuyện này.
Ít lâu sau, cô gái qua đời. Xác cô được quàng trong căn phòng riêng ấy, ngày ngày nhang đèn. Nhưng rồi một hôm xác chết biến mất, gia đình tìm kiếm mãi không thấy. Cũng từ ấy thiên hạ đồn rằng đêm đêm có một cô gái áo trắng xõa tóc lang thang trong khu vườn, tiếng guốc đi lên cầu thang nghe lộp cộng vang vọng khu phố giữa đêm khuya...
Chuyện là thế, và có lẽ thật sự là gia đình chú Hỏa đã bí mật an táng cô con gái yêu của mình để tránh sự dòm ngó của nhân gian, thêm đau lòng cho cảnh ngộ éo le của cô.
< Bên ngoài biệt thự, cỏ dại mọc um tùm.
Ngôi biệt thự nhà chú Hỏa vốn là tư gia của một đại tỷ phú nên dân chúng đâu được vào khiến cho nó càng mang vẻ riêng tư bí mật, rất là... thích hợp cho người đời thêm thắt thành chuyện ma quái. Rồi thì bộ phim Con ma nhà họ Hứa ra đời, lấy bối cảnh quay phim là một ngôi biệt thự ở Đà Lạt. Biệt thự ấy cũng bị đồn thổi thành biệt thự con ma nhà họ Hứa.
< Nhà chú Hỏa ở Long Hải.
Ở Long Hải chú Hỏa cũng có một ngôi biệt thự rất đẹp sát bờ biển. Ngôi biệt thự này lúc sinh thời cô con gái yêu của ông cũng có đến sống. Sau này, nhất là sau 1975, cả gia đình chú Hỏa đi nước ngoài, biệt thự bị bỏ hoang, người ta đồn rằng ở đây có ma. Ngôi biệt thự cũng được gọi là biệt thự con ma nhà họ Hứa luôn!
Biệt thự ma Long Hải

< Đi lên lầu tìm ma, gặp một... con ma đang đi xuống!
Nằm đối diện bãi biển Long Hải, ngôi biệt thự ma chú Hỏa đập vào mắt ta với hình ảnh một kiến trúc tuyệt đẹp nhìn ra bờ biển trong xanh.
Ngôi nhà được xây theo kiểu biệt thự với kiến trúc kiểu Pháp vững chãi, lát bằng đá, nằm dưới những cây hoa sứ cổ thụ rợp bông trắng xóa cả một lối đi. Nhìn từ xa không khác gì dinh thự vì dáng vẻ uy nghi của nó.

< Bên trong hoang tàn.
Theo nhiều người dân tại đây, trước ngày giải phóng, lầu chú Hỏa chỉ có một trệt và một lầu. Sau đó, ngôi nhà được nhà nước tiếp quản và xây thêm hai lầu nữa. Đặc biệt, hàng hoa sứ cổ thụ phủ quanh căn nhà, ra hoa quanh năm, chưa hề có bàn tay tác động của con người. Tiếc thay đó là một tòa nhà bỏ hoang đã mấy chục năm nay!
Chúng tôi bước lên bậc thang đá để vào ngôi biệt thự. Có 2 người (không phải ma) đang giăng võng nằm dưới gốc sứ bên hành lang tự xưng là bảo vệ, và nói: Nếu muốn vô chụp hình thì nộp phí là 20.000 đ! Chả biết có phải bảo vệ thật không, nhưng 20.000 đ thì chả đáng là bao để tham quan một nơi thú vị như thế này, nên tôi ok luôn.

< Mái vòm trên tầng thượng.
Như các bạn có thể thấy trong hình, nhiều chi tiết trong ngôi biệt thự này đã được đập phá để xây lại, dấu vết tô vữa còn khá mới, tuy nhiên vẫn chưa là gì cả so với quy mô của tòa nhà.
Tất cả chỉ làm người xem thấy buồn tiếc cho một công trình kiến trúc đẹp, ở một cảnh quan lý tưởng.

< Tầng thượng, qua các khung cửa nhìn thấy lan can sân thượng, xa hơn nữa là biển Long Hải. Một cái view tuyệt vời!
Nghe nói rằng biệt thự chú Hỏa này bây giờ thuộc quyền quản lý của công ty Du lịch Long Hải, và cách đây khoảng ba năm đã có kế hoạch sửa chữa, nâng cấp nó thành khách sạn Palace Long Hải. Ba năm qua, công việc sửa chữa, nâng cấp đã tới đâu chúng ta có thể thấy rõ trong các ảnh chụp ở trên.
Như bao nhiêu ngôi biệt thự bỏ hoang khác, nơi đây về đêm là chốn của những kẻ lang thang, bụi đời, của dân xì-ke, là chỗ phóng uế của bọn họ. Hai người tự xưng là bảo vệ ngôi biệt thự nói rằng nhiệm vụ của họ là canh gác và... làm vệ sinh! Khi được hỏi có thấy ma ở đây không? Hai người ấy cười nói: Ma sống thì có đó! Tụi nó phóng uế đầy nhà!
< Sân thượng, nơi ta ngắm trời, mây, biển, núi và hóng gió biển.
Vậy là ngôi nhà tuyệt đẹp này vẫn còn bỏ hoang, vẫn có cái cớ để mọi người gọi là ngôi nhà ma. Có lẽ bóng ma lớn nhất đang ngự trị ở đây chính là bóng ma của nền kinh tế đang suy sụp khiến người ta không có tiền đầu tư để xây dựng lại nó thành khách sạn Palace Long Hải.
Khi chúng tôi bước ra về thì anh bảo vệ gọi với: Lần sau các anh chị có ra đây tắm biển thì đừng có qua resort bên đó, mắc lắm. Cứ qua sân biệt thự này ăn uống nghỉ ngơi rồi qua bên kia đường tắm biển!
Ờ, cũng là một gợi ý hay đó chớ! Được, hãy đợi đấy!
Xem thêm >
Theo Phạm Hoài Nhân (Vncgarden.com)
Du lịch, GO!
< Nhà chú Hỏa ở số 97 Phó Đức Chính, Q 1, TPHCM, nay là Bảo tàng Mỹ thuật Thành phố.
Truyền thuyết Con ma nhà họ Hứa
Chuyện kể rằng chú Hỏa có người con gái cưng xinh đẹp, chẳng may mắc bệnh phong (cùi). Thuở ấy bệnh phong là một trong tứ chứng nan y, không chữa được, lại là bệnh hay lây nên người bệnh phải cách ly với thế giới bên ngoài để chờ... chết.
< Cầu thang lên lầu trong nhà chú Hỏa.
Thương con, chú Hỏa bố trí cho cô gái một căn phòng riêng trong ngôi biệt thự sang trọng của mình, ngày ngày có người chăm sóc, nhưng tuyệt nhiên không cho bất kỳ người lạ nào biết về chuyện này.
Ít lâu sau, cô gái qua đời. Xác cô được quàng trong căn phòng riêng ấy, ngày ngày nhang đèn. Nhưng rồi một hôm xác chết biến mất, gia đình tìm kiếm mãi không thấy. Cũng từ ấy thiên hạ đồn rằng đêm đêm có một cô gái áo trắng xõa tóc lang thang trong khu vườn, tiếng guốc đi lên cầu thang nghe lộp cộng vang vọng khu phố giữa đêm khuya...
Chuyện là thế, và có lẽ thật sự là gia đình chú Hỏa đã bí mật an táng cô con gái yêu của mình để tránh sự dòm ngó của nhân gian, thêm đau lòng cho cảnh ngộ éo le của cô.
< Bên ngoài biệt thự, cỏ dại mọc um tùm.
Ngôi biệt thự nhà chú Hỏa vốn là tư gia của một đại tỷ phú nên dân chúng đâu được vào khiến cho nó càng mang vẻ riêng tư bí mật, rất là... thích hợp cho người đời thêm thắt thành chuyện ma quái. Rồi thì bộ phim Con ma nhà họ Hứa ra đời, lấy bối cảnh quay phim là một ngôi biệt thự ở Đà Lạt. Biệt thự ấy cũng bị đồn thổi thành biệt thự con ma nhà họ Hứa.
< Nhà chú Hỏa ở Long Hải.
Ở Long Hải chú Hỏa cũng có một ngôi biệt thự rất đẹp sát bờ biển. Ngôi biệt thự này lúc sinh thời cô con gái yêu của ông cũng có đến sống. Sau này, nhất là sau 1975, cả gia đình chú Hỏa đi nước ngoài, biệt thự bị bỏ hoang, người ta đồn rằng ở đây có ma. Ngôi biệt thự cũng được gọi là biệt thự con ma nhà họ Hứa luôn!
Biệt thự ma Long Hải

< Đi lên lầu tìm ma, gặp một... con ma đang đi xuống!
Nằm đối diện bãi biển Long Hải, ngôi biệt thự ma chú Hỏa đập vào mắt ta với hình ảnh một kiến trúc tuyệt đẹp nhìn ra bờ biển trong xanh.
Ngôi nhà được xây theo kiểu biệt thự với kiến trúc kiểu Pháp vững chãi, lát bằng đá, nằm dưới những cây hoa sứ cổ thụ rợp bông trắng xóa cả một lối đi. Nhìn từ xa không khác gì dinh thự vì dáng vẻ uy nghi của nó.
< Bên trong hoang tàn.
Theo nhiều người dân tại đây, trước ngày giải phóng, lầu chú Hỏa chỉ có một trệt và một lầu. Sau đó, ngôi nhà được nhà nước tiếp quản và xây thêm hai lầu nữa. Đặc biệt, hàng hoa sứ cổ thụ phủ quanh căn nhà, ra hoa quanh năm, chưa hề có bàn tay tác động của con người. Tiếc thay đó là một tòa nhà bỏ hoang đã mấy chục năm nay!
Chúng tôi bước lên bậc thang đá để vào ngôi biệt thự. Có 2 người (không phải ma) đang giăng võng nằm dưới gốc sứ bên hành lang tự xưng là bảo vệ, và nói: Nếu muốn vô chụp hình thì nộp phí là 20.000 đ! Chả biết có phải bảo vệ thật không, nhưng 20.000 đ thì chả đáng là bao để tham quan một nơi thú vị như thế này, nên tôi ok luôn.
< Mái vòm trên tầng thượng.
Như các bạn có thể thấy trong hình, nhiều chi tiết trong ngôi biệt thự này đã được đập phá để xây lại, dấu vết tô vữa còn khá mới, tuy nhiên vẫn chưa là gì cả so với quy mô của tòa nhà.
Tất cả chỉ làm người xem thấy buồn tiếc cho một công trình kiến trúc đẹp, ở một cảnh quan lý tưởng.
< Tầng thượng, qua các khung cửa nhìn thấy lan can sân thượng, xa hơn nữa là biển Long Hải. Một cái view tuyệt vời!
Nghe nói rằng biệt thự chú Hỏa này bây giờ thuộc quyền quản lý của công ty Du lịch Long Hải, và cách đây khoảng ba năm đã có kế hoạch sửa chữa, nâng cấp nó thành khách sạn Palace Long Hải. Ba năm qua, công việc sửa chữa, nâng cấp đã tới đâu chúng ta có thể thấy rõ trong các ảnh chụp ở trên.
Như bao nhiêu ngôi biệt thự bỏ hoang khác, nơi đây về đêm là chốn của những kẻ lang thang, bụi đời, của dân xì-ke, là chỗ phóng uế của bọn họ. Hai người tự xưng là bảo vệ ngôi biệt thự nói rằng nhiệm vụ của họ là canh gác và... làm vệ sinh! Khi được hỏi có thấy ma ở đây không? Hai người ấy cười nói: Ma sống thì có đó! Tụi nó phóng uế đầy nhà!
< Sân thượng, nơi ta ngắm trời, mây, biển, núi và hóng gió biển.
Vậy là ngôi nhà tuyệt đẹp này vẫn còn bỏ hoang, vẫn có cái cớ để mọi người gọi là ngôi nhà ma. Có lẽ bóng ma lớn nhất đang ngự trị ở đây chính là bóng ma của nền kinh tế đang suy sụp khiến người ta không có tiền đầu tư để xây dựng lại nó thành khách sạn Palace Long Hải.
Khi chúng tôi bước ra về thì anh bảo vệ gọi với: Lần sau các anh chị có ra đây tắm biển thì đừng có qua resort bên đó, mắc lắm. Cứ qua sân biệt thự này ăn uống nghỉ ngơi rồi qua bên kia đường tắm biển!
Ờ, cũng là một gợi ý hay đó chớ! Được, hãy đợi đấy!
Xem thêm >
Theo Phạm Hoài Nhân (Vncgarden.com)
Du lịch, GO!
Câu ‘cua âm phủ’ trên núi Hòa Bình
(NongnghiepVN) - Có một loài cua kỳ lạ sống ở đất bãi thôn Vâng (xã Ngọc Sơn, huyện Lạc Sơn, Hoà Bình) từ hàng trăm năm nay. Dân bản địa vẫn quen gọi nó là “con vật đến từ âm tào”. Bởi trước giờ chưa ai đủ khả năng đào đến tận cùng những cái hang sâu hun hút để bắt chúng.
Chỉ làng Vâng mới có
Người làng Vâng ai cũng khẳng định như thế, kể cả Chủ tịch UBND xã Ngọc Sơn Bùi Văn Dương (người thôn Vâng). “Tôi đố anh tìm được nơi nào trên dải đất hình chữ S này có loài cua mà mọi bộ phận trên cơ thể đều trắng đục như sữa, thậm chí khi đun sôi cũng không biến sắc như cua làng Vâng”, ông Dương nói.
Thấy tôi tỏ vẻ hoài nghi, ông Dương kéo khách ra khu vườn ngay cạnh nhà trồng toàn bương tre, chỉ tay vào chi chít những lỗ tròn như cổ tay người mà rằng: “Đấy chính là nơi ở của chúng”. Tôi hỏi: Những cái hang này nông sâu ra sao? – Khoảng 3m, 5m, thậm chí 7m. Kỳ lạ hơn, khoảng đất bãi nhà ông Dương và các hộ lân cận nằm xen lẫn khu dân cư, lại có lối mòn dẫn ra đồng nên trung bình mỗi ngày không dưới trăm bước chân người qua lại; xung quanh không hề có bóng dáng con sông, dòng suối hay kênh mương nào nên nguồn nước rất khan hiếm.
< Cần câu cua được làm từ một cành cây thẳng, trên ngọn có 2 lá non.
Tôi lại thắc mắc với vị chủ tịch xã: Đất đai cằn cỗi thế này thì cua sống bằng cách nào? Ông bảo: “Chắc chắn là nó phải đào hang sâu đến tận nơi có mạch nước ngầm rồi. Còn thức ăn thì tạp nham lắm: giun, dế, côn trùng, bọ gậy, thậm chí cả rong rêu”. Có lẽ, tập tính ẩn mình sâu trong lòng đất, nơi ánh sáng không thể len lỏi tới, là nguyên nhân chính dẫn đến hình hài “bạch tạng” của loài cua này. Và người ta đặt cho nó hàng chục cái tên độc đáo như: Cua sữa, cua trinh nữ, cua trắng, cua đất… Ở xóm Vâng chỉ có 2 bãi đất cua đục lỗ ở là bãi Báy và bãi Bương.
Kỳ tài câu cua
Nhắc đến những người câu cua đất giỏi nhất thôn Vâng thì không thể thiếu cái tên Bùi Văn Duyên. Ở tuổi gần 50, kỹ nghệ câu cua của ông khiến ngay cả những người bản địa cũng phải trầm trồ thán phục.
Hiếm khi có khách lạ tới nhà, lại hỏi han tỉ mỉ về con vật “độc nhất vô nhị” của quê hương nên ông Duyên mừng ra mặt. “Chú thu xếp thời gian nán lại đây một ngày. Tôi sẽ cho chú thưởng thức hương vị thơm ngon của cua đất”, ông nói.
Sau tuần trà ngồi trò chuyện, bã chè đã thôi mục, ông Duyên rời khỏi ghế ngồi tiến vào gian buồng và mang ra một chiếc áo màu xanh đậm đưa cho tôi và bảo: “Chú phải cởi cái sơ mi trắng ra, mặc áo này vào thì tôi mới cho đi câu cua cùng. Vì khi nhìn thấy áo trắng cua rất sợ, nó biết ngay là con người đang tiến đến nên chui tọt xuống hang sâu”.
Ông Duyên cho biết, muốn câu được nhiều cua thì trước tiên phải có một chiếc cần tốt. Có thể dùng bất cứ cành cây nào. Chỉ cần nó không cong queo, độ đàn hồi vừa phải và có lá non đầu ngọn để cua tưởng con mồi đang chuyển động là được. Chiều dài lý tưởng của một chiếc cần dao động từ 80-100 cm, tuỳ theo chiều cao của người câu.
Lần này, loại cây mà “kỳ tài câu cua thôn Vâng” dùng làm cần là ngọn cỏ hôi mọc đầy vệ đường. Sau khi đã tuốt bỏ toàn bộ lá già, chỉ để lại hai chiếc lá non phía trên cùng, ông gọi cô con gái mang cuốc ra để đào giun. “Cua rất nhạy với mùi tanh nên phải bắt con giun, con nhái chà xát vào lá non của cần câu để dụ nó ra khỏi hang nhanh hơn”, ông bật mí. Trước đây, người dân thôn khác nghe chuyện thôn Vâng có cua ngon cũng lân la tìm đến câu, nhưng mỗi buổi giỏi lắm được 4-5 con vì không biết lỗ cua nằm chỗ nào.
Mỗi lần tiến đến gần một lỗ cua, ông Duyên co người, rón rén bước chân thật khẽ. Nếu cua đang ở gần miệng hang, người thợ co người thật thấp, chân phía sau trùng xuống, chân còn lại thả lỏng như tư thế của vận động viên điền kinh trước vạch xuất phát. Sau đó, ông từ từ đưa cần câu ra, khéo léo vảy cổ tay rung cần để chiếc lá trên ngọn chuyển động dụ cua đến. Cua tiến đến đâu, cần được kéo lùi tới đó. Khi cua cách miệng hang khoảng 20 cm, ông Duyên từ từ đưa tay còn lại về phía trước rồi nhanh như cắt vồ trúng nó.
Những lần thuận lợi, ông chỉ mất 2 phút là tóm được cua. Nhưng có khi chúng ra một chút lại thụt vào, phải nhử đi nhử lại 15 phút mới thành công.
< Khi cua ra khỏi hang được 20 cm, thợ câu cua nhanh chóng chộp lấy.
Câu cua cần chọn thời điểm thích hợp, ví dụ sau khi trời mưa, hang bị ngập nước, cua ngộp thở nên bò lên kiếm ăn rất nhiều. Đặc biệt, vào mùa đông, chúng lấp miệng hang ngủ nên không ai đi câu. Khoảng thời gian lý tưởng nhất để “thu hoạch” loài vật này từ tháng 4 đến tháng 8. Con to nhất mà ông Duyên bắt được bằng cả mu tay người lớn nhưng bây giờ chủ yếu là cua to bằng 3 ngón tay.
Niêu cơm Thạch Sanh
Mất khoảng 1 giờ đi câu, ông Duyên đã cầm lủng lẳng trên tay xâu cua hơn 20 con. Ông bảo: Chỉ cần bấy nhiêu là đủ một bữa ra trò rồi, không câu thêm nữa. Sau khi rửa sạch, vợ ông Duyên cho vào nồi hấp cách thuỷ, bên dưới có lá sả, ớt, và một số loại lá rừng rất thơm ngon.
Đúng như Chủ tịch xã Bùi Văn Dương nói, ngay cả khi chín, cua vẫn nguyên màu trắng đục. Vỏ cua mỏng, vị thịt cua ngọt, thơm và săn chắc. Sau này, khi về tôi kể chuyện cho anh bạn làm bếp trưởng ở một nhà hàng có tiếng ở Hà Nội. Nghe xong, anh bạn bảo từ hồi cầm dao gõ thớt đến giờ chưa từng nhìn thấy cua chín mà vẫn giữ màu trắng đục.
< Xâu cua của ông Duyên thu được sau một giờ câu. Khi hấp chín, thịt cua vẫn giữ nguyên màu trắng đục.
Ngoài hấp, nấu canh rau ngót, dân thôn Vâng còn dùng cua làm nguyên liệu làm mắm chua. Cua được giã nhuyễn, sau đó trộn lẫn thính (làm từ bột ngô rang), muối, hành. Ủ trong vại sành khoảng nửa tháng, đến bữa ăn lấy ra hâm lại chấm rau luộc.
Ông Bùi Văn Dương tâm sự: Ở đây đất đai cằn cỗi và khô hạn nên cây lúa không thể phát triển. Đời sống của người dân dựa cả vào bắp ngô, cây mía, củ măng, nhưng ngô, mía lại xuống giá nên rất bấp bênh.
Cả xã Ngọc Sơn có 2.496 người, tỷ lệ hộ nghèo chiếm 50% với mức thu nhập bình quân khoảng 9,6 triệu/người/năm. Vào mùa giáp hạt, nỗi lo thiếu đói lại chờ chực gõ cửa từng nhà. Trong mâm cơm thường ngày, rau, dưa vẫn là món chính, còn thịt thà, cá mú vài ba hôm mới xuất hiện một lần.
Thế nhưng, hai bãi cua đất ở thôn Vâng giống như “niêu cơm Thạch Sanh” giúp dân làng bổ sung dưỡng chất. “Từ đời ông, đời cha tôi đã có hai bãi cua này. Đến giờ vẫn còn duy trì được là bởi người dân không bắt cua vì đồng tiền, khi nào bắt đủ bữa ăn là quay về. Nhiều người cũng lân la đến thuê người câu cua với giá cao, thế nhưng không một ai đi. Nhiều khi tỷ phú cũng không mua được đâu anh ạ”, ông Dương nói.
Xem thêm >
Theo Nông nghiệp Việt Nam
Du lịch, GO!
Chỉ làng Vâng mới có
Người làng Vâng ai cũng khẳng định như thế, kể cả Chủ tịch UBND xã Ngọc Sơn Bùi Văn Dương (người thôn Vâng). “Tôi đố anh tìm được nơi nào trên dải đất hình chữ S này có loài cua mà mọi bộ phận trên cơ thể đều trắng đục như sữa, thậm chí khi đun sôi cũng không biến sắc như cua làng Vâng”, ông Dương nói.
Thấy tôi tỏ vẻ hoài nghi, ông Dương kéo khách ra khu vườn ngay cạnh nhà trồng toàn bương tre, chỉ tay vào chi chít những lỗ tròn như cổ tay người mà rằng: “Đấy chính là nơi ở của chúng”. Tôi hỏi: Những cái hang này nông sâu ra sao? – Khoảng 3m, 5m, thậm chí 7m. Kỳ lạ hơn, khoảng đất bãi nhà ông Dương và các hộ lân cận nằm xen lẫn khu dân cư, lại có lối mòn dẫn ra đồng nên trung bình mỗi ngày không dưới trăm bước chân người qua lại; xung quanh không hề có bóng dáng con sông, dòng suối hay kênh mương nào nên nguồn nước rất khan hiếm.
< Cần câu cua được làm từ một cành cây thẳng, trên ngọn có 2 lá non.
Tôi lại thắc mắc với vị chủ tịch xã: Đất đai cằn cỗi thế này thì cua sống bằng cách nào? Ông bảo: “Chắc chắn là nó phải đào hang sâu đến tận nơi có mạch nước ngầm rồi. Còn thức ăn thì tạp nham lắm: giun, dế, côn trùng, bọ gậy, thậm chí cả rong rêu”. Có lẽ, tập tính ẩn mình sâu trong lòng đất, nơi ánh sáng không thể len lỏi tới, là nguyên nhân chính dẫn đến hình hài “bạch tạng” của loài cua này. Và người ta đặt cho nó hàng chục cái tên độc đáo như: Cua sữa, cua trinh nữ, cua trắng, cua đất… Ở xóm Vâng chỉ có 2 bãi đất cua đục lỗ ở là bãi Báy và bãi Bương.
Kỳ tài câu cua
Nhắc đến những người câu cua đất giỏi nhất thôn Vâng thì không thể thiếu cái tên Bùi Văn Duyên. Ở tuổi gần 50, kỹ nghệ câu cua của ông khiến ngay cả những người bản địa cũng phải trầm trồ thán phục.
Hiếm khi có khách lạ tới nhà, lại hỏi han tỉ mỉ về con vật “độc nhất vô nhị” của quê hương nên ông Duyên mừng ra mặt. “Chú thu xếp thời gian nán lại đây một ngày. Tôi sẽ cho chú thưởng thức hương vị thơm ngon của cua đất”, ông nói.
Sau tuần trà ngồi trò chuyện, bã chè đã thôi mục, ông Duyên rời khỏi ghế ngồi tiến vào gian buồng và mang ra một chiếc áo màu xanh đậm đưa cho tôi và bảo: “Chú phải cởi cái sơ mi trắng ra, mặc áo này vào thì tôi mới cho đi câu cua cùng. Vì khi nhìn thấy áo trắng cua rất sợ, nó biết ngay là con người đang tiến đến nên chui tọt xuống hang sâu”.
Ông Duyên cho biết, muốn câu được nhiều cua thì trước tiên phải có một chiếc cần tốt. Có thể dùng bất cứ cành cây nào. Chỉ cần nó không cong queo, độ đàn hồi vừa phải và có lá non đầu ngọn để cua tưởng con mồi đang chuyển động là được. Chiều dài lý tưởng của một chiếc cần dao động từ 80-100 cm, tuỳ theo chiều cao của người câu.
Lần này, loại cây mà “kỳ tài câu cua thôn Vâng” dùng làm cần là ngọn cỏ hôi mọc đầy vệ đường. Sau khi đã tuốt bỏ toàn bộ lá già, chỉ để lại hai chiếc lá non phía trên cùng, ông gọi cô con gái mang cuốc ra để đào giun. “Cua rất nhạy với mùi tanh nên phải bắt con giun, con nhái chà xát vào lá non của cần câu để dụ nó ra khỏi hang nhanh hơn”, ông bật mí. Trước đây, người dân thôn khác nghe chuyện thôn Vâng có cua ngon cũng lân la tìm đến câu, nhưng mỗi buổi giỏi lắm được 4-5 con vì không biết lỗ cua nằm chỗ nào.
Mỗi lần tiến đến gần một lỗ cua, ông Duyên co người, rón rén bước chân thật khẽ. Nếu cua đang ở gần miệng hang, người thợ co người thật thấp, chân phía sau trùng xuống, chân còn lại thả lỏng như tư thế của vận động viên điền kinh trước vạch xuất phát. Sau đó, ông từ từ đưa cần câu ra, khéo léo vảy cổ tay rung cần để chiếc lá trên ngọn chuyển động dụ cua đến. Cua tiến đến đâu, cần được kéo lùi tới đó. Khi cua cách miệng hang khoảng 20 cm, ông Duyên từ từ đưa tay còn lại về phía trước rồi nhanh như cắt vồ trúng nó.
Những lần thuận lợi, ông chỉ mất 2 phút là tóm được cua. Nhưng có khi chúng ra một chút lại thụt vào, phải nhử đi nhử lại 15 phút mới thành công.
< Khi cua ra khỏi hang được 20 cm, thợ câu cua nhanh chóng chộp lấy.
Câu cua cần chọn thời điểm thích hợp, ví dụ sau khi trời mưa, hang bị ngập nước, cua ngộp thở nên bò lên kiếm ăn rất nhiều. Đặc biệt, vào mùa đông, chúng lấp miệng hang ngủ nên không ai đi câu. Khoảng thời gian lý tưởng nhất để “thu hoạch” loài vật này từ tháng 4 đến tháng 8. Con to nhất mà ông Duyên bắt được bằng cả mu tay người lớn nhưng bây giờ chủ yếu là cua to bằng 3 ngón tay.
Niêu cơm Thạch Sanh
Mất khoảng 1 giờ đi câu, ông Duyên đã cầm lủng lẳng trên tay xâu cua hơn 20 con. Ông bảo: Chỉ cần bấy nhiêu là đủ một bữa ra trò rồi, không câu thêm nữa. Sau khi rửa sạch, vợ ông Duyên cho vào nồi hấp cách thuỷ, bên dưới có lá sả, ớt, và một số loại lá rừng rất thơm ngon.
Đúng như Chủ tịch xã Bùi Văn Dương nói, ngay cả khi chín, cua vẫn nguyên màu trắng đục. Vỏ cua mỏng, vị thịt cua ngọt, thơm và săn chắc. Sau này, khi về tôi kể chuyện cho anh bạn làm bếp trưởng ở một nhà hàng có tiếng ở Hà Nội. Nghe xong, anh bạn bảo từ hồi cầm dao gõ thớt đến giờ chưa từng nhìn thấy cua chín mà vẫn giữ màu trắng đục.
< Xâu cua của ông Duyên thu được sau một giờ câu. Khi hấp chín, thịt cua vẫn giữ nguyên màu trắng đục.
Ngoài hấp, nấu canh rau ngót, dân thôn Vâng còn dùng cua làm nguyên liệu làm mắm chua. Cua được giã nhuyễn, sau đó trộn lẫn thính (làm từ bột ngô rang), muối, hành. Ủ trong vại sành khoảng nửa tháng, đến bữa ăn lấy ra hâm lại chấm rau luộc.
Ông Bùi Văn Dương tâm sự: Ở đây đất đai cằn cỗi và khô hạn nên cây lúa không thể phát triển. Đời sống của người dân dựa cả vào bắp ngô, cây mía, củ măng, nhưng ngô, mía lại xuống giá nên rất bấp bênh.
Cả xã Ngọc Sơn có 2.496 người, tỷ lệ hộ nghèo chiếm 50% với mức thu nhập bình quân khoảng 9,6 triệu/người/năm. Vào mùa giáp hạt, nỗi lo thiếu đói lại chờ chực gõ cửa từng nhà. Trong mâm cơm thường ngày, rau, dưa vẫn là món chính, còn thịt thà, cá mú vài ba hôm mới xuất hiện một lần.
Thế nhưng, hai bãi cua đất ở thôn Vâng giống như “niêu cơm Thạch Sanh” giúp dân làng bổ sung dưỡng chất. “Từ đời ông, đời cha tôi đã có hai bãi cua này. Đến giờ vẫn còn duy trì được là bởi người dân không bắt cua vì đồng tiền, khi nào bắt đủ bữa ăn là quay về. Nhiều người cũng lân la đến thuê người câu cua với giá cao, thế nhưng không một ai đi. Nhiều khi tỷ phú cũng không mua được đâu anh ạ”, ông Dương nói.
Xem thêm >
Theo Nông nghiệp Việt Nam
Du lịch, GO!
Hà Nội và Sài Gòn: sự khác biệt...
(Giải trí) - Hà Nội và TP HCM là hai đô thị lớn của nước ta. Đến hai thành phố này, ai cũng nhận thấy có những điểm khác biệt.
< Hà Nội và Sài Gòn, hai thành phố thân thương...
Hà Nội nên học tập Sài Gòn về thái độ phục vụ, ý thức giao thông và ngược lại Sài Gòn cần quản lý tình hình an ninh và ngập úng tốt như thủ đô.
Nếu những điều này được áp dụng hiệu quả thì người dân sẽ an cư lạc nghiệp, khách du lịch hài lòng hơn. Xin nêu ra ở đây một số điều dễ nhận biết nhất...
Một số điều Hà Nội nên học tập TP HCM.
+ Về giao thông:
- Giao thông của TP HCM trật tự hơn Hà Nội. Dù trong giờ cao điểm hay thấp điểm, xe ô tô và xe máy vẫn đi trên 2 làn đường theo quy định. Ít có hiện tượng ô tô dàn hàng ngang, chen lấn sang làn đường của xe đạp và xe máy thường xuyên như ở Hà Nội. Có lần tôi thấy ở Hà Nội ô tô cũng đi cả trên vỉa hè.
- Ở TP HCM tôi thấy đèn đỏ xe máy vẫn được rẽ phải. Người đi đường rất ý thức khi đỗ xe trước đèn đỏ để dành phần đường cho người rẽ phải.
- Ở Hà Nội chỉ có một số nút giao thông cho phép xe rẽ phải khi có đèn đỏ, nhưng người dừng xe thường chiếm hết phần đường quy định cho các xe rẽ phải khiến cho các xe rẽ phải cứ bóp còi inh ỏi.
Bởi vậy trong những giờ cao điểm, nhiều tuyến đường của Hà Nội hay bị ùn tắc rất lâu, công an giao thông của Hà Nội rất vất vả, còn ở TP HCM thì đỡ hơn và thường được thông xe khá nhanh.
+ Về thái độ của người dân:
- Người ít đến hai thành phố này, không thuộc đường mà phải hỏi đường sẽ dễ dàng nhận thấy người dân ở TP HCM bất kỳ tuổi nào đều thân thiện, nhiệt tình chỉ đường.
- Họ tươi cười hướng dẫn rất chi tiết đi bao nhiêu ngã 3, ngã 4 thì quẹo trái hay phải, đến bùng binh thì “ôm” theo bùng binh quẹo ngả nào. Những người cùng đi theo hướng được hỏi thì sẵn sàng dẫn đường khiến cho người hỏi đường cảm thấy rất vui.
- Nhưng ở Hà Nội, không ít người thấy người lạ hỏi đường thì chỉ đường với vẻ miễn cưỡng. Họ chỉ dẫn qua loa cho xong hoặc lắc đầu nói không biết với vẻ mặt khó chịu khiến người hỏi đường cảm thấy như mình đã làm phiền họ.
+ Dịch vụ bảo vệ:
Mức lương bảo vệ ở các chung cư, siêu thị, ở các điểm trông giữ xe tại Hà Nội và tại TP HCM không chênh nhau nhiều nhưng thái độ phục vụ rất khác nhau.
Bảo vệ ở TP HCM sẵn sàng giúp đỡ khách hàng (kể cả người đi đường) buộc hàng, đẩy xe, xách giúp đồ... mà hình như họ coi đó là nhiệm vụ của họ nên rất hăng hái. Còn ở Hà Nội, nếu may mắn thì mới gặp được bảo vệ như vậy.
+ Về vệ sinh môi trường:
- Phần lớn đường phố ở TP HCM sạch sẽ hơn ở Hà Nội, đặc biệt là xe chở rác của TP HCM khi chạy trên đường bao giờ cũng có một cái bạt lớn đậy miệng khoang chở rác ở phía sau xe.
- Nhưng xe chở rác chạy trên đường Hà Nội thường không che đậy bạt nên cứ phơi ra trước mặt người đi đường cái khoang chở rác bẩn thỉu vô cùng. Nó tạo nên một luồng khí đầy mùi xú uế phía sau xe, hất vào mặt người đi đường, thật chẳng văn minh chút nào.
+ Giá sinh hoạt:
- Vẫn biết rằng giá mua thực phẩm tùy thuộc nhiều vào vùng miền, nhưng tôi không hiểu nhà cung cấp phải bù những chi phí nào mà 1kg cá điêu hồng ở Hà Nội đắt gấp 2 lần ở TP HCM (cùng loại).
- Thịt lợn ở Hà Nội đã là xương thì chỉ có xương thôi nhưng mua xương lợn ở TP HCM về nhà lọc ra được rất nhiều thịt. Ai cũng thấy ở Hà Nội bây giờ đắt đỏ hơn ở TP HCM.
Một số điều TP HCM nên học tập Hà Nội:
+ Về an ninh trật tự:
Hà Nội có nhiều biện pháp tổ chức trấn áp tội phạm nên tuy có xảy ra những vụ cướp bóc nhưng nhìn chung bọn tội phạm không dám liều lĩnh như ở TP HCM.
Gần đây, tôi nghe một vị quan chức ở TP HCM nói rằng TP HCM chưa cần phải có đội 141, nhưng có lẽ người dân lại rất cần nên TP mới xuất hiện những dũng sĩ săn bắt cướp. Họ là những người dân không đành lòng khoanh tay ngồi nhìn nạn cướp giật diễn ra ở thành phố.
Phải chăng nhu cầu bức thiết cần có đội 141 ở TP HCM là có, nhưng cơ quan chức năng chưa đáp ứng nên nạn cướp bóc vẫn gây hại, gây bức xúc cho người dân TP như báo chí phản ánh trong những ngày gần đây?
+ Hệ thống thoát nước:
- Sau cái năm bị ngập nước “phố biến thành sông, thả vó bắt cá trên đường nhựa”, thời gian gần đây, hệ thống thoát nước của Hà Nội đã được chính quyền cải tạo tốt hơn nên người dân đỡ phải chịu cảnh ngập lụt vào mùa mưa.
- Ở TP HCM mưa thường nhanh và rất to nhưng không rõ việc quan tâm cải tạo, nâng cấp hệ thống thoát nước có tương xứng với nhịp độ phát triển của các công trình xây dựng không mà tôi thấy mỗi khi mưa lớn, triều cường là nhiều vùng dân cư của TP HCM khổ vì nhà cửa, đường sá bị ngập nặng.
Ngay quận 7, nhất là khu Phú Mỹ Hưng có cơ sở hạ tầng được xây dựng hoàn toàn mới, rất hiện đại mà đường xá cũng ngập trắng băng khi mưa lớn...
Xem thêm > VnExpress
Khác biệt vui giữa Sài Gòn và Hà Nội
Một bài của một tác giả ẩn danh viết về vài sự khác biệt của thói quen, cách sống giữa người Hà Nội và người Sài Gòn. Hình như tác giã là người gốc Hà Nội, nên đôi khi cái nhìn về Hà Nội có vẻ hơi khe khắt...
Tuy vậy, hãy xem và cảm nhận sự so sánh với cảm giác 'tấu hài' bạn nhé.
Uống Cafe:
- Ở Sài gòn: thường uống cafê có nhiều đá vào buổi sáng trước khi đi làm.
- Ở Hà nội: thường uống cafe khi đi chơi vào buổi tối trước khi đi ngủ.
Nếu bạn gọi một ly nâu:
- Ở Sài gòn: bạn sẽ được chủ quán mang cho một ly cà phê đen.
- Ở Hà nội: bạn sẽ được một ly cà phê có thêm sữa.
Cà phê:
- Cà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus. Ít Cafe + ít sữa + đá + đá + đá ... + đá = 1 ly phê sữa đá, xong cafe có ấm trà to tướng... chan vào cafe, uống hết lại có thêm (không cần xin).
- Cà phê Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn
Cafe + sữa + 2 cục đá = cốc nâu đá, xin mỏi miệng đuợc cốc nước lọc.
Ăn trưa:
- Cơm trưa Sài Gòn với tô canh khổ qua hai ngàn rưởi.
- Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền.
Gọi điện ngoài đường:
- Ở Sài Gòn, bạn hãy dừng xe - dắt lên vỉa hè - quay ngược đầu xe... nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió.
- Ở Hà Nội, bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại - cho cả thế giới biết bạn là ai.
Cảm ơn:
- Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô receptionist cúi gập người chào bạn.
- Ở Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn.
Cơn mưa:
- Mưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn - đỏng đảnh nhưng mau quên.
- Mưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà Nội - âm ỉ và dai dẳng.
Ăn mặc:
- Ở Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex.
- Ở Hà Nội, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ.
Xe máy:
- Ở Sài Gòn, họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh.
- Ở Hà Nội, họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ.
Giao thông:
- Ở Sài Gòn, bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái - nhưng chớ có đi vào phần đường xe hơi.
- Ở Hà Nội, bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi - nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý.
Ở Hà Nội: Đèn đỏ không được rẽ phải.
Ở Sài gòn: Đèn đỏ có nơi còn được quẹo trái.
Trà đá:
- Ở Hà Nội, một cốc trà đá của mấy bà hàng nước giá năm trăm đồng.
- Ở Sài Gòn, cốc trà đá đó có thể pha làm bốn ly nhưng lại miễn phí.
Ăn phở:
- Tô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt trên chiếc đĩa.
- Bát phở gà Hà Nội được khuyến mại với ngón tay cái của con bé bưng bê.
Giầy vớ:
- Đàn ông Hà Nội có thể đi giày mà không cần mang vớ.
- Con gái Sài Gòn có thể đi vớ mà không cần mang giày.
Con đường:
- Hà Nội: Đường, phố, ngõ, ngách.
- Sài Gòn: Đại lộ, đường, hẻm, hẻm.
Đụng hàng:
Khi hai cô gái cùng thích một món đồ giống hệt nhau
- Con gái Hà Nội: “Tớ với ấy cùng mua nó nhé?”.
- Con gái Sài Gòn: “Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác”.
Dao dĩa:
Khi bạn nói: “Cho tôi thêm một cái dĩa” với người bồi bàn thì...
- Ở Hà Nội: Người ta sẽ mang cho bạn một cái nĩa.
- Ở Sài Gòn: Họ sẽ mang cho bạn một chiếc đĩa.
Tỏ tình:
Khi bạn nói với một cô gái: “Thế em có yêu anh không?”...
- Con gái Hà Nội: “Nếu nói không thì sao?”
- Con gái Sài Gòn: “Tại sao lại không ?”.
Ca ve:
Khi bạn vừa thanh toán xong tiền cho cave…
- Cave Hà Nội: “Cho em xin thêm 10 nghìn để còn đi xe ôm về?”.
- Cave Sài Gòn: “Em bớt cho anh 10 ngàn, lần sau nhớ kêu em nha ...”.
Ăn sáng:
Khi bạn nhận lời đề nghị của người bạn: “Đi ăn sáng với tớ nhé?”...
- Ở Hà Nội: Hoặc là bạn có nhiều hơn 20 ngàn, hoặc là chả cần xu keng nào!
- Ở Sài Gòn, điều kiện cần và đủ: Bạn có tối thiểu 10 ngàn trong túi!
Dạ vâng:
Khi phụ huynh người yêu bạn có lời mời bạn đến nhà dùng bữa
- Ở Hà Nội: Bạn nói: “Dạ, vâng!”.
- Ở Sài Gòn:! Đã “Dạ” thì khỏi cần “Vâng”.
Chào hỏi:
Khi bạn chào phụ huynh bố mẹ người yêu trước khi ra về
- Ở Hà Nội: “Cháu chào cô cháu về!”.
- Ở Sài Gòn: “Con thưa dì con dzìa!”.
Giàu có:
Bạn được coi là giàu có khi…
- Ở Hà Nội: Bạn có rất nhiều tiền.
- Ở Sài Gòn: Bạn tiêu rất nhiều tiền.
Giữ xe hàng quán:
- Hà nội: Giữ xe miễn phí.
- Sài gòn: “Anh cho xin 2 ngàn”.
Uống bia:
- Hà nội: Bia hơi, lạc rang, 9 giờ phắn.
- Sài Gòn: Chai lạnh, đá to, nồi lẩu, nửa khuya dzìa.
Karaoke:
- Hà Nội: Chọn bài, hát vui là chính, hát sai tông cũng kệ.
- Sài Gòn: Chọn số, hát hay là chính vì thế hát rất tình cảm. Nhỡ mà sai tông sẽ quê lắm đấy ạ.
Xôi:
- Hà Nội: Gói lá khoai hay lá sen, xôi đồ bằng chõ.
- Sài Gòn: Cho vào hộp, hay bịch nylon, đôi khi là cơm nếp nấu bằng nồi.
Phở:
- Hà Nội: Khó mà thiếu mì chính, quẩy.
- Sài Gòn: Làm sao ăn phở được khi mà không có rau, giá và tương đỏ (hoặc đen).
Siêu thị:
- Hà Nội: Đắt đỏ, hàng hóa không thiết thực.
- Sài Gòn: Thuận tiện, giá rẻ như chợ. Là nơi thư giãn mỗi cuối tuần cả gia đình.
Nhà sách:
- Hà Nội: Nhân viên hách dịch.
- Sài Gòn: Vào đọc chùa thoải mái, nhất là các em bé, có thể ngồi tại chỗ đọc mà không sợ bị đuổi.
Chùa chiền:
- Hà Nội: Bước chân vào là thấy lõng nhẹ bẫng, hỉ nộ ái ố đã để lại ở phía ngoài cửa.
- Sài Gòn: Không gian ồn ào, thiếu thanh tịnh. Đến cổng là thấy... tốn tiền (gởi xe).
Tào phớ:
- Hà Nội: Lát mỏng, nhớ ngày xưa hay hớt bằng vỏ con trai!
- Sài Gòn: Lát dày cục, có gừng trong nước đường chứ không phải là hoa nhài
Chè:
- Hà Nội: Ăn trong cốc, bát nhỏ.
- Sài Gòn: Thường có nước dừa. Vội thì cắn một góc bịch chè và mút.
Cắt chanh:
- Hà Nội: Bổ ngang.
- Sài Gòn: Bổ dọc 2 bên, bỏ phần giữa.
Lơ đễnh đụng phải xe dừng đèn đỏ đằng trước:
- Hà Nội: Fẹc đoẹ mịa @%$^&*...
- Sài Gòn: Nạn nhân chỉ quay lại xem thủ phạm là ai rồi… chờ đèn xanh tiếp!
Cây xanh:
- Hà Nội: Nhớ phố hoa sữa Nguyễn Du, hàng sấu trên Trần Hưng Đạo.
- Sài Gòn: Me xanh đường Trần Văn Thủ, cây sao trên Ba tháng hai, những hàng cổ thụ trên đường Phạm Ngọc Thạch.
Nước canh rau muống:
- Hà Nội: Sấu, chanh.
- Sài Gòn: Me, chanh.
Tán gái:
- Gái Hà Nội: dễ tán, khó bỏ.
- Gái Sài Gòn: dễ bỏ, khó tán.
Cuối tuần:
- Hà Nội: cả gia đình quây quần nấu nướng ăn tươi.
- Sài Gòn: đi ăn tiệm.
Chất chơi và chất chiến:
- Hà nội: Xe đẹp, điện thoại nhỏ, áo bỏ trong quần nhưng hỏi tiền thì x có.
- Sài gòn: 5 số 67, TaK X đời đầu, áo phông quần sóc, hỏi tiền : Chú cần nhiêu???
Chợ tình:
- Chợ tình Sài gòn: Anh hai có xài em hông?
- Chợ tình Hà nội: Chơi gái không đại ca?
Xe:
- Hà Nội: hiếm gặp những xe đời cũ.
- Sài Gòn: những xe viện bảo tàng cho mượn vẫn lưu hành đầy trên đường phố.
Vá xe:
- Sài gòn : Vá xe lúc nửa đêm… em xin 5 ngàn thôi.
- Hà Nội : Muộn rồi em ơi, 50 nghìn anh vá cho.
Hồ:
- Sài Gòn: Hồ con rùa to mà nhỏ, nhỏ mà to.
- Hà Nội: Các hồ đều bé dần lại
Xe khách:
- Sài gòn: Đi xe đò, 1 người 1 ghế (số ghế đàng hoàng) không đón thêm nếu đã đầy.
- Hà Nội: Anh ngối xích vào cho người ta ngồi với!
- Sài Gòn: Website mấy trường đại học tự làm ra.
- Hà Nội : Tự lấy mấy website của người ta về làm.
- Sài Gòn: Ra đường đầu tóc chỉnh tề.
- Hà Nội: Đội nón tai bèo tà rề rề dạo phố.
Shopping thì Hà Nội thua đứt SG rồi:
- Hà Nội: Mới sáng sớm ngày ra mà đã mặc cả kinh thế, đi đi không để còn đốt vía nào!
- Sài Gòn: Cám ơn anh. Lần sau lại ghé em nha.
Tức mình chửi nhau (nhẹ nhàng):
- Hà Nội: Đồ dở hơi!
- Sài Gòn: Quân mắc dịch!
Hài:
- Hà Nội: Nặng về lời nói.
- Sài Gòn: Nặng về cử chỉ.
Vào quán:
- Hà-nội: Vào quán, ngồi lâu (hơn 30ph) là bị đuổi!
- Sài Gòn: Vào quán, muốn ngồi bao lâu thì tùy!
Nói:
- Người Hà-nội: nói dài dòng nhưng khó hiểu!
- Người Sài-gòn: nói ngắn gọn nhưng dễ hiểu!
Tiệm Internet:
- Hà Nội: ít nhưng rẻ!
- Sài Gòn: nhiều mà mắc!
Nhà cửa:
- Sài Gòn: rộng và sâu.
- Hà Nội: nhỏ và ngắn.
Chào hỏi:
- Hà Nội: bạn phải thưa bẩm rõ ràng bằng lời nói.
- Sài Gòn: bạn sử dụng cử chỉ cúi người.
Về đồ ăn:
- Người HN hay ăn mặn.
- Người SG hay ăn đồ ngọt.
Phong cách sống:
- Người HN ra ngoài ban ngày, đêm về với u nó.
- Người SG ban ngày ở với vợ, ban đêm ra ngoài nhậu với bạn.
'Cái tẩy':
- Ở HN: nếu bạn gọi cái tẩy thì nó sẽ là cái tẩy.
- Ở SG: nếu bạn gọi cái tẩy, họ sẽ mang đến cho bạn một ly nước đá.
Thuốc lá:
- Ở HN, rất dễ dàng gọi 1 bao VINA.
- Ở SG, em chỉ có Mèo thôi anh Hai.
Biển quảng cáo:
- Ở HN: phải mang tính lịch sự, trang trọng.
- Ở SG: càng hài hước càng thu hút mọi người.
Điểm tâm:
- Hà Nội có bún chả.
- Sài Gòn có cơm tấm.
Gọi:
- Người Hà Nội gọi người yêu là anh yêu, em yêu.
- Người Sài Gòn gọi người yêu là ông xã, bà xã.
Gọi điện về việc kinh doanh:
- Hà Nội: Chú là con ai đấy?
- Sài Gòn: Mang kế hoạch kinh doanh đến ta cùng bàn nhé?
Phát triển dự án:
- SG: Làm thế nào để tự mình tạo lãi nhanh nhỉ?
- HN: Thế Trung ương cho bao nhiêu tiền?
Hối thúc người bán hàng:
- SG: Vâng em làm ngay đây.
- HN: Làm gì mà cuống lên thế? Muốn nhanh biến sang hàng khác!
Khi khách đến nhà:
- HN: Mời bác dùng cốc chè tươi ạ
- SG: Tí , con chạy ra quán bà Ba mua chai nước ngọt về coi.
2 người bạn nói chuyện với nhau:
- HN: Tớ nói cho cậu nghe cái này nhé.
- SG: Eh, tao nói cho mày nghe cái này nè.
Khi ai cho mình cái gì:
- HN: Vâng quí hóa quá!
- SG: Trời ơi dữ hông!
Khen đồ ăn ngon:
- HN: Ngon tuyệt cú mèo!
- SG: Ngon bá chấy bọ chét!
Khen vật gì to:
- Hà Nội: To vật vã.
- Sài Gòn: Bự bành ky.
Nói:
- HN: bắt nạt.
- SG: ăn hiếp.
- HN: mất điện, mất nước.
- SG: Cúp điện, cúp nước.
- Hà nội: chị ơi cho em cái túi nylon.
- Sài gòn: chị ơi cho em cái bịch xốp.
- Hà nội: dăm nghìn.
- Sài gòn: năm ngàn.
Nói về ngu:
- Hà nội: ngu hết phần chó.
- Sài gòn: ngu như heo.
Về hoa quả:
- Hà nội: quả táo, quả dứa...
- Sài gòn: trái bom, trái thơm...
- Sài Gòn gọi là xí muội.
- Hà Nội gọi là ô mai.
Nhiều chuyện:
- Hà nội: Buôn dưa lê.
- Sài gòn: Tám...
Uống bia:
- Hà nôi: Chai bia được rót quay vòng cho nhiều ly.
- Sài gòn: Chai của ai người ấy uống.
Khách sạn:
- Sài gòn: Khi bạn dừng xe, sẽ có người mở cửa và giúp bạn bê đồ.
- Hà nội: Có thể bạn sẽ phải gọi rát cả cổ mà chưa thấy lễ tân đâu.
Sinh viên và cave:
- Sài gòn: nhiều em sinh viên trông như cave.
- Hà nội: nhiều em cave trông như sinh viên.
Có những dòng sông, chúng giống nhau đến lạ:
- Sông Kim Ngưu ở Hà Nội.
- Kênh Nhiêu Lộc ở Sài Gòn.
Mời:
- Hà Nội: Mời cơm … ứ dám ăn.
- Sài Gòn: Mời cơm là… phải ăn.
Đổi tên:
- Hà nội: Đổi tên công viên Lê Nin thành công viên Thống Nhất.
- Sài Gòn: Đổi tên dinh Độc Lập thành hội trường Thống Nhất.
- Hà Nội : Đường Giải Phóng chạy ra QL 1.
- Sài Gòn: Đường Hà Nội chạy ra QL 1.
Lo... cái tóc:
- Hà nội: Gội đầu thư giãn.
- Sài Gòn: Hớt tóc thanh nữ - hớt tóc máy lạnh.
Thực ra vào trong đó thì như nhau!
Linh tinh:
- Hà Nội: nỡm ạ!
- Sài Gòn: quỷ sứ, đồ quỷ!
- Hà Nội: đèo em nhá.
- Sài Gòn: chở em.
- Sài Gòn: hun.
- Hà Nội: hôn.
...
Xem thêm >
< Hà Nội và Sài Gòn, hai thành phố thân thương...
Hà Nội nên học tập Sài Gòn về thái độ phục vụ, ý thức giao thông và ngược lại Sài Gòn cần quản lý tình hình an ninh và ngập úng tốt như thủ đô.
Nếu những điều này được áp dụng hiệu quả thì người dân sẽ an cư lạc nghiệp, khách du lịch hài lòng hơn. Xin nêu ra ở đây một số điều dễ nhận biết nhất...
Một số điều Hà Nội nên học tập TP HCM.
+ Về giao thông:
- Giao thông của TP HCM trật tự hơn Hà Nội. Dù trong giờ cao điểm hay thấp điểm, xe ô tô và xe máy vẫn đi trên 2 làn đường theo quy định. Ít có hiện tượng ô tô dàn hàng ngang, chen lấn sang làn đường của xe đạp và xe máy thường xuyên như ở Hà Nội. Có lần tôi thấy ở Hà Nội ô tô cũng đi cả trên vỉa hè.
- Ở TP HCM tôi thấy đèn đỏ xe máy vẫn được rẽ phải. Người đi đường rất ý thức khi đỗ xe trước đèn đỏ để dành phần đường cho người rẽ phải.
- Ở Hà Nội chỉ có một số nút giao thông cho phép xe rẽ phải khi có đèn đỏ, nhưng người dừng xe thường chiếm hết phần đường quy định cho các xe rẽ phải khiến cho các xe rẽ phải cứ bóp còi inh ỏi.
Bởi vậy trong những giờ cao điểm, nhiều tuyến đường của Hà Nội hay bị ùn tắc rất lâu, công an giao thông của Hà Nội rất vất vả, còn ở TP HCM thì đỡ hơn và thường được thông xe khá nhanh.
+ Về thái độ của người dân:
- Người ít đến hai thành phố này, không thuộc đường mà phải hỏi đường sẽ dễ dàng nhận thấy người dân ở TP HCM bất kỳ tuổi nào đều thân thiện, nhiệt tình chỉ đường.
- Họ tươi cười hướng dẫn rất chi tiết đi bao nhiêu ngã 3, ngã 4 thì quẹo trái hay phải, đến bùng binh thì “ôm” theo bùng binh quẹo ngả nào. Những người cùng đi theo hướng được hỏi thì sẵn sàng dẫn đường khiến cho người hỏi đường cảm thấy rất vui.
- Nhưng ở Hà Nội, không ít người thấy người lạ hỏi đường thì chỉ đường với vẻ miễn cưỡng. Họ chỉ dẫn qua loa cho xong hoặc lắc đầu nói không biết với vẻ mặt khó chịu khiến người hỏi đường cảm thấy như mình đã làm phiền họ.
+ Dịch vụ bảo vệ:
Mức lương bảo vệ ở các chung cư, siêu thị, ở các điểm trông giữ xe tại Hà Nội và tại TP HCM không chênh nhau nhiều nhưng thái độ phục vụ rất khác nhau.
Bảo vệ ở TP HCM sẵn sàng giúp đỡ khách hàng (kể cả người đi đường) buộc hàng, đẩy xe, xách giúp đồ... mà hình như họ coi đó là nhiệm vụ của họ nên rất hăng hái. Còn ở Hà Nội, nếu may mắn thì mới gặp được bảo vệ như vậy.
+ Về vệ sinh môi trường:
- Phần lớn đường phố ở TP HCM sạch sẽ hơn ở Hà Nội, đặc biệt là xe chở rác của TP HCM khi chạy trên đường bao giờ cũng có một cái bạt lớn đậy miệng khoang chở rác ở phía sau xe.
- Nhưng xe chở rác chạy trên đường Hà Nội thường không che đậy bạt nên cứ phơi ra trước mặt người đi đường cái khoang chở rác bẩn thỉu vô cùng. Nó tạo nên một luồng khí đầy mùi xú uế phía sau xe, hất vào mặt người đi đường, thật chẳng văn minh chút nào.
+ Giá sinh hoạt:
- Vẫn biết rằng giá mua thực phẩm tùy thuộc nhiều vào vùng miền, nhưng tôi không hiểu nhà cung cấp phải bù những chi phí nào mà 1kg cá điêu hồng ở Hà Nội đắt gấp 2 lần ở TP HCM (cùng loại).
- Thịt lợn ở Hà Nội đã là xương thì chỉ có xương thôi nhưng mua xương lợn ở TP HCM về nhà lọc ra được rất nhiều thịt. Ai cũng thấy ở Hà Nội bây giờ đắt đỏ hơn ở TP HCM.
Một số điều TP HCM nên học tập Hà Nội:
+ Về an ninh trật tự:
Hà Nội có nhiều biện pháp tổ chức trấn áp tội phạm nên tuy có xảy ra những vụ cướp bóc nhưng nhìn chung bọn tội phạm không dám liều lĩnh như ở TP HCM.
Gần đây, tôi nghe một vị quan chức ở TP HCM nói rằng TP HCM chưa cần phải có đội 141, nhưng có lẽ người dân lại rất cần nên TP mới xuất hiện những dũng sĩ săn bắt cướp. Họ là những người dân không đành lòng khoanh tay ngồi nhìn nạn cướp giật diễn ra ở thành phố.
Phải chăng nhu cầu bức thiết cần có đội 141 ở TP HCM là có, nhưng cơ quan chức năng chưa đáp ứng nên nạn cướp bóc vẫn gây hại, gây bức xúc cho người dân TP như báo chí phản ánh trong những ngày gần đây?
+ Hệ thống thoát nước:
- Sau cái năm bị ngập nước “phố biến thành sông, thả vó bắt cá trên đường nhựa”, thời gian gần đây, hệ thống thoát nước của Hà Nội đã được chính quyền cải tạo tốt hơn nên người dân đỡ phải chịu cảnh ngập lụt vào mùa mưa.
- Ở TP HCM mưa thường nhanh và rất to nhưng không rõ việc quan tâm cải tạo, nâng cấp hệ thống thoát nước có tương xứng với nhịp độ phát triển của các công trình xây dựng không mà tôi thấy mỗi khi mưa lớn, triều cường là nhiều vùng dân cư của TP HCM khổ vì nhà cửa, đường sá bị ngập nặng.
Ngay quận 7, nhất là khu Phú Mỹ Hưng có cơ sở hạ tầng được xây dựng hoàn toàn mới, rất hiện đại mà đường xá cũng ngập trắng băng khi mưa lớn...
Xem thêm > VnExpress
Khác biệt vui giữa Sài Gòn và Hà Nội
Một bài của một tác giả ẩn danh viết về vài sự khác biệt của thói quen, cách sống giữa người Hà Nội và người Sài Gòn. Hình như tác giã là người gốc Hà Nội, nên đôi khi cái nhìn về Hà Nội có vẻ hơi khe khắt...
Tuy vậy, hãy xem và cảm nhận sự so sánh với cảm giác 'tấu hài' bạn nhé.
Uống Cafe:
- Ở Sài gòn: thường uống cafê có nhiều đá vào buổi sáng trước khi đi làm.
- Ở Hà nội: thường uống cafe khi đi chơi vào buổi tối trước khi đi ngủ.
Nếu bạn gọi một ly nâu:
- Ở Sài gòn: bạn sẽ được chủ quán mang cho một ly cà phê đen.
- Ở Hà nội: bạn sẽ được một ly cà phê có thêm sữa.
Cà phê:
- Cà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus. Ít Cafe + ít sữa + đá + đá + đá ... + đá = 1 ly phê sữa đá, xong cafe có ấm trà to tướng... chan vào cafe, uống hết lại có thêm (không cần xin).
- Cà phê Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn
Cafe + sữa + 2 cục đá = cốc nâu đá, xin mỏi miệng đuợc cốc nước lọc.
Ăn trưa:
- Cơm trưa Sài Gòn với tô canh khổ qua hai ngàn rưởi.
- Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền.
Gọi điện ngoài đường:
- Ở Sài Gòn, bạn hãy dừng xe - dắt lên vỉa hè - quay ngược đầu xe... nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió.
- Ở Hà Nội, bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại - cho cả thế giới biết bạn là ai.
Cảm ơn:
- Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô receptionist cúi gập người chào bạn.
- Ở Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn.
Cơn mưa:
- Mưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn - đỏng đảnh nhưng mau quên.
- Mưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà Nội - âm ỉ và dai dẳng.
Ăn mặc:
- Ở Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex.
- Ở Hà Nội, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ.
Xe máy:
- Ở Sài Gòn, họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh.
- Ở Hà Nội, họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ.
Giao thông:
- Ở Sài Gòn, bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái - nhưng chớ có đi vào phần đường xe hơi.
- Ở Hà Nội, bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi - nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý.
Ở Hà Nội: Đèn đỏ không được rẽ phải.
Ở Sài gòn: Đèn đỏ có nơi còn được quẹo trái.
Trà đá:
- Ở Hà Nội, một cốc trà đá của mấy bà hàng nước giá năm trăm đồng.
- Ở Sài Gòn, cốc trà đá đó có thể pha làm bốn ly nhưng lại miễn phí.
Ăn phở:
- Tô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt trên chiếc đĩa.
- Bát phở gà Hà Nội được khuyến mại với ngón tay cái của con bé bưng bê.
Giầy vớ:
- Đàn ông Hà Nội có thể đi giày mà không cần mang vớ.
- Con gái Sài Gòn có thể đi vớ mà không cần mang giày.
Con đường:
- Hà Nội: Đường, phố, ngõ, ngách.
- Sài Gòn: Đại lộ, đường, hẻm, hẻm.
Đụng hàng:
Khi hai cô gái cùng thích một món đồ giống hệt nhau
- Con gái Hà Nội: “Tớ với ấy cùng mua nó nhé?”.
- Con gái Sài Gòn: “Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác”.
Dao dĩa:
Khi bạn nói: “Cho tôi thêm một cái dĩa” với người bồi bàn thì...
- Ở Hà Nội: Người ta sẽ mang cho bạn một cái nĩa.
- Ở Sài Gòn: Họ sẽ mang cho bạn một chiếc đĩa.
Tỏ tình:
Khi bạn nói với một cô gái: “Thế em có yêu anh không?”...
- Con gái Hà Nội: “Nếu nói không thì sao?”
- Con gái Sài Gòn: “Tại sao lại không ?”.
Ca ve:
Khi bạn vừa thanh toán xong tiền cho cave…
- Cave Hà Nội: “Cho em xin thêm 10 nghìn để còn đi xe ôm về?”.
- Cave Sài Gòn: “Em bớt cho anh 10 ngàn, lần sau nhớ kêu em nha ...”.
Ăn sáng:
Khi bạn nhận lời đề nghị của người bạn: “Đi ăn sáng với tớ nhé?”...
- Ở Hà Nội: Hoặc là bạn có nhiều hơn 20 ngàn, hoặc là chả cần xu keng nào!
- Ở Sài Gòn, điều kiện cần và đủ: Bạn có tối thiểu 10 ngàn trong túi!
Dạ vâng:
Khi phụ huynh người yêu bạn có lời mời bạn đến nhà dùng bữa
- Ở Hà Nội: Bạn nói: “Dạ, vâng!”.
- Ở Sài Gòn:! Đã “Dạ” thì khỏi cần “Vâng”.
Chào hỏi:
Khi bạn chào phụ huynh bố mẹ người yêu trước khi ra về
- Ở Hà Nội: “Cháu chào cô cháu về!”.
- Ở Sài Gòn: “Con thưa dì con dzìa!”.
Giàu có:
Bạn được coi là giàu có khi…
- Ở Hà Nội: Bạn có rất nhiều tiền.
- Ở Sài Gòn: Bạn tiêu rất nhiều tiền.
Giữ xe hàng quán:
- Hà nội: Giữ xe miễn phí.
- Sài gòn: “Anh cho xin 2 ngàn”.
Uống bia:
- Hà nội: Bia hơi, lạc rang, 9 giờ phắn.
- Sài Gòn: Chai lạnh, đá to, nồi lẩu, nửa khuya dzìa.
Karaoke:
- Hà Nội: Chọn bài, hát vui là chính, hát sai tông cũng kệ.
- Sài Gòn: Chọn số, hát hay là chính vì thế hát rất tình cảm. Nhỡ mà sai tông sẽ quê lắm đấy ạ.
Xôi:
- Hà Nội: Gói lá khoai hay lá sen, xôi đồ bằng chõ.
- Sài Gòn: Cho vào hộp, hay bịch nylon, đôi khi là cơm nếp nấu bằng nồi.
Phở:
- Hà Nội: Khó mà thiếu mì chính, quẩy.
- Sài Gòn: Làm sao ăn phở được khi mà không có rau, giá và tương đỏ (hoặc đen).
Siêu thị:
- Hà Nội: Đắt đỏ, hàng hóa không thiết thực.
- Sài Gòn: Thuận tiện, giá rẻ như chợ. Là nơi thư giãn mỗi cuối tuần cả gia đình.
Nhà sách:
- Hà Nội: Nhân viên hách dịch.
- Sài Gòn: Vào đọc chùa thoải mái, nhất là các em bé, có thể ngồi tại chỗ đọc mà không sợ bị đuổi.
Chùa chiền:
- Hà Nội: Bước chân vào là thấy lõng nhẹ bẫng, hỉ nộ ái ố đã để lại ở phía ngoài cửa.
- Sài Gòn: Không gian ồn ào, thiếu thanh tịnh. Đến cổng là thấy... tốn tiền (gởi xe).
Tào phớ:
- Hà Nội: Lát mỏng, nhớ ngày xưa hay hớt bằng vỏ con trai!
- Sài Gòn: Lát dày cục, có gừng trong nước đường chứ không phải là hoa nhài
Chè:
- Hà Nội: Ăn trong cốc, bát nhỏ.
- Sài Gòn: Thường có nước dừa. Vội thì cắn một góc bịch chè và mút.
Cắt chanh:
- Hà Nội: Bổ ngang.
- Sài Gòn: Bổ dọc 2 bên, bỏ phần giữa.
Lơ đễnh đụng phải xe dừng đèn đỏ đằng trước:
- Hà Nội: Fẹc đoẹ mịa @%$^&*...
- Sài Gòn: Nạn nhân chỉ quay lại xem thủ phạm là ai rồi… chờ đèn xanh tiếp!
Cây xanh:
- Hà Nội: Nhớ phố hoa sữa Nguyễn Du, hàng sấu trên Trần Hưng Đạo.
- Sài Gòn: Me xanh đường Trần Văn Thủ, cây sao trên Ba tháng hai, những hàng cổ thụ trên đường Phạm Ngọc Thạch.
Nước canh rau muống:
- Hà Nội: Sấu, chanh.
- Sài Gòn: Me, chanh.
Tán gái:
- Gái Hà Nội: dễ tán, khó bỏ.
- Gái Sài Gòn: dễ bỏ, khó tán.
Cuối tuần:
- Hà Nội: cả gia đình quây quần nấu nướng ăn tươi.
- Sài Gòn: đi ăn tiệm.
Chất chơi và chất chiến:
- Hà nội: Xe đẹp, điện thoại nhỏ, áo bỏ trong quần nhưng hỏi tiền thì x có.
- Sài gòn: 5 số 67, TaK X đời đầu, áo phông quần sóc, hỏi tiền : Chú cần nhiêu???
Chợ tình:
- Chợ tình Sài gòn: Anh hai có xài em hông?
- Chợ tình Hà nội: Chơi gái không đại ca?
Xe:
- Hà Nội: hiếm gặp những xe đời cũ.
- Sài Gòn: những xe viện bảo tàng cho mượn vẫn lưu hành đầy trên đường phố.
Vá xe:
- Sài gòn : Vá xe lúc nửa đêm… em xin 5 ngàn thôi.
- Hà Nội : Muộn rồi em ơi, 50 nghìn anh vá cho.
Hồ:
- Sài Gòn: Hồ con rùa to mà nhỏ, nhỏ mà to.
- Hà Nội: Các hồ đều bé dần lại
Xe khách:
- Sài gòn: Đi xe đò, 1 người 1 ghế (số ghế đàng hoàng) không đón thêm nếu đã đầy.
- Hà Nội: Anh ngối xích vào cho người ta ngồi với!
- Sài Gòn: Website mấy trường đại học tự làm ra.
- Hà Nội : Tự lấy mấy website của người ta về làm.
- Sài Gòn: Ra đường đầu tóc chỉnh tề.
- Hà Nội: Đội nón tai bèo tà rề rề dạo phố.
Shopping thì Hà Nội thua đứt SG rồi:
- Hà Nội: Mới sáng sớm ngày ra mà đã mặc cả kinh thế, đi đi không để còn đốt vía nào!
- Sài Gòn: Cám ơn anh. Lần sau lại ghé em nha.
Tức mình chửi nhau (nhẹ nhàng):
- Hà Nội: Đồ dở hơi!
- Sài Gòn: Quân mắc dịch!
Hài:
- Hà Nội: Nặng về lời nói.
- Sài Gòn: Nặng về cử chỉ.
Vào quán:
- Hà-nội: Vào quán, ngồi lâu (hơn 30ph) là bị đuổi!
- Sài Gòn: Vào quán, muốn ngồi bao lâu thì tùy!
Nói:
- Người Hà-nội: nói dài dòng nhưng khó hiểu!
- Người Sài-gòn: nói ngắn gọn nhưng dễ hiểu!
Tiệm Internet:
- Hà Nội: ít nhưng rẻ!
- Sài Gòn: nhiều mà mắc!
Nhà cửa:
- Sài Gòn: rộng và sâu.
- Hà Nội: nhỏ và ngắn.
Chào hỏi:
- Hà Nội: bạn phải thưa bẩm rõ ràng bằng lời nói.
- Sài Gòn: bạn sử dụng cử chỉ cúi người.
Về đồ ăn:
- Người HN hay ăn mặn.
- Người SG hay ăn đồ ngọt.
Phong cách sống:
- Người HN ra ngoài ban ngày, đêm về với u nó.
- Người SG ban ngày ở với vợ, ban đêm ra ngoài nhậu với bạn.
'Cái tẩy':
- Ở HN: nếu bạn gọi cái tẩy thì nó sẽ là cái tẩy.
- Ở SG: nếu bạn gọi cái tẩy, họ sẽ mang đến cho bạn một ly nước đá.
Thuốc lá:
- Ở HN, rất dễ dàng gọi 1 bao VINA.
- Ở SG, em chỉ có Mèo thôi anh Hai.
Biển quảng cáo:
- Ở HN: phải mang tính lịch sự, trang trọng.
- Ở SG: càng hài hước càng thu hút mọi người.
Điểm tâm:
- Hà Nội có bún chả.
- Sài Gòn có cơm tấm.
Gọi:
- Người Hà Nội gọi người yêu là anh yêu, em yêu.
- Người Sài Gòn gọi người yêu là ông xã, bà xã.
Gọi điện về việc kinh doanh:
- Hà Nội: Chú là con ai đấy?
- Sài Gòn: Mang kế hoạch kinh doanh đến ta cùng bàn nhé?
Phát triển dự án:
- SG: Làm thế nào để tự mình tạo lãi nhanh nhỉ?
- HN: Thế Trung ương cho bao nhiêu tiền?
Hối thúc người bán hàng:
- SG: Vâng em làm ngay đây.
- HN: Làm gì mà cuống lên thế? Muốn nhanh biến sang hàng khác!
Khi khách đến nhà:
- HN: Mời bác dùng cốc chè tươi ạ
- SG: Tí , con chạy ra quán bà Ba mua chai nước ngọt về coi.
2 người bạn nói chuyện với nhau:
- HN: Tớ nói cho cậu nghe cái này nhé.
- SG: Eh, tao nói cho mày nghe cái này nè.
Khi ai cho mình cái gì:
- HN: Vâng quí hóa quá!
- SG: Trời ơi dữ hông!
Khen đồ ăn ngon:
- HN: Ngon tuyệt cú mèo!
- SG: Ngon bá chấy bọ chét!
Khen vật gì to:
- Hà Nội: To vật vã.
- Sài Gòn: Bự bành ky.
Nói:
- HN: bắt nạt.
- SG: ăn hiếp.
- HN: mất điện, mất nước.
- SG: Cúp điện, cúp nước.
- Hà nội: chị ơi cho em cái túi nylon.
- Sài gòn: chị ơi cho em cái bịch xốp.
- Hà nội: dăm nghìn.
- Sài gòn: năm ngàn.
Nói về ngu:
- Hà nội: ngu hết phần chó.
- Sài gòn: ngu như heo.
Về hoa quả:
- Hà nội: quả táo, quả dứa...
- Sài gòn: trái bom, trái thơm...
- Sài Gòn gọi là xí muội.
- Hà Nội gọi là ô mai.
Nhiều chuyện:
- Hà nội: Buôn dưa lê.
- Sài gòn: Tám...
Uống bia:
- Hà nôi: Chai bia được rót quay vòng cho nhiều ly.
- Sài gòn: Chai của ai người ấy uống.
Khách sạn:
- Sài gòn: Khi bạn dừng xe, sẽ có người mở cửa và giúp bạn bê đồ.
- Hà nội: Có thể bạn sẽ phải gọi rát cả cổ mà chưa thấy lễ tân đâu.
Sinh viên và cave:
- Sài gòn: nhiều em sinh viên trông như cave.
- Hà nội: nhiều em cave trông như sinh viên.
Có những dòng sông, chúng giống nhau đến lạ:
- Sông Kim Ngưu ở Hà Nội.
- Kênh Nhiêu Lộc ở Sài Gòn.
Mời:
- Hà Nội: Mời cơm … ứ dám ăn.
- Sài Gòn: Mời cơm là… phải ăn.
Đổi tên:- Hà nội: Đổi tên công viên Lê Nin thành công viên Thống Nhất.
- Sài Gòn: Đổi tên dinh Độc Lập thành hội trường Thống Nhất.
- Hà Nội : Đường Giải Phóng chạy ra QL 1.
- Sài Gòn: Đường Hà Nội chạy ra QL 1.
Lo... cái tóc:
- Hà nội: Gội đầu thư giãn.
- Sài Gòn: Hớt tóc thanh nữ - hớt tóc máy lạnh.
Thực ra vào trong đó thì như nhau!
Linh tinh:- Hà Nội: nỡm ạ!
- Sài Gòn: quỷ sứ, đồ quỷ!
- Hà Nội: đèo em nhá.
- Sài Gòn: chở em.
- Sài Gòn: hun.
- Hà Nội: hôn.
...
Xem thêm >
Popular Posts
-
H à Giang có rất nhiều chợ: chợ Phố Cáo, chợ Phó Bảng, chợ Sủng Là, chợ Lũng Phìn, chợ Ma Lé, chợ Đồng Văn, chợ Mèo Vạc, chợ Sà Phìn… Đa phầ...
-
C hùa Vạn Đức tọa lạc số 234 đường Tô Ngọc Vân, phường Tam Phú, quận Thủ Đức, TP.Hồ Chí Minh). Chùa do HT.Thích Trí Tịnh, đời thứ 41 dòng t...
-
(Metinfo) - A i cũng biết khổ qua nguyên trái hầm thịt nạc bằm hoặc cá thác lác quết nước muối, khổ qua xắt lát xào thịt bò , khổ qua xắt lá...
-
(QN online) - C ùng với za’ră (thịt thọc ống), aví cuốt (bánh sừng trâu), ốc đá là một trong những ẩm thực mang đậm nét đặc trưng của tộc n...
-
G iữa nhịp sống hối hả và ồn ào của TP. Hồ Chí Minh, nếu bạn bước chân vào nơi rợp bóng cây, lộng gió và nghe tiếng chim hót sẽ là một niềm ...
-
(iHay) - T hị xã Sông Cầu của tỉnh Phú Yên nằm giữa 2 thành phố Quy Nhơn (Bình Định) và Tuy Hòa (Phú Yên). Có lẽ do nằm trong “vùng trũng” g...
-
(CTTĐTTTH) - A n Định Cung không chỉ nổi tiếng là một công trình đẹp của cung đình Huế mà nó còn là nơi chứng kiến nhiều nỗi thăng trầm của ...
-
(Daidoanket) - N gược dòng Long Đại, con thuyền đưa chúng tôi đi ngang qua các thôn, bản với những tên gọi dân gian như Ổ Gà, Lùi, Cập, Chuố...
-
A n Giang là tỉnh ở đồng bằng sông Cửu Long, thuộc miền Nam Việt Nam với một phần nằm trong tứ giác Long Xuyên. Đây là tỉnh có dân số đông n...
-
K hu tưởng niệm các vua Hùng là một công trình thuộc khu Cổ Đại của dự án Công viên Lịch sử – Văn hóa dân tộc. Khu tưởng niệm tọa lạc trên ...
































_1298349914.jpg)






















